Hắc Ám Huyết Thời Đại

Chương 138: Cầu Trường Giang




[IMG]Trong thời gian này, trùng tử không có động tĩnh gì. Tần Mân và sư trưởng của hắn Phó Liệu Nguyên ngồi trong sở chỉ huy, suốt một ngày trùng tử không biết làm những gì, bây giờ là thời đại hắc ám, người thì bị vây, vật thì thiếu thốn, nếu như trùng tử thừa lúc này công kích như thủy triều, tình huống sẽ không lạc quan lắm.

"Yên tâm, phía tây có sông Trường Giang. Những con quái vật này sẽ không công được đâu." Phó Liệu Nguyên ánh mắt đỏ lên, gõ gõ cái bàn, nhìn bản đồ, hạ lệnh nói: "Ngươi đi truyền luyện, để cho công binh doanh lập tức xuất ra, phá hủy cầu Trường Giang."

"Sư trưởng, người xem có nên chờ chánh ủy một chút không, chờ tổng bộ chỉ huy chỉ huy xuống. Rồi hãy quyết định này? Đây là đại sự à, một khi phá hủy cầu, người chạy nạn sẽ không qua được nữa." Tay Tần Mân rung lẻn, văn kiện thiếu chút nữa rơi xuồng đất. Lá gan của sư trưởng hắn quá lớn.

"Đã chờ tám giờ rồi, bây giờ tổng bộ chỉ huy đang trấn áp hỗn loạn, sao có thời gian quản những việc này. Không phải có mệnh lệnh: tùy cơ ứng biến sao? Bây giờ đang đối diện với nguy cơ, ngươi còn nghĩ qua chưa? Ta và lão Tống đã thương lượng tốt rồi." Phó Liệu Nguyên gạt tàn thuốc, uống một hớp nước, nặng nề đặt cái chén lên bàn. Thời gian dài thiếu ngủ, làm hắn thập phần tiều tụy, hắn hơi ngẩng đầu lên nói: "Đúng rồi, kêu ngươi đi tim cái người hắc ám võ sĩ sử dụng thanh kiếm kia, tiến triển sao rồi?"

"Còn chưa có đầu mối, nhưng mà không phải tiểu Chúc đã nói qua phong hỏa liên thành của Tây khu cũng có thể đối phó với kim giáp trùng sao?" Tần Mân bất đắc dĩ lắc đầu, ngày đó cao thủ kia một kiếm giết chết kim giáp trùng, rồi giống như biến mất trên thế gian. Hắn trở về tổng bộ chỉ huy và tổng bộ hắc võ điều tra tư liệu, người sử dụng kiếm không ít, lại không có người nào nhìn thấy rõ người kia. Bây giờ hắn có chút hoài nghi có phải lúc đó sư trưởng hoa mắt không nữa.

"Phong hỏa liên thành à? Nha đầu kia cả ngày nhắc tới, cũng muốn ma quỷ ám ảnh rồi. Lão tử chưa bao giờ tin những tin đồn, mắt thấy việc thật mới tin được. Ngươi tiếp tục phái người đi tìm, không được, phải tăng nhân số lên. để cho cả cảnh vệ doanh đi đi." Phó Liệu Nguyên trừng mát lộ ra con ngươi đây tia máu, lớn tiêng ra lệnh.

Tần Mân hấp tấp chạy ra, đụng phải chánh ủy của tồng bộ chỉ huv; cũng không kịp chão hòi. Chính ủy liền hướng về phía trướng bồng kia: "Lão phó, phá cầu, phá cầu, tổng bộ chỉ huy đồng ý rồi."

Thạch Kỳ Anh lúc này mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, sư đoàn chủ lực thứ chín hắn cũng không sợ, sư đoàn này vốn có thực lực yếu hơn sư đoàn chủ lực thứ ba rất nhiều. Uy hiếp của bọn họ không quá thương tổn đến hắn.

Nhưng mà tổng bộ nghiên cứu và bộ đội đặc chủng Quân Vũ lại có uy hiếp lớn. Nếu như sư trưởng hắn và băng vương ở đây còn có thể chống đỡ được, hắn thì hoàn toàn không có tư cách đó.

Hắn không thể không vội rút lui, ở đây thêm một giây hắn cũng cảm thấy không an toàn.

Sau khi sư đoàn chủ lực thứ ba rời đi. Ban Sĩ Quân vội vàng nói với Sở Vân Thăng: "Sở tiên sinh, tôi biết chế độ của Quân Vũ quá nghiêm khắ, chắc ngài sẽ không đi. Ngài có thể nghĩ đến sư đoàn chủ lực thứ hai một chút. Đó chính là bộ đội trước kia của chủng ta, tất cả mọi người hy vọng anh có thể qua đó."

Thạch Kỳ Anh vừa rồi giải thích tại vì Sở Vân Thăng không có văn kiện xác minh lệnh triệu tập nên mới sinh hiểu lẩm. Cho nên Ban Sĩ Quân vẫn có một tia hy vọng như cũ, hy vọng Sở Vân Thăng có thể gia nhập vào bộ đội của hắn.

"Ban liên trưởng, hảo ý của cậu tôi tiếp rất hiểu. nhưng tôi đã đáp ứng gia nhập vào sư đoàn chủ lực thứ chín rồi. Bọn họ đóng giữ ở Tây khu, cũng thuận tiện cho tôi một chút." Sở Vân Thăng cười cười, nhã nhặn từ chối. Thật ra hắn còn chưa đáp ứng gia nhập sư đoàn chủ lực thứ chín. Hắn còn muốn ra điều kiện là phải tổ chức phòng ngự ở Tây khu, vậy muốn thuận tiện chiếu cố đến đại lâu của hắn.

“Ở Tây khu, tổng cộng có hai sư đoàn chủ lực tiến hành phòng ngự, thứ tự là sư đoàn chủ lực thứ năm và thứ chín.Tương đối mà nói, cậu chỉ quen có một người ờ sư đoàn chủ lực thứ chín mà thôi.” Ban Sĩ Quân còn muốn khuyên Sở Vân Thăng lần nữa, võ sĩ đã chui ra từ tầng hầm, thần sắc đều khẩn trương nhìn chung quanh.

Sở Vân Thăng duỗi tay ra, chỉ vào đại lâu sau lưng nói: "Lớp liên trưởng, cậu xem, ánh mắt của họ rất kinh hoảng. Nếu như chúng ta đi theo sư đoàn chủ lực thứ hai. Ai có thể cam đoan an toàn của bọn họ? Chúng tôi chỉ muôn ở đây, không muốn đến địa phương khác."

Tả tự lâu đã được Lô Quốc Long ngày đêm liều mạng gia cố, nếu hoán đổi chỗ phải bắt đầu lại từ đâu, hao phí rất lớn, ai cũng không muốn bắt đầu lại từ đầu.

Sở Vân Thăng nói đến chỗ này, Ban Sĩ Quân cũng không nói gì nữa.

Tôn giáo sư từ trong xe, đưa cho Sở Vân Thăng một khối bài tử viết: "Tổng bộ nghiên cứu trọng điểm khu gia thuộc." Trước khi đi vẫn còn giao cho Sở Vân Thăng vật này để hắn có thể đến tổng bộ nghiên cứu nghiên cứu.

Hai người này rời đi rồi, cả đại lâu chỉ còn lại Sở Vân Thăng cùng Chúc Lăng Diệp và vài người khác.

Chúc Lăng Diệp tiến vào viện, một mực không nói gì. nhưng kỳ thực trong nội tâm nàng đã sớm nghe ngóng mọi thứ. Chỉ là mọi tỉnh huống đều tốt đẹp, làm cho nàng cũng bớt sợ hãi lại.

Kiến thức của nàng cũng không quá tệ. Tôn giáo sư ở tổng bộ nghiên cứu có phân lượng rất nặng, chuyện này nàng đã nhất thanh nhị sở. Vậy mà lại vì Sở Vân Thăng, chỉ là một hắc ám võ sĩ cấp ba này, đích thân chạy tới, còn mang theo một khối bài tử có lực uy hiếp nhất định trong Kim Lăng thành này.

Mà bộ đội đặc chủng kia trên cơ bản đều nghe lệnh điều khiển trực tiếp của tổng bộ chỉ huy. Thập đại sư đoàn chủ lực đều không thể ra lệnh cho họ. chớ đừng nói chỉ đến vì một cái hắc võ bang phái mà xấu đầu.

"Sở đại ca, giới thiệu với anh một chút, đây là Trữ Minh Hiên của sư đoàn chủ lực thứ chín. Trữ đoàn trưởng muốn mời anh gia nhập vào sư đoàn chủ lực thứ chín." Chúc Lăng Diệp nhanh chóng giới thiệu trung niên sĩ quan cao cấp bên nàng. Nàng rất xảo diệu đem từ triệu tập biến thành từ mời, thoạt nghe không có chút ý bắt buộc.

"Trữ đoàn trưởng. Rất vui khi quen biết anh, về chuyện hợp tác song phương, để Đinh tiên sinh nói với anh đi. Ý của hắn chính là ý của tôi. Tôi chỉ muôn nhấn mạnh một chỗ, sư đoàn chủ lực thứ chín phải cam đoan cung cấp an toàn cho gia thuộc chúng tôi." Sở Vân Thăng bây giờ cực kỳ khẩn trương. Hắn còn muốn thừa lúc nửa đêm đem tự phù trong cổ thư phân tán ra, trước giao một số bộ phận cho Đường giáo sư để phân tích, sau này sẽ sẽ tìm nhân tài trong phương diện này tranh thủ sớm ngày phá giải toàn bộ tự phù trong cổ thư.

"Sở tiên sinh yên tâm, buổi sáng ngày mai sẽ có kế hoạch. Sư đoàn chủ lực thứ chín và sư đoàn chủ lực thứ năm sẽ tiếp quản cả Tây khu, tất cả hắc ám võ sĩ của Tây khu đều phải triệu tập lại một chỗ, nói cách khác cũng không còn bản khu gi nữa, chỉ còn lại sư đoàn chủ lực thứ chín và thứ năm tồn tại." Trữ Minh Hiên trịnh trọng nói.

Ban đầu Chúc Lăng Diệp chỉ tìm sư trưởng giúp cướp người, Trữ Minh Hiên còn tường là vấn đề nhỏ mà hành động lớn, thậm chí còn cảm thấy đắc tội với sư đoàn chủ lực thứ ba có chút lỗ mãng nhưng khi thấy cả tổng bộ nghiên cứu và người của Quân Vũ đều đến, mới hoàn toàn thán phục ánh mặt nhìn nguời của Chúc Lăng Diệp.

Quan hệ tốt với tồng bộ nghiên cứu là chuyện mà chủ lực sư đoàn nào cũng muốn làm. Tổng bộ nghiên cứu không chỉ nghiên cứu công năng, mà còn có năng lực chế tạo, mặc dù đại bộ phần vũ khí cuối cùng cũng sẽ phân phối trong tay bọn hắn nhưng mà lực ảnh hưởng của tổng bộ nghiên cứu không nhỏ, cách phân phối vũ khí tân tiến đều do tổng bộ nghiên cứu hoàn toàn quyết định.

Sở Vân Thăng có bao nhiều năng lực họ không cần để ý. Chỉ cần Sở Vân Thăng có thể qua lại với tổng bộ nghiên cứu, thì đối với thực lực của sư đoàn chủ lực thứ chín mà nói chỉ có chỗ tốt mà thôi.

Cho nên Trữ Minh Hiên đối với việc Sở Vân Thăng chỉ phái một người thủ hạ nói chuyện hợp tác với mình, cũng không căm tức, chỉ cần mục đích có thề đạt được.

Đối với Sở Vân Thăng mà nói, giao chuyện này cho Đinh Nhan là thích hợp nhất, những văn kiện kia cần phải tỉ mỉ, hắn nhìn lã đã thấy đau đầu rồi.

Hắn mang theo tiểu lão hổ lập tức trở về mật thất của tầng thứ mười, đem tự phù trước kia hắn đã nhận ra của cổ thư phân ra, dùng hàm nghĩa chữ Hán chuẩn xác. Tương lại còn phải dùng cái này để cho chuyên gia nghiên cứu.

Lúc này, trong hội nghị dưới tầng lầu thứ bảy. Đinh Nhan và Trữ Minh Hiên nói chuyện hết sức thuận lợi, chỉ gần một giờ, Trữ Minh Hiên liền đem văn bản hợp tác ký tên rõ ràng, chuyển lại cho Đinh Nhan.

Căn cứ vào hiệp nghị. Bên phương Sở Vân Thăng tổng cộng ba mươi sáu người, chính thức là hắc ám võ sĩ của sư đoàn chủ lực thứ chín. Tại sáu giờ sáng ngày hôm sau, sẽ tập kết ở phòng tuyến Tây khu chờ lệnh.

Vì vậy Sở Vân Thăng ở trong đại lâu chưa được bao lâu. Lại thêm một khối bài có dấu hiệu "Đoàn võ sĩ độc lập thuộc sư đoàn chủ lực thứ chín."

Đến gần sáng, bờ Trường Giang phía tây, đột nhiên phát ra một trận sáng chói mắt, sau đó liên tiếp nổ ra nhưng tiếng kinh thiên động địa, luồng khói dày đặc dâng lên trời, bao trọn cả Tây khu. Không lâu sau, ở địa phương xa xa, Bắc khu và Nam khu đều truyền đến âm thanh mãnh liệt.

Dân chạy nạn ở Tây khu đều hoảng sợ chui ra từ các túp lều phòng ở, kinh hoảng nhìn nhau, hỏi xem: “Có phải trùng tử đã bắt đầu tấn công rồi?”

Sở Vân Thăng nghe thanh âm truyền đến xong, lập tức chạy ra mái nhà, nhìn đốm lửa phía chân trời. Cây cầu kiêu ngạo ở Trường Giang dưới tâm huyết của vô số người xây dựng ra, trong nháy mắt ầm ầm ngã sập, tan thành mây khói.