Hắc Hóa Đi Bạn Gái Cũ

Chương 365: TG17: Thanh Mai Xứng Trúc Mã (13)




Edt: Mítt

~~~~~~~

Bởi vì Tô Duệ thường xuyên đón Tô Vãn tan học, thời gian lâu tự nhiên cũng đã thân thiết với những người trong tứ hợp viện, bởi vì trong nhà điều kiện không tồi, Tô Duệ lâu lâu mua rất nhiều kẹo và bánh quy mang đến cho những đứa trẻ trong tứ hợp viện, hàng xóm trong viện cũng dần dần biết được, Tô gia có một thân thích rất nhiều tiền.

Tuy rằng là thân thích Tần Phương, nhưng Lưu Lệ hiện tại cũng cảm thấy vô cùng có mặt mũi, đặc biệt là có một lần Tô Duệ thế nhưng mang tặng cho Lưu Lệ một lọ nước hoa được mang về từ Hongkong, biểu hiện Lưu Lệ đối với Tô Duệ càng thêm nhiệt tình, thái độ đối với Tô Vãn cũng đang không ngừng tốt hơn.

Nhìn gia đình mình rốt cuộc cũng có bộ dáng tốt đẹp, Tô Quốc Lượng cũng dưới đáy lòng thở phào nhẹ nhõm.

Hiện giờ, chỉ có Tô Thanh Mai cảm thấy không vui, đời trước cô bị Cao Vũ hại thật sự là quá thảm, cô không có biện pháp khuyên chính mình tâm bình khí hòa ở chung vui vẻ với thiếu niên Cao Vũ, chỉ cần Tô Duệ tới Tô gia, Tô Thanh Mai liền nghĩ cách né tránh, một mình đến trong viện hoặc là ra ngoài đường đi chơi.

Thật ra Tô Thanh Mai rất muốn đi tìm Tạ Trường An, nhưng không biết vì sao, gần đây Tạ Trường An vẫn luôn không ra khỏi cửa nhà, Tô Thanh Mai không dám tùy tiện đến Tạ gia, cô đành phải một mình ở trước cửa đại viện của Tạ gia ở đi tới đi lui.

“Chào!”

Lúc này, trong viện đột nhiên có một người đàn ông anh tuấn đi ra, hắn mỉm cười chào một tiếng với Tô Thanh Mai.

“Tạ lão sư!”

Tô Thanh Mai nhìn thấy thân ảnh Diệp Kham Hoan lập tức ngọt ngào gọi một tiếng.

“Tiểu Thanh Mai, con làm sao lại ở chỗ này?”

Diệp Kham Hoan nhìn thấy thân ảnh nho nhỏ của Tô Thanh Mai, ôn hòa hỏi một câu: “Con có phải muốn tìm anh Trường An đi chơi hay không?”

“Vâng ạ.”

Nghe Diệp Kham Hoan nói, Tô Thanh Mai lập tức dùng sức gật gật đầu: “Mấy hôm nay con chưa nhìn thấy anh Trường An, anh ấy không phải là bị bệnh rồi chứ? Con rất lo lắng cho anh ấy.”

“Ai da, thật là một đứa trẻ tốt bụng!”

Diệp Kham Hoan giơ tay vỗ vỗ đầu nhỏ của nữ chủ đại nhân: “Đi đi đi, chú mang con đi vào tìm anh Trường An chơi!”

Nói xong, Diệp Kham Hoan lôi kéo tay của Tô Thanh Mai tới Tạ gia.

Tạ gia và Tô gia giống nhau đều là gia đình công nhân bình thường, bất quá phòng ở Tạ gia so với Tô gia lớn hơn một chút, phòng nhỏ của Tạ Trường An cũng thật rộng rãi.

Ở kiếp trước, Tô Thanh Mai đã từng cùng với Tô Vãn vào căn phòng này rất nhiều lần, mà kiếp này, đây lại là lần đầu tiên cô đi vào phòng nhỏ của Tạ Trường An. Lúc này Tạ Trường An vừa mới làm xong đề Olympic Toán mà Diệp Kham Hoan để lại cho mình, hắn vừa đặt bút viết vừa nghĩ cuối tuần phải tranh thủ thời gian đi tìm Tô Vãn, sau đó nghe được tiếng mở cửa.

“Chú út, con làm xong…… Thanh Mai?”

Tạ Trường An ngay từ đầu còn tưởng rằng là Diệp Kham Hoan trở lại, kết quả vừa nhấc đầu lại thấy được Tô Thanh Mai nho nhỏ, cô bé nháy đôi mắt to trong sáng mê người, nhút nhát sợ sệt đứng ở cửa phòng mình.

“Thanh Mai, sao em lại tới đây?”

Nhìn thấy thân ảnh Tô Thanh Mai, ánh mắt Tạ Trường An đột nhiên sáng ngời: “Là chị em mang em tới sao? Tô Vãn đâu?”

Tô Vãn, Tô Vãn.

Nghe Tạ Trường An hỏi Tô Vãn, ánh mắt Tô Thanh Mai tối sầm lại, sau đó cô lại không tự chủ được nở nụ cười.

“Anh Trường An muốn tìm chị sao? Chị và anh họ đang ở trong phòng làm bài tập, mỗi ngày đều phải làm rất lâu, làm hại em cũng không có thời gian chơi với chị, anh họ xấu nhất!”

Lại là Cao Vũ……

Tạ Trường An nhấp nhấp môi: “Ngày mai là cuối tuần, chú anh muốn dẫn anh đi công viên chơi, em và chị em có muốn đi chung hay không?”

“Được nha, được nha, em thích nhất là đi công viên chèo thuyền!”

Nghe Tạ Trường An nói, Tô Thanh Mai lập tức cao hứng vỗ vỗ tay.

“Vậy được, cứ quyết định như vậy, ngày mai buổi sáng 8 giờ, anh ở bên ngoài sân nhà em chờ hai người!”

Thấy Tô Thanh Mai đồng ý, Tạ Trường An cũng nhịn không được lộ ra vài phần ý cười.

Kết quả ngày hôm sau, khi Tạ Trường An và Diệp Kham Hoan đi đến bên ngoài sân Tô gia, Tô Duệ và Tống Dương đã sớm chờ ở nơi đó.

“Cao Vũ, kia không phải là tiểu shota ngày đó sao?”

Trí nhớ Tống Dương luôn rất tốt, hắn nhìn thấy thân ảnh Tạ Trường An lập tức tiến đến bên người Tô Duệ cười nhẹ: “Trách không được tôi tìm cậu chơi bóng cậu không đi, một hai phải đi công viên chơi, anh trai như cậu làm cũng quá đúng chỗ rồi? Hận không thể 24 giờ đều ở bên người bảo vệ!”

Tô Duệ:…

Nếu có thể, Tô tướng quân không ngại 24 giờ ở bên người bảo vệ, thật sự.

Chỉ chốc lát sau, chị em Tô Vãn và Tô Thanh Mai ra tới, đều nói những bé gái thích làm đẹp, cho dù là tiểu loli vài tuổi, trước khi đi ra ngoài chơi cũng đều muốn trang điểm một phen.

Chỉ là……

Nhìn thấy đỉnh đầu Tô Vãn cài một bông hoa đỏ thẫm, khóe miệng Tô Duệ giật giật —— Tô Tiểu Vãn, em đây tuyệt đối là cố ý đúng không?

Ách.

Lúc này Diệp Kham Hoan cũng thấy được Tô Vãn trang điểm, đờ mờ, Tô Tiểu Vãn, cô thật sự là biết cách xoát cảm giác tồn tại cho mình mà! Bổn đại thiếu muốn làm bộ không nhìn thấy cô cũng không được.

So sánh với Tô Vãn một thân tục khí, nhóc con Tô Thanh Mai trên đầu quấn một búi tóc, mặc một thân váy len màu đỏ nháy mắt to có vẻ đặc biệt mềm mại đáng yêu.

“Ai u đờ mờ! Tiểu loli nha!”

Tống Dương một bên nhìn thấy tiểu loli mềm mại đáng yêu như vậy, lập tức cười hì hì từ trong túi mình móc ra kẹo que mang theo: “Tới tới tới, gọi anh, anh cho em kẹo ăn!”

Tô Thanh Mai:……

Anh nha có bệnh?

Làm lơ kẹo que của Tống Dương, Tô Thanh Mai vẻ mặt vui sướng chạy tới trước người Tạ Trường An, vô cùng vui vẻ kéo tay hắn.

Tống Dương:……

Đờ mờ, hiện tại tiểu loli thế nhưng đều không thích ăn kẹo que, điều này không khoa học!

“Người đều đến đông đủ, chúng ta đi thôi!”

Lúc này Diệp Kham Hoan phất phất tay: “Mấy đứa làm anh phải biết chăm sóc em gái, Trường An, con nắm tay Thanh Mai, đừng để con bé chạy loạn, Cao Vũ cậu lãnh Tô Vãn! Đi thôi, xuất phát!”

Lại lần nữa bị làm lơ Tống Dương:……

Thành phố C có ba công viên lớn, mà công viên gần nhà Tô Vãn nhất chính là công viên Nam Hồ, cái công viên này hiện giờ vẫn thu phí vào cổng, phí vào cổng mỗi người hai nguyên, đương nhiên, trẻ em thì được miễn phí.

Tiền vé vào cổng công viên, Diệp Kham Hoan vốn muốn tự mình ra, rốt cuộc trong một đám người ở đây, mình mới là người lớn, khụ khụ, tuy rằng phương diện này trừ bỏ Tống Dương, đều là “Ngụy” vị thành niên.

Kết quả tới cổng công viên, Tống đại thiếu vẫn luôn bị làm lơ của nhà chúng ta rốt cuộc đã xoát được một lần cảm giác tồn tại, trực tiếp lấy ra một tờ mười nguyên, hô to một câu, không cần thối lại! Dư lại boa cho anh.

Nhân viên thu phí:……

Mọi người phía sau: Đừng nhìn chúng tôi, chúng tôi không quen biết cái tên ngốc này!

…………

Lúc này thời tiết đã nhập thu, cỏ lau bên hồ đã lớn gần bằng dáng dấp của một người trưởng thành, ở trung tâm hồ người chơi thuyền rất nhiều, Diệp Kham Hoan cố ý thuê ba chiếc thuyền nhỏ, sau đó không chút do dự sắp xếp cho Tạ Trường An và Tô Thanh Mai ở trên một cái thuyền nhỏ, mà Tô Duệ và Tô Vãn một bên đã sớm tự mình lên thuyền, sau đó lo tự mình chèo đi rồi, đi rồi,.

Tống Dương:……

“Khụ khụ, cái kia Tạ lão sư.”

Tống Dương vẻ mặt buồn bực nhìn Diệp Kham Hoan: “Thầy xem Thanh Mai và Trường An nhỏ như vậy, thầy xác định muốn cho hai đứa nhỏ cùng ngồi một thuyền sao?”

Đờ mờ, đây là đang nói giỡn hả!

Ách.

“Cũng đúng.”

Diệp Kham Hoan lúc này mới nhớ tới Tạ Trường An không thể so với Tô Duệ, hắn hiện tại thân thể nhỏ như vậy có thể lay động nổi mái chèo hay không cũng là một vấn đề.

“Đúng không? Em thấy hay là em……”

Tống Dương một bên đang định lên thuyền, liền nhìn thấy Diệp Kham Hoan một bước xa liền nhảy tới trên thuyền: “Tôi đi với hai đứa nhỏ, Tống Dương, tự em chèo thuyền đi chơi đi!”

Tống Dương: Quả nhiên, mình lại bị ném xuống, các người rốt cuộc có biết cái gì kêu đoàn kết hữu ái hay không hả?