Hắc Hoá Nam Chủ Luôn Muốn Tính Kế Ta

Chương 47: 47: Thiếu Niên Kiệt Ngạo 46






Editor: Do_oi96.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.

_.


_.

Trình Tinh Dương lớn lên từ nhỏ với cậu, không hiểu Khương Nhiên mười phần, ít nhất cũng phải 6, 7 phần.

Vừa nhìn qua! “Ai, Khương Nhiên, có chuyện gì vui vậy?”Khương Nhiên ngẩng đầu, nhướng mày, “Rất rõ ràng?”“Vô nghĩa!!”Trình Tinh Dương tiến đến trước mặt Khương Nhiên, nghĩ đến Tô Yên vừa được Khương Nhiên tự mình đưa về nhà, cười có hơi đê tiện, “Ai, có liên quan tới bạn học Tô Yên?”Mặt đầy hóng hớt.

Khương Nhiên vừa nhấc mắt, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cậu.

Bị nhìn chằm chằm hồi lâu, Trình Tinh Dương có hơi e ngại, ho khan một tiếng, “Chỉ thuận miệng hỏi chút thôi mà.

”Nói rồi định dời đề tài.

Nào biết, khóe môi Khương Nhiên cong lên, dựa vào góc tường, tư thái lười biếng lên tiếng:“Về sau gọi là chị dâu.

”Trình Tinh Dương trừng lớn hai mắt, một lúc sau cười ha ha, “Ha ha ha ha ha ha”Cười ngửa tới ngửa lui, như là nhìn thấy trò cười lớn nhất.

Không nghĩ tới, Khương Nhiên cũng có hôm nay!!Khương Nhiên đạp cậu một cái, ngữ khí mang theo ý cười, “Buồn cười như vậy?”“Lão tử mong sao mong trăng, rốt cuộc Khương Nhiên cũng yêu đương.

”Trình Tinh Dương chống thùng rác, vừa cười vừa nói.

Đột nhiên, hình tượng của Tô Yên trong lòng cậu bay lên một tầm cao mới, hơn nữa phá lệ tôn sùng.

Một nữ sinh có thể chấn trụ được Khương Nhiên, rất cường đại a.

Khương Nhiên đứng lên, lười phản ứng với cậu ta, bước sang bên cạnh.

Trình Tinh Dương vừa thấy Khương Nhiên đi, vội vàng đuổi theo, “Ai, đợi anh em chút a, dù sao cũng là anh em, nói cho tôi nghe cậu vừa ý cô ấy ở điểm nào?”Trăng sáng sao thưa, gió lạnh, bóng đêm dày đặc.

Lại nói tới Tô Yên đã về đến nhà.

Bởi vì dì giúp việc đã tan làm nên trong nhà chỉ có một mình cô.

Tô Yên ngồi trên sô pha một lát.


Chắc là đầu hơi rối loạn, lại vì dung lượng não không đủ, nghĩ sẽ đau đầu.

Từ trong túi móc ra một viên kẹo, vị dâu tây và sữa bò nhanh chóng tràn ngập trong khoang miệng.

Một cái, lại một cái.

Mười phút sau, Tiểu Hoa không nhịn được lên tiếng, “Ký chủ đang nghĩ gì vậy?”“Khương Nhiên.

”Nói xong Tô Yên lại bổ sung thêm một câu, “Tiểu Hoa, ăn kẹo cũng không có tác dụng.

”Trong đầu lại thoáng hiện lên khuôn mặt của Khương Nhiên.

Nhịn không được lại duỗi tay cầm một viên kẹo sữa dâu, nghĩ sẽ đau đầu.

Nhưng khuôn mặt của Khương Nhiên cứ xuất hiện trong đầu mình, lại còn không thể khống chế.

Tô Yên không hiểu, chỉ là ra ngoài một đêm mà thôi, sao lại không giống như bình thường rồi?Vừa nghĩ, thật sự là không vứt ra khỏi đầu được.

Đi vào phòng tắm.

Nguyên bản, cô định tắm rồi đi ngủ.

Chỉ là! ân?Móc chìa khóa mới mua đáng lẽ ra phải ở trong túi lại không thấy đâu.

Cô tìm một lượt, sau cùng vẫn là Tiểu Hoa lên tiếng, “Có lẽ là lúc mở cửa lấy chìa khóa, không cẩn thận làm rơi?”Cô nghĩ, cũng có khả năng này.

Áo ngủ trắng, tóc có chút ẩm ướt hỗn độn, nhưng làn da của cô rất trắng, càng thêm thuần tịnh tốt đẹp.

Mở cửa, trước tiên là tìm xung quanh.

Sau đó đi tới sân.

Tô Yên cẩn thận tìm một lượt, vẫn không tìm thấy.

Móc khoá kia cũng không phải không thể không có.

Thôi, lại mua cái khác vậy.

Nghĩ như vậy, chuẩn bị trở về.

Bỗng nhiên, bên cạnh truyền đến một giọng nói kinh ngạc, “Tô Yên?”Tô Yên nhìn qua nơi phát ra giọng nói.

Là một nam sinh, mặc sơ mi trắng.

.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.