Hạ Vũ

Chương 6: Mẹ vũ






Đã gần 3 tháng rồi, Hạ vẫn chưa tìm ra cách liên lạc được với Vũ. Bỗng trong lúc u tối nhất, hạ nhớ đến mẹ Vũ. Đúng rồi, bố có thể ghét Vũ nhưng mẹ thì không, người mẹ thương con sẽ luôn theo bước con mình. Nói là làm, ngày hôm sau bỏ luôn tiết đầu, Hạ đứng khuất sau lùm cây để tránh sự tò mò của hàng xóm. Thường những bà nội trợ hay đi chợ buổi sáng nên Hạ biết giờ này rất có thể gặp mẹ Vũ. Và quả nhiên Hạ không lầm, mẹ Vũ xuất hiện sau cánh cửa nặng trịch, đợi bà đóng cửa và dợm bước đi, Hạ đi tới :

-Cháu chào bác ạ, bác có nhận ra cháu không?

Dù ngờ ngợ nhưng mẹ Vũ vẫn đề phòng rảo bước nhanh, thời buổi này không thể nhìn ngoài mà tin được. Hạ tưởng bà không nghe tiếng nên hỏi lại:

-Bác không nhận ra cháu à?

Lúc này bà dừng lại, nhìn kỹ Hạ, cô gái thật dễ thương, người đâu mà đẹp thế. Chắc cũng không phải người xấu thậtt.


-Cháu là ai, có cần gì không? Bà hỏi lại.

Hạ mừng rỡ vì thấy bà đã bắt chuyện. Cô giới thiệu:

-Cháu là bạn thời cấp 3 của Vũ, cháu có chuyện cần gặp Vũ mà không thể nào liên lạc được với Vũ, bác giúp cháu được không ạ?

-Cháu tên gì ?

-Dạ, là Nhật Hạ, lớp trưởng 12A1 ạ!

Nghe đến tên Hạ, bà nhớ ra cô bạn gái này có lúc Vũ đã kể với bà về mối bất đồng giữa 2 người, lại một lần nữa bà đề phòng và hỏi :

-Ờ, nhưng cháu có việc gì? Vũ nó bận lắm và không muốn cho ai biết địa chỉ của nó đâu.

-Dạ vậy bác có số phone tay của Vũ không ạ?

-Vũ không dùng di động đâu cháu.

-Thế ạ?


Thấy vẻ mặt thất vọng của Hạ và thấy thái độ của Hạ không có gì là muốn làm phiền con bà, bà dịu dàng bảo:

-Cháu viết đi : phòng số 303 nhà B khu tập thể X phố Trung Tự. Nhưng nhơ là đừng bảo bác cho địa chỉ nha kẻo nó lại cằn nhằn.

Hạ như bắt được vàng, mừng rỡ cảm ơn bà rối rít. Cô háo hức chờ đến tối mai. Tối mai nhất định cô sẽ gặp Vũ, chỉ một lần thôi để gánh nặng trong tâm hồn bấy lâu nay được trút bỏ. Cô sẽ không phải ân hận về những gì mình đã làm nữa. Chỉ một lần, dứt khoát như thế.

Sau khi gặp Hạ được 1 tháng thì Vũ được chị Thảo trưởng phòng kinh doanh gọi lên:

-Tôi nghe nói cậu đang học năm thứ 3 Ngoại thương, điều đó đúng k?

-Dạ phải ạ! Vũ nơm nớp không hiểu chị này có ý gì.

-Tôi đang cần một trợ lý, công việc bán thời gian thôi nhưng phải là một người có năng lực. Tôi đọc được hồ sơ của cậu và cũng đã được nghe các đồng nghiệp nói về cậu. Ấn tượng ban đầu tốt, tôi muốn cậu thử việc trong vòng 3 tháng nếu ổn, cậu sẽ tiếp tục làm còn nếu k cậu quay về chỗ cũ. OK?

Vũ run lên vì sung sướng, vẫn còn tưởng mơ, cậu ấp úng hỏi lại:

-Tại sao chị lại chọn em?

Người trưởng phòng xinh đẹp, chắc hơn Vũ độ 7, 8 tuổi nhìn Vũ:


-Vì cậu rất cá tính.

Vũ sợ hỏi nhiều mất cơ hội nên im lặng. Thấy vậy chị nói:

-Im lặng coi như là ok nhé!

Vũ gật đầu như muốn hất tung nó khỏi cổ.

-Vâng ạ!

Vũ thầm nghĩ hay là Hạ chính là "Thần may mắn" của mình?