Hắc Phong Thành Chiến Ký

Chương 21: Thành và Quốc gia




Edit: Fin

Beta: Po

Thời điểm Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đến Bình Chung thành, đều cùng cảm giác được từ lều trại của đám sứ thần Liêu quốc kia có một cỗ nội lực cao cường. Nhưng chỉ có Bạch Ngọc Đường cảm thấy quen thuộc còn Triển Chiêu hoàn toàn không có loại cảm giác này, cho nên khi Bạch Ngọc Đường nói biết người này, Triển Chiêu không nhận ra cũng là chuyện tất nhiên.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường mấy năm nay vẫn luôn dính chung một chỗ, căn bản không có thời điểm tách nhau ra, nói cách khác… Vô luận Bạch Ngọc Đường nhớ tới cao thủ kia có thân phận gì, thì hắn đã biết người kia từ rất nhiều năm trước đây rồi.

Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường, “Người nào a?”

Bạch Ngọc Đường nói, “Một lão đầu.”

Triển Chiêu khoanh tay nhìn gương mặt lộ ra đường nét tuấn lãng, thông minh của Bạch Ngọc Đường, cũng không nói lời nào – Chuột nhà y thỉnh thoảng cũng có thời điểm ngốc nghếch ha, cao thủ phần lớn đều là lão nhân gia thì có gì đáng ngạc nhiên.

Bạch Ngọc Đường đại khái nhìn ra biểu cảm nhịn nói mấy lời châm chọc của Triển Chiêu, liền nói tiếp một câu, “Khi còn bé ta đã gặp qua người này.”

Triển Chiêu vuốt cằm gật gật đầu, ừm… Quả thật là đã rất lâu, lão nhân này là trung hay gian đây?

Không đợi Triển Chiêu hỏi ra miệng, Bạch Ngọc Đường liền nói, “Hắn là trung hay gian ta cũng không rõ ràng lắm, có điều hình như người này thầm mến sư phụ ta.”

“Khụ khụ…” Triển Chiêu vừa định uống một ngụm trà nóng lập tức bị sặc, buông cái chén vỗ vỗ ngực.

Bạch Ngọc Đường nhìn thấy cặp mắt đá mèo của Triển Chiêu sáng vài phần, lóng lánh đủ loại ánh sáng.

“Thì ra là thật sự có a!” Triển Chiêu vô cùng kích động, “Ta đã nói Thiên Tôn trông như thần tiên vậy, vì sao lại không có đóa hoa đào nào chứ, rốt cuộc ta cũng chờ được tới ngày này!”.

“Ngươi khoan hưng phấn đã.” Bạch Ngọc Đường cũng bất đắc dĩ, “Ta khi đó còn nhỏ cũng không xác định rõ được, chỉ biết là một lần theo sư phụ xuống núi thì đụng phải người này, lúc đó hắn một đường đi theo chúng ta, ồn ào muốn chết.”

“Ồn ào?” Triển Chiêu không hiểu, “Ồn ào cái gì mới được?”

“Hình như là khi sư phụ ta không nhớ rõ tên hắn…” Bạch Ngọc Đường vuốt cằm suy nghĩ.

“Há!” Triển Chiêu gật đầu, “Đương nhiên là tức giận rồi a! Một lòng trung can hướng trăng sáng a!(42) Kết quả ngay cả tên cũng không nhớ nổi.”

(42) Nguyên văn: “Ngã bản tương tâm hướng minh nguyệt, nại hà minh nguyệt chiếu câu cừ.”

Tạm dịch: “Ta đem lòng này hướng trăng sáng, ngờ đâu trăng sáng chiếu xuống mương.”

Đây là một thành ngữ khá phổ biến ở Trung Quốc, được cho là có nguồn gốc từ bộ phim Thiên Hạ Vô Tặc của đạo diễn Phùng Tiểu Cương, ám chỉ thứ tình yêu không được đáp lại.


Bạch Ngọc Đường nghe Triển Chiêu nói câu “Một lòng trung can hướng trăng sáng” thiếu chút nữa cười văng, “Ngươi theo Tiểu Tứ Tử tới rất nhiều rạp hát sao? Chỗ nào mà buồn nôn như vậy.”

“Lão nhân kia hình dáng ra sao?” Triển Chiêu tò mò truy vấn, “Có đẹp trai như ông ngoại của ta không?”

Bạch Ngọc Đường nhướng mi nhìn Triển Chiêu, “Nếu hắn mà đẹp như ông ngoại thì ta hẳn là đã nhớ ra rồi, cùng lắm chỉ biết hắn chính là người mà trước kia sư phụ có gặp qua thôi.”

“Dù sao vẫn là một người a?”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu còn đang thì thầm to nhỏ, chợt nghe phía sau có tiếng nói truyền đến.

Hai người đều cả kinh, quay đầu lại… Đều nhẹ nhàng thở ra một hơi, thì ra là Lâm Dạ Hỏa.

“Sao ngươi lại tới đây?” Triển Chiêu hỏi hắn.

“Ta cùng nhân mã của tên Câm kia tới đây, ngủ không được, mà trời sáng nhanh quá nên cũng không ngủ luôn, các ngươi ở đây làm gì vậy?” Lâm Dạ Hỏa hỏi.

Triển Chiêu khoát tay với hắn, “Ở đây có chuyện trọng yếu cần phải thảo luận a, chiến sự gì đó ngày mai hãy nói.”

“Chuyện gì mới được?” Hỏa Phượng khó hiểu, “Hai ngươi cũng thật là, trên đời này còn có chuyện gì so với chiến sự còn quan trọng hơn sao?!”

Triển Chiêu nhìn hắn trong chốc lát, nói, “Cho nên mới nói ngươi muốn nghe chiến sự chứ không phải câu chuyện truyền kỳ về cái người thầm mến Thiên Tôn nhiều năm nhưng không chiếm được cũng như được Thiên Tôn đáp lại kết quả mới tìm tới Liêu quốc làm nơi nương tựa mai danh ẩn tích ai ngờ hiện giờ lại xuất hiện ở nơi này.”

Hỏa Phượng vươn tay đem cái ghế tới rồi ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc, “Chiến sự gì gì đó ta mặc kệ, quản nó làm chi, nói tiếp chuyện kia đi! Nói lại thật kỹ càng tỉ mỉ!”

Bạch Ngọc Đường không nói gì mà nhìn Triển Chiêu – Đây đều là ngươi tự nói, còn ta cái gì cũng không nói!

Dù sao bên ngoài binh lính đều đang bận rộn, mọi người lại không có chuyện gì gấp, Ngũ gia đơn giản đem ghế dựa tới, ba người vây quanh cái bàn ngồi xuống, vừa uống trà vừa nói về sự tình trước kia.



Sáng sớm hôm sau.

Thiên Tôn và Ân Hậu rời giường đi ra bên ngoài quân trướng, vừa nhìn thì giật nảy mình… Chỉ thấy tối hôm qua Bình Chung thành còn đầy đất, bùn cát và đá vỡ, lúc này đã được dọn rửa sạch sẽ.

Còn có quân binh Triệu gia quân đang tu sửa lại các phòng ốc tổn hại, tất cả đều ngay ngắn theo thứ tự, núi Bình Chung mở ra cái đường hầm kia, có người ở đó làm thành một con đường, tạo thành một quan đạo bằng phẳng thích hợp cho xe ngựa thông hành. Phía trước thành Bình Chung là sông Bình Xuyên, trên sông dựng lên rất nhiều cầu nổi, có không ít thuyền, hiện giờ đang vận chuyển các vật liệu đá gỗ để xây dựng cầu. Mà ở sườn núi trên cao bên bờ sông bên kia đang xây thành tường thành, đã đắp cao gần bằng một người rồi, hơn vạn người hiện đang thi công, các bậc thang vòng tròn đi xuống tường thành đã gần sửa xong, còn có một số lượng bó củi lớn đang vận chuyển tới đây.

Phần lớn dân chúng Bình Chung thành được thu xếp cho ở trên sườn núi cao, nhóm phụ nữ và trẻ em đang nấu cơm và phân phát lương thực, vô cùng trật tự. Mà đa số bộ phận thanh niên trai tráng cách đó không xa đều xếp hàng, cầm lấy công cụ đi theo người Triệu gia quân xây dựng lại tường thành hoặc tu sửa những chỗ bị tổn hại của Bình Chung thành.

Lan Khắc Minh và Lan Khắc Di lúc này đều đứng ở cổng của lều lớn, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn cảnh trước mắt, tình hình này không cần nói cũng biết – Triệu Phổ đang chuẩn bị giúp bọn họ xây dựng lại một tòa thành mới, đem bề mặt Bình Chung thành mở rộng đến toàn bộ bồn địa Bình Chung, xây dựng tường thành tại chỗ cao, như vậy sẽ hoàn toàn loại bỏ khuyết điểm chỗ trũng của Bình Chung thành. Nguyên bản dựa vào núi Bình Chung biến thành trong thành có núi, trong núi có đường, mà trước thành là hai con sông lớn, sông Bình Xuyên và sông Trung Xuyên, muốn vào thành phải qua sông. Trên sông kiến tạo cầu, hai sông sau khi giao hội sẽ chảy ra bồn địa, nơi chất số lượng lớn các vật liệu đá, xem ra là muốn kiến tạo một cửa thành lớn hơn nữa, cổng chính của tân Bình Chung thành!

Lan Khắc Di nhịn không được hỏi Lan Khắc Minh, “Đại ca! Có phải Triệu Phổ thay đổi phương hướng của Bình Chung thành không?”

“Đúng vậy…” Lan Khắc Minh gật đầu, “Như vậy chúng ta và Hắc Phong Thành sẽ không phải là quan hệ đầu cuối, mà là tà hướng tương liên, Hắc Phong Thành muốn ra khỏi thành đi vào Tây vực, trừ bỏ đường bộ còn nhiều thủy lộ.”

Lan Khắc Di nhảy dựng lên, “Đại ca! Chủ ý này tại sao trước kia chúng ta lại không hề nghĩ tới? Trước kia bởi vì phía trước bồn địa chỉ có một tòa cửa thành cho nên mấy thương nhân, người đi đường cũng không theo chúng ta vào thành, lúc này chúng ta đã có bốn phiến cửa thành! Không cần phải giữ cửa sống qua ngày nữa.”

Hai huynh đệ đang nói, đột nhiên nghe thấy phía sau truyền đến tiếng cười.

Hai người quay đầu lại, chỉ thấy Lan Khắc Tĩnh Đạc đang chống một cây quải trượng đi tới phía sau hai người bọn họ, gã đang cười, cười đến nỗi ho khan.

Lan Khắc Di và Lan Khắc Minh nhanh chóng đi qua đỡ, một người vỗ lưng một người vuốt ngực, “Cha, người tỉnh rồi?!”

Lan Khắc Tĩnh Đạc lắc đầu cảm khái, “Từ giờ trở đi, Bình Chung thành không còn là một tòa thành nữa mà là một quốc gia.”

Lan Khắc Minh hơi sửng sốt.

Lan Khắc Di gật đầu, “Đúng a! Quy mô của tòa thành này nếu kiến tạo tốt thì dân tộc Hồi Hột nhỏ bé kia thật sự không thể so bằng! Hơn nữa chúng ta ở giữa Tây Vực chư quốc cùng Đại Tống, đã trở thành nơi đi lại trọng yếu!”

Lan Khắc Minh nhìn chằm chằm tường thành xa xa mà ngẩn người.

Lan Khắc Tĩnh Đạc nói, “Triệu Phổ đem Liêu, Tây Hạ cùng Đại Tống vô chủ cơ hồ đều tính toán cho chúng ta.”

Lan Khắc Minh gật đầu, “Vâng! Muốn từ một tòa thành biến thành một quốc gia, ít nhất cần phải có ba mươi năm thái bình thịnh thế, để dân chúng phát triển phồn thịnh, xây dựng phòng ốc, các thành bang, giao lưu cùng các tộc khác, bồi dưỡng binh mã, chọn lựa quan viên… Còn rất nhiều thứ nữa.”

Lan Khắc Di đồng ý gật đầu, “Đúng vậy! Có rất nhiều việc cần phải hoàn thành!”

“Con người Triệu Phổ này.” Lan Khắc Tĩnh Đạc đột nhiên cười, “Ta thật sự là ghét hắn.”

Lan Khắc Di nhíu mày, “Cha à… Triệu Phổ là một đại anh hùng a.”

“Ta cũng chưa nói hắn không phải.” Lan Khắc Tĩnh Đạc khoát tay áo, “Các con biết tại sao ta lại ghét hắn sao?”

“Cái chết của nương kỳ thật không có quan hệ gì đến hắn…” Lan Khắc Minh nói.

Lan Khắc Tĩnh Đạc lắc đầu, cắt ngang lời của con, “Ta đương nhiên biết, ta ghét hắn, là bởi vì hắn từng nói với ta một câu.”

Lan Khắc Minh cùng Lan Khắc Di đều nhìn Bình Chung vương – Nói cái gì?

“Triệu Phổ đã nói với ta ‘Bình Chung vương không phải Vương mà chỉ là một Thành chủ mà thôi, thay vì suy nghĩ làm sao để thủ thành, không bằng phải làm như thế nào để trở thành Vương chân chính, bằng không sinh mệnh hậu thế vẫn là ở trong tay người khác. Ngươi già rồi không có dã tâm nhưng con trai của ngươi thì có a, khó có được một nhi tử tài giỏi, nếu không muốn vậy để ta giúp ngươi? Chờ đến thế hệ cháu của cháu của ngươi, không chừng cũng có thể nhất thống thiên hạ, khai sáng cơ nghiệp muôn đời a’.”

Lan Khắc Minh nhìn Lan Khắc Tĩnh Đạc chằm chằm.

“Người này nhìn người rất chuẩn, nghĩ quá xa, lòng dạ quá lớn, lớn đến độ không chỉ chứa trời đất mà còn có tháng năm.” Lan Khắc Tĩnh Đạc cảm khái, “Bình Chung thành trọng yếu là bởi vì Hắc Phong Thành, tất cả mọi người nghĩ có thể lung lạc chúng ta, uy hiếp hay lợi dụng đều có, thậm chí muốn hủy diệt cả tòa thành này. Nhưng Triệu Phổ lại lựa chọn kiêu ngạo, thứ hắn dùng để lung lạc chúng ta không phải là lợi ích, mà là tương lai…”.

Lan Khắc Di cùng Lan Khắc Minh đều không nói lời nào, chỉ có cảm xúc phập phồng.

Lan Khắc Tĩnh Đạc thở dài, “Ta ghét hắn, là bởi vì ta phát hiện mình đã chừng này tuổi, vậy mà lại đi ghen tị với một người tuổi trẻ.”

“Cha, chúng ta đây…” Lan Khắc Minh cùng Lan Khắc Di đều nhìn chằm chằm Lan Khắc Tĩnh Đạc, “Phải nên làm như thế nào?”

Lan Khắc Tĩnh Đạc nở nụ cười, hỏi lại, “Làm như thế nào? Các ngươi nghĩ phải làm như thế nào? Làm thành chủ Bình Chung thành bị người ngoài xâm lược, vẫn có khả năng lưu lại cơ nghiệp muôn đời của quốc vương Bình Chung quốc?”.

Lan Khắc Minh cùng Lan Khắc Di đều nuốt nước miếng – Cái đó còn phải hỏi?

“Cần ít nhất ba mươi năm, giữ mối quan hệ hòa thuận với Hắc Phong Thành, cứ duy trì quan hệ môi hở răng lạnh(43), giúp đỡ lẫn nhau.” Lan Khắc Tĩnh Đạc nhẹ nhàng vỗ bả vai hai đứa con trai, “Hãy đi theo Triệu Phổ học hỏi thật tốt, đây là điều thứ nhất mà hắn giáo huấn các con – Muốn thu phục nhân tâm, có hai điều, thứ nhất, ta tôn trọng ngươi. Thứ hai, ta không sợ ngươi kiêu ngạo.”

(43) Câu nói này thường được hiểu theo nghĩa xóm giềng đùm bọc che chở lẫn nhau, nhưng diễn ra mang tính một chiều giữa một láng giềng lớn có tham vọng với một láng giềng nhỏ yếu. Họ muốn nước kia là tầng đệm che chở, luôn muốn áp đặt và lấn áp.

Hay hiểu một cách đơn giản hơn là hành động của người này có ảnh hưởng đến người khác.

Khi đang nói chuyện thì chỉ thấy phía trước, Hạ Nhất Hàng mang theo Thẩm Thiệu Tây cùng Công Tôn đi tới.

Công Tôn thật xa nhìn thấy Bình Chung vương đang khoác bộ quần áo đứng ở bên ngoài thì liền tạc mao, chỉ gã kêu, “Đi vào nằm xuống cho ta!”

Lan Khắc Di cùng Lan Khắc Minh nhanh chóng đưa phụ thân nhà mình vào lều trại rồi ấn lên trên giường.

Hạ Nhất Hàng cùng Thẩm Thiệu Tây nhịn cười đi tới.

Công Tôn bắt mạch cho Lan Khắc Tĩnh Đạc, gật gật đầu, dặn dò gã không được xuống giường, cần phải nằm yên một chỗ nghỉ ngơi, xong xuôi liền ra ngoài xem bệnh cho những người bị thương khác.

Hạ Nhất Hàng đi tới hỏi thăm sức khỏe của Lan Khắc Tĩnh Đạc.

Lan Khắc Tĩnh Đạc gật đầu, hỏi, “Vừa rồi, vị kia là…”

“Là thần y đó cha!” Lan Khắc Di kích động, “Hắn đã cứu sống người! Người còn nhớ rõ không?!”

“Thần y mà dữ như vậy a…” Lan Khắc Tĩnh Đạc bưng chén thuốc cảm khái một chút, “Không phải nói Triệu Phổ không thích gặp thư sinh sao?”

“Đó là lời đồn a.” Hạ Nhất Hàng mỉm cười, “Thư sinh chính là người Nguyên soái nhà ta ưa, làm sao mà chán ghét được… Hung hãn như vậy còn không phải là do Nguyên soái nhà ta chiều hư sao?”

Lan Khắc Tĩnh Đạc vừa uống thuốc vừa gật đầu – Thì ra là vậy a, quả nhiên lời đồn không sai!



Mà ở một nơi khác, sắp nghe được lời đồn không thể tin nổi này còn có những người khác.

Ân Hậu và Thiên Tôn sau khi rời giường thì ra ngoài trướng ngồi bên cạnh bàn lớn ăn điểm tâm, thần thanh khí sảng.

Ăn một nửa, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng đến, mang theo Lâm Dạ Hỏa đến giúp vui đến bên cạnh bàn cùng ăn cơm.

Ba người mới vừa ngồi xuống, đều có chung một động tác – Ngửa mặt ngáp.

Ân Hậu nhìn ba người đều chung một vẻ mặt chưa tỉnh ngủ, hỏi, “Các ngươi tối hôm qua làm gì vậy? Không ngủ hả?”

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ lắc đầu, bưng chén trà uống cho tỉnh ngủ, tối hôm qua bị Lâm Dạ Hỏa cùng Triển Chiêu bắt nói thiệt nhiều, thật khốn khổ.

Triển Chiêu và Lâm Dạ Hỏa ngược lại đang nhìn Thiên Tôn.

Thiên Tôn dùng đũa gắp một miếng đồ chiên vừa mới cắn một cái, vừa nhai thì trông thấy hai người đang nhìn mình chằm chằm.

Ân Hậu chú ý tới ánh mắt Triển Chiêu và Lâm Dạ Hỏa, cũng nhìn Thiên Tôn – Trên mặt rất sạch sẽ, không hề dính bẩn.

Thiên Tôn nhét nửa miếng đồ chiên còn lại vào miệng, vừa nhai vừa khó hiểu – Nhìn cái gì vậy nha?

Lâm Dạ Hỏa và Triển Chiêu lúc này đều ngoẹo đầu, nhìn chằm chằm Thiên Tôn đến ngẩn người – Hai người càng nhìn càng cảm thấy khó tin, gương mặt đẹp như vậy tuyệt đối không có lý do nào mà không có nổi một đóa hoa đào nha! Cũng không biết cái người thầm mến kia chạy đi đâu rồi, trốn đi như thế nào? Thiên Tôn còn nhớ rõ tên hắn không?

Ân Hậu gắp bánh bao ném vào bát Triển Chiêu và Lâm Dạ Hỏa, thuận tiện dùng chiếc đũa gõ bát, ý là – Còn không mau ăn đi, nhìn cái gì đấy? Cẩn thận bị đánh.

Triển Chiêu ngậm bánh, nháy mắt nhìn Bạch Ngọc Đường – Ngươi hỏi một chút đi!

Bạch Ngọc Đường giả vờ không phát hiện – Ta không hỏi đâu, ta không muốn bị đánh.

Lâm Dạ Hỏa thấy Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường mắt đi mày lại nửa ngày cũng không dám hỏi, liền tới một câu, “Thiên Tôn.”

“Hửm?” Thiên Tôn giờ đang ăn cháo đây.

“Có người thầm mến người đã rất nhiều năm mới đến…”

“Phụt…” Thiên Tôn một miệng cháo phun thẳng lên mặt Lâm Dạ Hỏa.

Hỏa Phượng lau mặt.

Trâu Lương vừa lúc từ bên ngoài đi tới, hắn bận rộn một lúc, tính ăn cơm rồi đi nghỉ một lát, nhưng vừa mới tới thì nhìn thấy Thiên Tôn phun cháo lên mặt Lâm Dạ Hỏa… Tả Tướng quân yên lặng lui ra ngoài – Yêu nghiệt này mới sáng sớm đã bắt đầu lộng hành, vẫn là nên tìm chỗ khác ăn cơm ngủ nghỉ, lúc đó mới có tinh thần đối phó hắn.

Thiên Tôn lấy tay áo lau miệng.

Ân Hậu lại đầy hứng thú mà nâng cằm, hỏi, “Ồ? Là ai đến đây?”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đồng loạt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Ân Hậu hỏi, “Có rất nhiều người sao?”.

“Ha ha…” Ân Hậu đột nhiên nở nụ cười không rõ ý tứ, “Chuyện này hơi phức tạp.”

Thiên Tôn lau miệng sạch sẽ như cũ, sau đó bưng bát cháo lên, “Hứ! Người ngọc thụ lâm phong(44) như ta, có người thầm mến là chuyện rất bình thường!”

(44) Nguyên văn 玉树临风, hình dung người phong độ tiêu sái, dung mạo tú mĩ.

Nói xong, tiếp tục thổi “phù phù” ăn cháo…