Hắc Phong Thành Chiến Ký

Chương 12: Bốn ký hiệu




Edit: Fin

Beta: Po

Trong Hắc Phong Thành, sau khi đấu xong một trận với Lâm Dạ Hỏa, hiện tại Triệu Phổ rất rảnh rỗi, hắn ngồi ở trong lều có chút không yên lòng cầm các bản vẽ lên nhìn, chợt có cảm giác vạt áo bị ai đó kéo.

Triệu Phổ cúi đầu thì trông thấy Tiểu Tứ Tử đang trèo từ trên ghế chủ soái chui vào trong lồng ngực hắn, ngồi ở trên đùi.

Triệu Phổ một tay nâng cằm, một tay bày bản vẽ kia ra, vươn đầu ngón tay xoa má Tiểu Tứ Tử một chút rồi lại nhéo nhéo quai hàm, gọi một tiếng, “Nhi tử!”

Tiểu Tứ Tử lanh lẹ lên tiếng, “Cha!”

Triệu Phổ mặt mày hớn hở, hỏi bé, “Tiểu Lương Tử đâu?”

“Tiểu Lương Tử đang luyện bắn tên với Quảng Quảng.” Tiểu Tứ Tử trả lời.

Triệu Phổ nâng ngón tay gãi quai hàm, “Tiểu tử này gần đây cũng học được thật nhiều thứ, không vội đến đây sao?”

Tiểu Tứ Tử ngửa mặt, “Tiểu Lương Tử nói muốn giống như Miêu Miêu!”

Triệu Phổ bĩu môi, “Vậy nên để tên nhóc đó đi bái Triển Chiêu làm sư phụ a.”

Tiểu Tứ Tử vươn tay nắm cái mũi Triệu Phổ, “Chính người không dạy Tiểu Lương Tử, còn nói hắn nữa!”

Triệu Phổ thuận tay nắm lại cái mũi Tiểu Tứ Tử, “Con còn rất bênh cho nó nữa, đừng quên cha con không ở đây nhưng còn có ta quản!”

Triệu Phổ vừa mới dứt lời, chỉ thấy Tiểu Tứ Tử đột nhiên bất động, sau đó đôi mắt tròn to hồng hồng.

Triệu Phổ cả kinh, nhanh chóng nói, “Đừng khóc a! Cha con mấy ngày nữa sẽ về thôi!”

Tiểu Tứ Tử nửa mếu máo, “Cửu Cửu, người cũng muốn phụ thân mau về sao?”

Triệu Phổ bĩu môi, “Lão tử mới không nghĩ tới lão cha ma quỷ kia.”

Tiểu Tứ Tử nhấc chân, lấy giày đá Triệu Phổ.

Triệu Phổ nhéo bụng bé, “Thật ra, ta ngược lại rất nhớ cha con đó… Hắt xì.”

Tiểu Tứ Tử híp mắt thấy Triệu Phổ hắt xì tới ba cái, nghiêng đầu hỏi, “Cửu Cửu, người rốt cuộc đã làm gì vậy?”

Triệu Phổ nháy mắt mấy cái, sau đó cả kinh, hỏi bé, “Có phải con thấy gì hay không? Hay là cảm giác được cái gì?”

Tiểu Tứ Tử gật đầu, “Phụ thân cùng Miêu Miêu Bạch Bạch đang chửi rất dữ!”

Triệu Phổ nhe răng, sờ cằm, “Quả nhiên…”

Tiểu Tứ Tử lắc đầu, “Cửu Cửu người nhất định chết chắc rồi a! Phụ thân rất tức giận.”

Triệu Phổ nhìn trời, “Không có lý do nào! Ta chỉ làm chuyện mà mỗi ngày con đều làm, hắn cũng chưa từng giận con!”

Tiểu Tứ Tử không hiểu, “Con làm gì chứ?”

“Khi con gặp người khác có phải đã từng nói với họ cha con là thần y đúng không?” Triệu Phổ hỏi.

Tiểu Tứ Tử gật đầu, “Vâng.”

“Con nói với họ chỉ cần người bệnh còn lưu lại một hơi thở thì cha con vẫn có thể cứu sống người đó có phải không?”

Tiểu Tứ Tử tiếp gật đầu, “Vâng.”

“Vậy ta không chết chắc được!” Triệu Phổ tự mình an ủi, “Ta cũng chỉ nói với người ta hai câu này mà thôi.”

Tiểu Tứ Tử ôm cánh tay nghĩ nghĩ, gật đầu, “Con hiểu được rồi.”

Triệu Phổ hỏi, “Con hiểu được cái gì?”

Tiểu Tứ Tử ngưỡng mặt lên, “Người hãm hại phụ thân, Miêu Miêu và Bạch Bạch đúng không?”

Triệu Phổ nắm cái mặt tròn vo của Tiểu Tứ Tử mà gật đầu, “Úi trời! Quả nhiên vừa lớn thêm một tuổi, càng ngày càng thông minh.”

Tiểu Tứ Tử có chút không vui, “Cái này, con còn cao lớn hơn nữa…”

“Thôi dẹp đi!” Triệu Phổ không yên mồm, lập tức lanh mồm lanh miệng nói, “Đã ba năm rồi vóc dáng con không hề thay đổi…”

Nói xong, Triệu Phổ sửng sốt… Sau đó thật cẩn thận cúi đầu nhìn liếc mắt một cái, chỉ thấy Tiểu Tứ Tử không còn cười tủm tỉm nữa.

Cửu vương gia nghiêng đầu — Thử tìm cảm xúc khác thường của Tiểu Tứ Tử, hình như vừa nãy không nghe thấy thì phải?

Chỉ thấy Tiểu Tứ Tử từ trên đùi hắn nhảy xuống mặt đất, bỏ chạy ra bên ngoài, vừa chạy vừa nói, “Con đi tìm mẹ kế! Phụ thân trở về con liền nói với người Cửu Cửu cho con tìm mẹ kế!”

Triệu Phổ hít mội hơi khí lạnh, liền đứng lên đuổi theo.

Trong quân doanh, đám binh lính trông thấy Tiểu Tứ Tử đang đi ở phía trước, Triệu Phổ lẽo đẽo đi theo sau, thấy mấy người xung quanh liền nói, “Tiểu Tứ Tử trông rất cao lớn có đúng không! So với ta thậm chí còn cao gấp đôi! Chắc chắn sẽ nhanh vượt qua ta thôi!”

Các tướng sĩ đều khó hiểu — Nguyên soái nhà bọn họ lại làm sao thế này?

Triệu Phổ đào cái hố khiến Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường cùng Công Tôn đều bị hại, nói đến chuyện hãm hại Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, Cửu vương gia một chút cũng không áy náy, huynh đệ chính là dùng để hãm hại sao?!

Nhưng chung quy khi hại Công Tôn hắn liền cảm thấy đứng ngồi không yên, may mắn còn có Tiểu Tứ Tử giúp hắn giải buồn, chờ đợi ngày qua cũng rất nhanh.



So sánh với việc Tiểu Tứ Tử cùng Triệu Phổ chơi đùa, và Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường cùng Công Tôn bị hại, tình hình gần đây của bọn họ rất không giống nhau.

Chờ sau khi đuổi Lan Khắc Di đi rồi, ba người ngồi ở bên cạnh bàn thi nhau mắt to trừng mắt nhỏ.

Thật lâu sau, Công Tôn mới mở miệng, “Ta thì không sao, dù sao cũng là cứu người… Còn hai ngươi đi không?”

Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường cũng nhìn Triển Chiêu.

Thật lâu sau, Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường, “Sau khi ngàn cân áp hạ xuống, ngươi có thể đi vào huyệt kia không?”

Bạch Ngọc Đường nhíu mày lắc đầu, “Huyệt mộ ở Trung nguyên dù không nắm rõ ta cũng có thể thử một lần, nhưng còn kết cấu của huyệt mộ bên trong núi Bình Chung ta hoàn toàn không biết…”

“Ta có một biện pháp.” Nói xong, chỉ thấy Hạ Nhất Hàng lấy từ trong ngực ra một tấm bản vẽ, trải dài ra đặt lên bàn.

“Có bản vẽ sao?” Triển Chiêu vui mừng, nhưng vừa cúi đầu nhìn, Triển hộ vệ liền nghi hoặc, “Đây là cái gì?”

Hạ Nhất Hàng nói, “Đây là bản đồ địa hình hoàng cung!”

“Nhìn không giống như bản đồ a!” Triển Chiêu thấy trên đó có một chuỗi lại một chuỗi các con số.

“Địa hình núi Bình Chung rất hay thay đổi, chỗ cao chỗ thấp cho nên bản vẻ bình thường căn bản đều vô dụng, trên bản vẽ này đều là những con số chính xác…”

“Các bước cầu thang…” Bạch Ngọc Đường nhìn trời, hắn vừa nhớ tới bước thang, quả nhiên là nhớ đúng rồi.

Hạ Nhất Hàng vừa lòng gật đầu, “Triệu Phổ có nói qua với ta Bạch thiếu hiệp có năng lực chỉ cần đã từng xem qua là sẽ nhớ, mà Triển thiếu hiệp khinh công tuyệt hảo… Cho nên nhiệm vụ lần này mang theo công Tôn tiên sinh tiến vào mộ địa, cả hai ngươi đều phải đi!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều nhìn Hạ Nhất Hàng — Ngươi có chiêu gì?

Hạ Nhất Hàng vẽ một cái vòng tại nơi nào đó trên bản vẽ, nói, “Chỗ này chính là vị trí mộ của Lan Khắc Tĩnh Đạc.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều gật đầu.

“Còn nơi này.” Hạ Nhất Hàng cách chỗ xa hơn mộ thất cung điện một chút, ở trên mấy tòa cung điện vẽ liền bốn vòng.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng không hiểu — Có nghĩa là gì?

“Mấy tòa cung điện này, là huyệt của vài vị tiên hoàng trước đây của Bình Chung sơn!” Hạ Nhất Hàng nói, “Lan Khắc Minh nói cho ta biết một chuyện, chỉ có Lan khắc gia tộc lịch đại hoàng đế mới biết được bí mật!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều nghiêm túc lắng nghe.

“Mộ địa của thành viên hoàng tộc Lan khắc đều do bậc cha chú xây dựng nên, nói cách khác, phụ hoàng Lan Khắc Tĩnh Đạc đã xây dựng lăng mộ mà hiện nay gã đang dùng.” Hạ Nhất Hàng nói, “Khu mộ này đối với người ngoài mà nói, cơ quan hoàn toàn dày đặc lại rất mạnh, ngoại nhân căn bản không có cách nào để tiến vào, sở dĩ phải xây dựng mộ địa ngay tại trong cung đình, là bởi vì ở một trình độ nào đó nó cũng là chỗ tránh nạn cuối cùng của gia tộc Lan Khắc! Một khi cung đình phát sinh chính biến hay gặp phải nguy hiểm, ví như lúc kẻ địch công thành nhưng không có chỗ trốn thì con cháu gia tộc Lan Khắc có thể mở ra cánh cửa nhỏ mà cung điện còn lưu lại, rồi trốn vào đó!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều vui mừng, “Có cửa nhỏ ư? Sao không nói sớm!”

“Đừng vui vẻ sớm quá!” Hạ Nhất Hàng tạt ngay một chậu nước lạnh xuống, “Cánh cửa nhỏ kia ở ngay trên đỉnh chóp cung điện!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều sờ cằm, lấy khinh công của hai người bọn họ, dù trên tầng cao nhất cũng không thành vấn đề a!

“Tất nhiên là cửa đã bị khóa!” Hạ Nhất Hàng nói, “Mỗi một đỉnh chóp trên mỗi tòa cung điện đều được khóa bằng cơ quan, nó cùng một loại với la bàn khóa, một cái kim đồng hồ và chu vi vòng tròn có tất cả mười hai cái đồ án!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nghe đến đó đều nghiêng đầu — Bắt đầu phức tạp rồi.

Công Tôn đang cầm cái chén uống trà thì lắc đầu, không phức tạp còn để hai ngươi đến sao? Lúc trở về không đánh Triệu Phổ là không được mà!

Hạ Nhất Hàng nói, “Muốn mở cửa cần phải dựa theo các trình tự trước sau, chuyển động kim đồng hồ thật chính xác và hướng bốn ký hiệu.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Chỉ cần biết bốn ký hiệu kia và các trình tự trước sau thì không khó để mở khóa”.

“Nhưng việc mở khóa lại bị hạn chế bởi thời gian, phải trong thời gian ngắn ngủi chuyển đổi cả bốn ký hiệu, sau khi cửa mở ra các cơ quan sẽ đóng cửa lại!” Hạ Nhất Hàng nói, “Qua nhiều thế hệ, các hoàng đế Bình Chung sơn trước khi chết sẽ đem ‘Bốn ký hiệu’ để mở huyệt này nói với người thừa kế.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều nhướng mày — Vậy thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn rồi! Chỉ cần hỏi Lan Khắc Minh là được mà!

“Đừng quên chuyện Lan Khắc Tĩnh Đạc đột nhiên lâm bệnh, thần chí mơ hồ không rõ sau mới thành tình trạng như vậy.” Hạ Nhất Hàng nói xong, hướng Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường buông tay.

Hai người đều có dự cảm không lành, Công Tôn hỏi giúp một câu, “Cho nên hắn còn chưa kịp nói cho Lan Khắc Minh biết bốn ký hiệu đó là gì có phải không?”

Hạ Nhất Hàng gật đầu.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường không biết nói gì — Lão hoàng đế này thật là… loại chuyện này quan trọng như vậy, nhi tử sinh ra đến giờ cũng lớn rồi, sao còn chưa nói cho hắn biết! Chờ cái gì nữa mà chờ!

“Vậy ngươi vẽ bốn vòng này là có ý gì?” Triển Chiêu hỏi.

Hạ Nhất Hàng nhẹ nhàng ho khan một tiếng, nói, “Đây là phương pháp cuối cùng!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều cau mày nhìn Hạ Nhất Hàng, rõ ràng đều cảm thấy không phải là chuyện gì tốt…

“Cái đĩa quay này, được giấu trong một cái cửa nhỏ ở tầng chót.” Hạ Nhất Hàng nói, “Chỉ có cửa ngôi mộ đầu tiên có thể mở bằng tay! Sau khi mở cửa đầu tiên, những thứ khác sẽ theo thứ tự mà mở ra.”

“Theo thứ tự nào để mở ra?” Triển Chiêu không hiểu.

“Đó là một cơ quan tự động” Dù sao thì Bạch Ngọc Đường đã quá quen thuộc với các loại cơ quan nên hiểu rất rõ, “Cánh cửa thứ nhất được mở ra sau đó đóng lại thì cánh cửa thứ hai mới có thể mở ra rồi ngay tức thì đóng lại, mà cái loại tiếp nối này… Mãi cho tới khi Lan Khắc Tĩnh Đạc lần nữa mở ra cánh cửa, thời gian hoàn toàn giống nhau. Phải ngay trong khoảng thời gian quy định xoay chuyển được chìa khóa cửa đó, cánh cửa mới có thể được mở ra.”

Hạ Nhất Hàng gật đầu, “Đúng vậy.”

“Sau đó dựa vào bốn ký hiệu này để căn cứ trình tự của huyệt, mỗi một huyệt có một cửa nhỏ bên trong!” Hạ Nhất Hàng giương miệng nhìn Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, nói, “Nói đơn giản một chút, nhiệm vụ lần này là như vầy… Bạch huynh mang theo Công Tôn tiên sinh đến đỉnh mộ Lan Khắc Tĩnh Đạc chờ trước. Sau đó Triển huynh đến huyệt đỉnh đầu tiên, mở ra cánh cửa thứ nhất, ghi nhớ ký hiệu số một… Sau đó nhanh chóng di chuyển đến cái thứ hai, cái thứ ba, rồi thứ tư… Và nhớ theo kịp ba cánh cửa nhỏ trước khi nó đóng lại, nhớ kỹ toàn bộ bốn ký hiệu rồi nói lại cho Bạch thiếu hiệp. Bạch thiếu hiệp ở trước cửa nhỏ của đỉnh mộ thất đang khóa của Lan Khắc Tĩnh Đạc chuyển đổi chìa khóa, khi cửa mở ra cơ quan sẽ được giải trừ… sau đó đưa Công Tôn tiên sinh vào huyệt rồi chữa bệnh cho Lan Khắc Tĩnh Đạc.”

Sau khi Hạ Nhất Hàng nói xong, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường không biết nói gì, liền nhìn hắn.

Một bên, Công Tôn đang cầm cái chén thổi phù phù uống một ngụm trà nóng.

Thật lâu sau, Triển Chiêu hỏi, “Khoảng cách giữa các toà mộ là bao xa?”

“Bốn tòa cung điện này đều có ký hiệu, khoảng cách không xa lắm.” Hạ Nhất Hàng nói, “Có vài cái sân mà thôi.”

Triển Chiêu khóe miệng giật giật, “Bốn tòa mộ cùng mộ Lan Khắc Tĩnh Đạc đâu?”

Hạ Nhất Hàng tại chỗ trung gian giữa hai tòa mộ kia vẽ một vòng tròn.

Bạch Ngọc Đường cũng không hiểu mà nhìn hắn.

Hạ Nhất Hàng nói, “Cái vòng này là sân chỗ chúng ta!”

Triển Chiêu há to miệng, “Chúng ta ở chỗ này, cách tòa mộ kia không có gần a!”

Công Tôn bưng cái chén nhắc nhở, “Khoảng cách gấp đôi!”

“Thời gian mở cửa khoảng bao lâu?” Triển Chiêu chiếu theo khoảng cách đó, đại khái có thể tính ra thời gian.

“Công phu khoảng nửa chén trà nhỏ.” Hạ Nhất Hàng trả lời.

“A…” Triển Chiêu nghĩ nghĩ, “Một cửa bằng công phu nửa chén trà nhỏ…”

“Khụ khụ.”

Triển Chiêu nói còn chưa dứt lời, bỗng nghe Hạ Nhất Hàng ho khan một tiếng.

Bạch Ngọc Đường không hiểu mà nhìn hắn.

Hạ Nhất Hàng cắt đứt lời Triển Chiêu, nói, ”Là mở tất cả cơ quan, thêm việc đi đến đó, tổng cộng thời gian nửa chén trà nhỏ”.

Lúc này ngay cả Bạch Ngọc Đường cũng á khẩu.

Triển Chiêu lắc đầu như trống bỏi, “Không có khả năng! Thời gian chỉ có uống cạn nửa chung trà, cả bốn cung điện ta đều chạy không hết, nhiều nhất chỉ chạy được hai cái mà thôi! Đừng nói ta, ngay cả ngoại công ta cũng chạy không hết cả bốn cái!”

Hạ Nhất Hàng cũng không gấp, không nhanh không chậm gật đầu, “Triển huynh chỉ cần chạy xong hai cái là được rồi! Còn hai cái khác, còn có một người có tốc độ và động tác rất giống với Triển huynh…” hắn nhìn ra phía sau, “Bạch huynh sẽ biết hai ký hiệu kia là gì! Cũng không cần phải truyền lại.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường hơi hơi sửng sốt, sau đó hai người đồng thời nhìn đằng sau…

Người ở bên ngoài nhìn vào thì chỉ thấy phía sau họ trống không, nhưng trên thực tế, phía sau hai người có một người mà chỉ bọn họ có thể thấy được, nội lực của Bạch Ngọc Đường hình thành một tên tiểu đồng bọn, mà tên đồng bọn này còn đặc biệt là người tộc Băng Ngư – Giao Giao!

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều nhìn Hạ Nhất Hàng, vị này ngay cả chuyện này cũng đã tính đến rồi! Đúng vậy, tốc độ của Giao Giao hoàn toàn có thể giống Triển Chiêu, nó còn có thể bắt chước động tác y, Triển Chiêu có thể nhìn hai ký hiệu phía trước, thì Giao Giao cũng hoàn toàn có thể nhìn hai cái phía sau. Mà Giao Giao cùng Bạch Ngọc Đường là cảm ứng, nếu Giao Giao xem được ký hiệu thì cũng đồng nghĩa với việc Bạch Ngọc Đường có thể nhìn thấy ký hiệu! Việc Triển Chiêu phải làm, chính là nói cho Bạch Ngọc Đường hai kí hiệu còn lại là được!

“Nhưng mà ta từ bên này đi qua đó nói cho Ngọc Đường khẳng định là không có kịp a!” Triển Chiêu chỉ vào khoảng cách giữa huyệt Lan Khắc Tĩnh Đạc với bốn tòa mộ ở giữa.

“Khoảng cách giữa mộ Lan Khắc Tĩnh Đạt với bốn khu mộ này chỉ là tương đối!” Hạ Nhất Hàng nhắc nhở.

“Cho nên?” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều nhìn hắn.

“Đêm nay là đêm trăng tròn, ánh trăng hẳn là rất sáng, ta cảm thấy…” Hạ Nhất Hàng mỉm cười, “Chỉ cần hai ngươi có thể nhìn thấy nhau, rồi truyền lại hai ký hiệu, hẳn không phải là việc khó, đúng không?”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau một cái — Không có cách nào để phản bác lại…

Hạ Nhất Hàng nghiêm mặt nói, “Hành động lần này phải liền mạch lưu loát, vạn nhất thất bại, cửa nhỏ sẽ không mở ra lần nữa! Nhị vị võ công cái thế lại thông tuệ hơn người, điều quan trọng là người khác sẽ không có sự ăn ý bằng, kính nhờ rồi!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường  sóng to gió lớn gì mà chưa từng thấy qua, nhưng lần này vẫn cảm thấy trong lòng không chắc chắn lắm – Khó khăn lần này quả thực là trước nay chưa hề có! Thành bại của nhiệm vụ lần này còn liên quan đến quan hệ giữa Đại Tống và Bình Chung sơn, cũng ảnh hưởng đến hướng đi mấu chốt của “Chiến cuộc” trong tương lai, công phu chỉ được phép trong thời gian uống nửa chén trà nhỏ! Một chút cũng không được sai lầm.

Một bên, Công Tôn đang cầm cái chén tiếp tục thổi “Phù phù” uống trà, cảm thấy nếu chỉ đánh Triệu Phổ một trận thôi thì không đủ a! Không đủ!