Hắc Phong Thành Chiến Ký

Chương 32: Chó ngáp phải ruồi




Edit: Fin

Beta: Po

Thành Tây Hắc Phong Thành.

Thiên Tôn đi ra từ gian thi họa của một cửa hàng, không phát hiện có thứ gì tốt, vừa ngẩng đầu thì thấy được cách đó không xa có một tòa tháp, nhìn có vẻ giống di tích cổ, vì vậy liền lập tức thẳng hướng ngõ hẻm đi vào, muốn đi xuyên qua nhìn một chút xem có phải có miếu cổ gì không.

Vừa mới tiến vào ngõ hẻm, từ bên trong đột nhiên có một thiếu niên lao ra ngoài, chặn lại đường đi của Thiên Tôn.

Thiên Tôn nháy mắt mấy cái, hơi nghiêng đầu, nhìn thiếu niên đang chặn ở đầu ngõ không cho mình đi về phía trước kia.

Thiếu niên này không khác bọn Bao Duyên lắm, chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, đương nhiên, Thiên Tôn nhìn không quá hai mươi tuổi cũng không sai biệt lắm.

Thiếu niên kia sau khi chặn Thiên Tôn lại thì khoanh tay trái phải tỉ mỉ quan sát y, vừa mở miệng hỏi, “Này! Ngươi từ đâu tới?”

Vấn đề của thiếu niên này ngược lại khiến Thiên Tôn phải nghĩ lại, Thiên Tôn cẩn thận suy nghĩ, mình từ đâu tới đây nhỉ? Mình không tính là người Trung Nguyên cũng không tính là người Tây Vực, dựa theo lời của Ân Hậu, thì Yêu Vương tìm được một quả trứng ở trong khe đá tại Thiên Sơn, ông ấy đem quả trứng về nhà ấp trong bụng sau đó y phá vỡ vỏ trứng chui ra… Vì vậy y hẳn là tới từ Thiên Sơn?

Thiếu niên kia đang quan sát Thiên Tôn đồng thời Thiên Tôn cũng đang quan sát nó, nhìn quần áo nó rất giống mấy tên côn đồ cắc ké, dáng vẻ sao, cũng giống mấy tên côn đồ cắc ké… Vì thế Thiên Tôn mới căn cứ vào kinh nghiệm hành tẩu giang hồ hơn một trăm năm của mình mà phán đoán tiểu tử này chính xác là một tên côn đồ cắc ké.

“Ta nói vị Tiểu ca này.” Thiếu niên kia nhìn Thiên Tôn bĩu môi một cái, “Đường này không thông, đi đường khác đi!”

Thiên Tôn nhìn chằm chằm nó một hồi lâu, quay đầu lại nhìn phía sau – Tiểu ca? Chỗ nào có Tiểu ca nhà nó?

“Ai!” Thiếu niên kia thấy Thiên Tôn hết nhìn Đông lại nhìn Tây, liền nói, “Cái ngõ hẻm này địa bàn tư nhân mà, đại ca của ta đang đánh bạc ở bên trong, tính khí cũng chả dễ chịu gì, cẩn thận không lại bị đánh! Thức thời thì tìm đường vòng mà đi, nếu không đánh cho ngươi răng rơi đầy đất đấy, tin không hả?”

Thiên Tôn nháy mắt mấy cái.

Lúc này, từ phía sau có người vừa đi tới, là Ân Hậu đang cầm một bọc đồ lớn.

Ân Hậu liếc mắt nhìn thấy Thiên Tôn ở đầu ngõ liền thở phào nhẹ nhõm… Ông vốn cùng Thiên Tôn đi uống trà, sau khi uống trà xong Thiên Tôn muốn đi dạo phố. Ân Hậu không thể làm gì khác hơn là phải đi theo y, cũng không phải nói muốn bồi y đi dạo, mà là sợ y đi mất đến lúc đó lại gây họa, đừng có phá hỏng luôn biên quan trọng yếu của Hắc Phong Thành.

Chẳng qua là Tiểu Tứ Tử không có ở đây, nếu không Thiên Tôn cũng đã dẫn theo.

Thiên Tôn không ngừng mua đồ này đồ nọ, vấn đề là y đã mua cái gì và quên mua cái gì, một phút trước còn đang ở cửa hàng bán bức họa, một phút sau đã chạy đến cửa tiệm mua cây quạt rồi, lấy cây quạt xong liền quên luôn bức họa! Ân Hậu không thể làm gì khác hơn ngoài việc suốt một đường phải giúp y đi lấy mấy thứ để quên, vừa rồi mới đi lấy đồ xong, chớp mắt một cái đã không còn bóng dáng Thiên Tôn đâu nữa. Ân Hậu còn đang thầm nghĩ không ổn, may mắn lại thấy hai người ở đây.

Mà lúc này, Thiên Tôn đang cùng một tên nhóc con ở cửa ngõ hẻm nói cái gì đó?

Ân Hậu đi tới bên cạnh y, hỏi, “Ngươi làm gì thế?”

Thiên Tôn vẫy tay với Ân Hậu, “Lão quỷ lão quỷ.”

Ân Hậu không hiểu, bộ dạng Thiên Tôn trông rất vui vẻ.

Thiên Tôn chỉ vào thiếu niên kia nói, “Nó nói muốn đánh ta đến nỗi răng rơi đầy đất.”

Bình thường một người sống đến hơn một trăm hai mươi tuổi, muốn chọc cho hắn cười cũng không phải chuyện dễ dàng gì, đặc biệt là người thuộc loại hình như Ân Hậu, có điều lúc này Ân Hậu rất là vui vẻ. Ân Hậu sao lại cười? Ông mới nghĩ một chút đến tràng diện Thiên Tôn bị đòn kia thôi đã cảm thấy vui rồi! Rốt cục có người có thể đánh cho tên mù đường này răng rơi đầy đất sao? Nếu nói Âu Dương Thiếu Chinh sống hơn hai mươi tuổi, chuyện muốn thấy nhất chính là Triệu Phổ bị ai đó đánh cho một trận, vậy thì việc Ân Hậu chờ nhìn Thiên Tôn bị đánh cũng đã chờ hơn một trăm hai mươi năm, loại mong đợi này ai có thể hiểu!

Ân Hậu khoanh tay cẩn thận quan sát tên thiếu niên kia một chút, cổ vũ nó, “Suy nghĩ của ngươi rất tốt, còn không mau thực thi!”

Thiên Tôn liếc mắt nhìn Ân Hậu.

Tên côn đồ nhỏ kia có cảm giác Ân Hậu và Thiên Tôn đều không để nó vào mắt, liền vén ống tay áo lên, “Hai tên tiểu tử các ngươi đều không đem lão tử để vào trong mắt có phải không hả!”

Vừa nói, nó vừa giơ giơ cây gậy, làm bộ muốn đánh người.

Thiên Tôn vội vàng trốn sau lưng Ân Hậu.

Ân Hậu không hiểu nhìn y, ý là – Ngươi làm gì thế?

Thiên Tôn vẻ mặt ghét bỏ, “Đánh không lại tên nhóc còn hôi sữa nói ra người ta chê cười, ngươi lên đi!”

Ân Hậu cũng không làm, ông đường đường là Đại Ma Vương mà lại khi dễ một tên côn đồ cắc ké, rồi sau này biết ăn nói thế nào?

Thiên Tôn thấy đối phương cầm gậy gộc đi tới, cảm thấy bây giờ chỉ có một biện pháp tốt nhất mà thôi, rốt cục y đã có thể làm một chuyện mà mình đã muốn làm từ rất lâu rồi nha!

Chỉ thấy từ trong miệng Thiên Tôn kêu lên một tiếng, “Cứu mạng a!”

Ân Hậu đỡ trán.

“Đừng kêu!” Tên côn đồ nhỏ kia nóng nảy, chạy đến đuổi hai người đi vào trong ngõ hẻm.

Thiên Tôn và Ân Hậu bị nó đuổi vào ngõ nhỏ, tên côn đồ nhỏ kia ló đầu nhìn ra bên ngoài ngõ, vẻ mặt cảnh giác, hình như là sợ bị phát hiện.

Thiên Tôn và Ân Hậu nhìn nhau một cái – vị “Ác bá” này sao cứ lén lén lút lút?

Lúc này, Thiên Tôn nghe được trong ngõ hẻm truyền đến tiếng “Lách cách kít kít”, hình như còn có người khác, có điều nghe không giống động tĩnh “Đại ca đang đánh bạc” lắm.

Vì thế, Ân Hậu và Thiên Tôn liền đi vào hướng trong ngõ hẻm.

Tên côn đồ nhỏ kia ở đầu ngõ lấm lét nhìn xung quanh một hồi, phát hiện ban nãy không khiến cho người nào chú ý, mới nhẹ nhàng thở ra, quay đầu nhìn lại… Lại phát hiện Thiên Tôn và Ân Hậu đang đi vào trong ngõ, gấp đến độ nhanh chóng đuổi theo.

Lúc này, Thiên Tôn và Ân Hậu đã đến một ngã quẹo… Chỉ thấy chỗ khúc quanh có một cái cửa nhỏ, trước cửa có một thiếu niên không khác tuổi với tên côn đồ kia lắm, đang cậy mở khóa cửa.

Nó cậy khóa đến nỗi gáy toàn mồ hôi, nghe được phía sau có động tĩnh liền quay đầu nhìn lại, sợ hết cả hồn.

Tên côn đồ nhỏ kia cũng chạy tới.

Thiếu niên cậy khóa liền trừng nó, “Sao lại cho người khác đi vào!”

Thiên Tôn và Ân Hậu xem như đã hiểu được tình huống – A! Thì ra là hai tên trộm, một tên mở khóa một tên canh chừng.

Thiên Tôn liếc cửa nhỏ kia một cái, mục nát, không giống như nhà cao cổng lớn của kẻ có tiền.

Ân Hậu ngẩng mặt lên nhìn thoáng qua, chỉ thấy trước mắt là một tòa tháp.

Hai vị lão thần tiên lại nhìn nhau một cái, không hiểu mà nhìn hai tên tiểu hỗn tử – Tụi nó đang cậy cửa sau của miếu sao?

“Hai ngươi nghèo điên rồi ư?” Thiên Tôn lắc đầu, “Cái ngôi miếu đổ nát này có đồ gì tốt mà trộm?”

Ân Hậu gật đầu đồng ý, hơn nữa còn chỉ Thiên Tôn một cái, nghiêm túc nói, “Trên người hắn có rất nhiều bạc, không bằng đoạt của hắn!”

Thiên Tôn híp mắt nhìn Ân Hậu.

Ân Hậu lại bổ sung một câu, “Đồ đệ hắn rất có tiền, các ngươi cũng có thể bắt cóc hắn rồi đòi tiền chuộc! Ta đi truyền tin cho các ngươi.”

Thiên Tôn nhấc chân đạp Ân Hậu, Ân Hậu né tránh.

“Hai ngươi đừng có làm ồn!” Hai tên côn đồ cắc ké khẩn trương nhìn khắp nơi, “Bị người trong miếu phát hiện thì chết chắc!”

Thiên Tôn và Ân Hậu đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý – Đương nhiên chứ sao, ngay cả tiền dầu cũng muốn trộm, tất nhiên là sẽ bị người ta đánh chết rồi.

Cái tên cậy khóa có vẻ cần nhờ tên canh chừng kia phổ chút, thấy Thiên Tôn và Ân Hậu lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, vội vàng nói, “Chúng ta cũng không phải trộm tiền dầu!”

Thiên Tôn và Ân Hậu nghiêng đầu – Vậy hai ngươi vào trong miếu trộm cái gì?

“Tóm lại không phải là trộm đồ! Là điều tra một chuyện!” Nói xong, tên cậy khóa ra ý bảo tên canh chừng đểkhông cho hai người bỏ chạy, còn mình thì tiếp tục cậy khóa.

Thiên Tôn nháy mắt mấy cái, đi lên nói, “Cửa không phải cậy như vậy a! Ta tới!”

Ân Hậu tiếp tục đỡ trán.

Hai tên côn đồ trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Thiên Tôn giúp bọn nó cậy khóa.

Thiên Tôn cầm cây gậy nhỏ hướng về phía khóa cửa thọc mấy cái, “Cùm cụp” một tiếng, khóa cửa mở ra.

Thiên Tôn đẩy cửa nhỏ ra vừa nghênh ngang đi vào trong liền bị hai thiếu niên níu lại.

Bốn người tiến vào hậu viện sau miếu, Thiên Tôn và Ân Hậu bị hai thiếu niên kéo đến nấp sau một ngọn núi giả.

Tên côn đồ nhỏ kia chọt chọt thiếu niên cậy khóa, hỏi, “Đại ca, sao chúng ta lại dẫn hai người họ đi vào?”

Thiếu niên kia cũng không rõ sao mọi chuyện lại phát triển thành như vậy nữa, nhưng lại không thể để cho hai người này đi, vạn nhất đi báo tin thì sao?

“Ngươi xem chừng hai người bọn họ.” Thiếu niên cậy khóa kia chỉ chỉ Thiên Tôn và Ân Hậu, nói với tên côn đồ kia, “Ta đi Xá Lợi(58) tháp.”

(58) Tro xương nhà Phật

“Một mình ngươi đi?!” Thiếu niên kia hình như có chút lo lắng.

Thiên Tôn tò mò hỏi, “Các ngươi đi trộm Xá Lợi tử của cao tăng a?”

Ân Hậu tỏ vẻ không tán thành, “Cái này cũng dám trộm, không sợ gặp báo ứng sao?”

“Cao tăng cái rắm!” Thiếu niên cậy khóa trừng mắt nhìn hai người một cái, “Phật tổ nếu có linh thì trên đời này sẽ không còn ai phải chịu khổ nữa!”

Ân Hậu sờ sờ cằm, Thiên Tôn vỗ tay, “Tiểu huynh đệ có tầm mắt!”

“Suỵt!” Hai người đem Thiên Tôn cùng Ân Hậu đè lại…

Lúc này, ngoài cửa phía trước viện, có hai hòa thượng đi đến.

“Sư huynh, làm sao vậy?”

“Hình như ta nghe thấy tiếng gì đó.”

“Chắc là mèo hoang gần đây thôi.”

“Ừ… Chắc là nghe nhầm.”

Hai hòa thượng ở phía sau viện nhìn nhau một lát, đều bỏ đi.

Hai thiếu niên thở phào nhẹ nhõm.

Thiên Tôn đột nhiên đứng lên, “Chúng ta đi thăm một chút đi, cái miếu này hình như là Tiền triều xây dựng, không biết có đồ cổ không.”

Nói xong, Thiên Tôn vòng qua ngọn núi giả đi ra ngoài.

“Này!” Thiếu niên cậy khóa vội vàng đuổi theo.

Ân Hậu cũng muốn đi ra ngoài, thiếu niên khác lấy gậy chỉ vào ông, “Ngươi đừng lộn xộn a! Nếu không ta đánh ngất xỉu ngươi a!”

Ân Hậu nhìn gậy gộc trong tay nó, gật đầu tỏ vẻ đồng tình, ta bất động đây.

Thiên Tôn đi bộ về hướng về phía xá lợi tháp, thiếu niên kia lôi kéo y né nhiều lần, cùng nhau trốn sau ngọn núi giả, phía sau tường viện… Tránh được mấy nhóm hòa thượng đi qua.

Những hòa thượng này đều nhìn không giống hòa thượng bình thường, trong tay đều cầm gậy gộc, trông càng giống tu sĩ hơn, một tên hai tên hung thần ác sát.



Cùng lúc đó, Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ, Công Tôn mang theo Tiểu Tứ Tử, Tiểu Lương Tử, đi tới một một tửu lâu gần Thanh Liên Tự. Lên lầu hai tửu lâu rồi cùng ngồi xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ vừa lúc có thể trông thấy chín tầng Xá Lợi tháp bên trong Thanh Liên Tự.

Tuy rằng trước kia đã trải qua một đợt tu sửa, nhưng tòa tháp này bởi vì niên đại rất xưa vả lại đã từng bị chấn động nên mới nhìn còn có chút nghiêng lệch, hình dáng trông không chắc chắn lắm.

Cửa lớn Thanh Liên Tự mở ra, có một vài người khách hành hương ra vào, một vài hòa thượng vẻ mặt ôn hoà đi lại ở phía trước viện, thoạt nhìn qua trông không khác gì với các chùa miếu bình thường.

Triển Chiêu bưng chén trà quan sát trong chốc lát, quay đầu lại muốn hỏi ý kiến Bạch Ngọc một chút.

Chẳng qua lúc này, Ngũ gia đang một tay nâng cằm, vẻ mặt nghiêm túc mà nhìn chằm chằm tòa tháp cao kia.

Triển Chiêu vội vàng hỏi, “Ngọc Đường! Phát hiện ra cái gì rồi?”

Bạch Ngọc Đường trầm mặc thật lâu sau mới gật gật đầu, vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng vài phần.

Tất cả mọi người tò mò nhìn hắn, “Như thế nào rồi?”

Ngũ gia nhìn chằm chằm tòa Xá Lợi tháp kia, chậm rì rì mà mở miệng, “Vì sao sư phụ ta lại ở trong tháp?”

Mọi người nghe xong liền sửng sốt, sau đó “Rầm” một tiếng vọt tới phía trước cửa sổ nhìn hướng xa xa…

Xuyên qua tháp cao nhìn vào cánh cửa sổ, chỉ thấy trên thang lầu, Thiên Tôn đang chắp tay sau hông đi bộ lên phía trên, phía sau còn có một thiếu niên vừa chạy theo vừa lau mồ hôi.

Mọi người ngẩng đầu tự hỏi một chút, rồi “Soạt” một cái đều quay đầu lại nhìn Bạch Ngọc Đường.

Ngũ gia lại đang rất nghiêm túc tỉ mỉ quan sát tòa tháp kia, sư phụ hắn có phải đã gây họa rồi không? Tòa tháp này liệu có khả năng chỉ sụp xuống bảy thành không.



Ân Hậu vẫn còn đang đứng bất động với tên côn đồ nhỏ ở phía sau ngọn núi giả kia, các hòa thượng cứ từng đợt từ trước hòn giả sơn trong viện đi qua đi lại.

Ân Hậu hỏi thiếu niên kia, “Các ngươi tới miếu nhỏ này trộm bảo bối gì?”

Thiếu niên bĩu môi một cái, “Ai nói chúng ta tới trộm đồ? Chúng ta tới để tìm người!”

“Tìm người nào?” Ân Hậu tò mò, “Hòa thượng?”

“Ngươi không biết trong miếu này có yêu tăng sao!” Thiếu niên kia than thở một câu, “Lúc trước ông nội ta có tới chỗ này bái phật, sau khi trở về thì nằm mơ thấy ác mộng, bây giờ thì người chưa thấy! Nhiều người đến miếu lạy chỗ này khi về nếu không phải đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì chính là mất tích! Nhất định là có vấn đề! Chắc chắn là có yêu tăng trốn ở trong này!”

Ân Hậu nhướng mày, “Trốn ở chỗ này thì có thể tìm được cái gì? Đi, chúng ta đi dạo một chút.” Nói xong, vòng qua ngọn núi giả đi ra ngoài.

“Ai!” Thiếu niên nhanh chóng đuổi theo.

Cứ như vậy… Ân Hậu và Thiên Tôn tách ra một người trong chùa một người trong tháp, hai thiếu niên chạy theo chậm rì ở phía sau, không rõ vì sao lại biến thành tình huống này, hai người này là ai a?

Thiên Tôn từ tầng thứ nhất của tòa tháp đi thẳng đến tầng thứ chín, y đứng ở tầng thứ chín, thò nửa người ra khỏi cái thang hình vòng tròn nhìn xuống giữa.

Chín tầng dù sao cũng rất cao, thiếu niên kia vịn lan can cảm thấy chân đã có chút nhuyễn, ngẩng đầu lên nhìn Thiên Tôn, chỉ thấy y chắp tay sau hông lộ ra nửa thân người, nhìn chằm chằm xuống lầu dưới, khóe miệng không hiểu sao còn mang theo ý cười.

Thiếu niên kia nuốt nước bọt trong miệng, ánh mặt trời chiếu xuyên qua đỉnh tháp, rọi qua cửa sổ mà tiến vào, chiếu lên mái tóc bạc trắng của Thiên Tôn thành màu vàng… Ánh mặt trời còn khuếch tán quanh đường nét trên gương mặt y. Thiếu niên kia giương lớn đôi mắt mà nhìn, không khỏi muốn bật thốt lên gọi một câu “Thần tiên”.

Thiên Tôn híp mắt nhìn chằm chằm dưới lầu thật lâu, đột nhiên hỏi, “Ai, tiểu bằng hữu.”

Thiếu niên kia ngẩn người, nhìn khắp nơi – Chỗ nào có tiểu bằng hữu?

“Ngươi đến tra cái gì vậy?” Thiên Tôn vươn tay, sờ vào một ít kinh văn bên tường được khắc đầy trên đá phiến.

Thiếu niên kia vừa nhìn những thạch bản, vừa cau mày, “Mấy cái này… chữ như gà bới này là loại kinh văn gì a?”

Thiên Tôn hơi cười, “Những cái này có chỗ nào là kinh văn?”

“Không phải là kinh văn ư? Vậy những thứ này là Xá Lợi tử sao?” Thiếu niên kia vươn tay, cầm lên một cái bình đồng đặt ở trong thạch động, cau mày, “Trên bình này sao lại khắc mặt quỷ? Bình đựng Xá Lợi tử đều có hình dạng này á?”

Thiên Tôn hỏi nó, “Trước kia ngươi chưa từng vào đây sao?”

Thiếu niên nhìn trời, “Xá Lợi tháp đương nhiên không ai có thể đi vào… Đúng rồi, không phải cửa bị khóa sao, vừa rồi ngươi mở cửa thế nào vậy?”

Thiếu niên kia cẩn thận hồi tưởng lại một chút, đúng vậy, mới vừa rồi Thiên Tôn đi tới cạnh cửa chỉ đẩy một cái liền vào được rồi, chẳng lẽ trước đó có người quên khóa cửa?

“Nếu ngươi không ngại có thể mở ra nhìn xem.” Thiên Tôn chỉ chỉ cái bình trong tay thiếu niên.

Thiếu niên nhịn không được tò mò, vươn tay đem bình mở ra, vừa thấy thứ bên trong…

“Nương nha!” Thiếu niên kia cả kinh buông lỏng tay, cái bình kia liền bị ném trên mặt đất, đồ vật ở bên trong liền rơi ra… Chỉ thấy đó là một bộ mặt dữ tợn bằng xương khô của quái ngư. Nói thật dù nhìn như vậy cũng không thể phân biệt rõ ràng lắm rốt cuộc nó là cá hay là quái thú con, một đôi mắt thật to trống rỗng mà lại sâu hoắm, thân thể màu nâu vàng không khác gì màu cây khô, có một khúc đuôi cong lại, hai tay cong quắp lại trông y như móng vuốt của loài chim, trên lưng còn có ba cây gai, tạo thành hình dạng vây lưng.

Thiếu niên cau mày, “Đây là cái gì a!”

“Thứ này gọi là Sa Mang(59), đây là Bác Liễu Bì.” Thiên Tôn không nhanh không chậm mở miệng, “Cái thứ này toàn thân phủ đầy lông mao màu đen, sinh sống ở trung tâm sa mạc, hình như đã bị tuyệt tích.”

(59) Thật ra cái từ Sa Mang này nó rất mông lung, có thể hiểu là Chó hoang sa mạc, thế nhưng rõ ràng trong truyện miêu tả lại không phải loài chó, thôi thì cứ tưởng tượng như mấy con Ngao Tây Tạng vậy.

“Nó… cắn người sao?” Thiếu niên nhìn chằm chằm hai hàm răng nanh nhọn hoắc trong miệng của thi thể con quái vật nhỏ.

Thiên Tôn lắc đầu, “Không cắn người.”

Thiếu niên nhẹ nhàng thở phào, lại nghe Thiên Tôn bổ sung một câu, “Mà là ăn thịt người.”

Thiếu niên giật mình.

Thiên Tôn lại tới lấy một cái bình mở ra nhìn thoáng vào bên trong, rồi thuận tay trả về, ngẩng mặt lên nhìn tầng chót của tòa tháp, khe khẽ lầm bầm một câu, “Có chút thú vị.”

“Cửa sao lại mở thế này?!”

Lúc này, chợt nghe từ dưới lầu đột nhiên truyền đến tiếng nói chuyện.

“Khóa cửa sao lại hư!”

“Có người xông vào trong tháp!”



Ở dưới lầu truyền đến một loạt tiếng động huyên náo ồn ào, vang lên tiếng gõ “Lanh canh lanh canh lanh canh”, chỉ thấy một nhóm lớn hòa thượng bắt đầu tụ tập hướng bên này.

“Hỏng bét, bị phát hiện rồi!” Thiếu niên kia gấp đến độ nhìn trái phải trên dưới để tìm cửa.

Thiên Tôn liếc mắt nhìn nó một cái, “Ở giữa không trung ngươi tìm đâu ra cửa mà đi? Nhảy xuống đi.”

“Hả?!” Thiếu niên há to miệng, “Nhảy… Nhảy xuống á…”

Lúc này, từ dưới lầu truyền đến tiếng bước chân, rất nhiều hòa thượng cầm gậy gộc chạy lên trên.

Thiếu niên kia một vỗ ngực một cái, “Sợ cái gì chứ! Cùng lắm thì nói lý luận với mấy hòa thượng kia, không phải chỉ làm rơi một cái bình của họ thôi sao!”

Thiên Tôn đi qua nhỏ giọng nhắc nhở, “Ngươi phát hiện bí mật của bọn họ, bọn họ có thể sẽ giết người diệt khẩu.”

Thiếu niên há to miệng, nhìn Thiên Tôn, “Bí mật gì?”

Thiên Tôn chỉ chỉ thi thể của con quái thú nhỏ nằm trên mặt đất, “Nói ví dụ như ngươi phát hiện bọn họ là yêu tăng linh tinh gì gì đó chẳng hạn.”

“Yêu tăng…” Thiếu niên cả kinh, “Thật sự là yêu tăng?”

Lúc này, các hòa thượng đã chạy lên hết một tầng, Thiên Tôn đưa tay túm cổ áo thiếu niên kia, từ cánh cửa sổ hướng ra bên ngoài rồi nhảy xuống…

Chợt nghe giữa không trung truyền đến tiếng thét chói tai của thiếu niên kia, “Nha a a a a a…”

Tiếng kêu sợ hãi của thiếu niên kéo tới một đám hòa thượng, các hòa thượng đã chạy lên tới đỉnh tháp cũng phải chạy xuống lại.

Thiên Tôn mang theo thiếu niên kia lướt qua đầu tường, rơi xuống trong sân thì liền đụng phải Ân Hậu đang đi bộ trong tháp cùng tên côn đồ nhỏ kia.

Ân Hậu đã sớm nghe được tiếng la thất thanh, cau mày nhìn Thiên Tôn, “Ngươi lại làm gì rồi?”

Thiên Tôn buông tay, tỏ vẻ cái gì cũng chưa làm, chẳng phải Ngọc Đường đã dặn y phải khiêm tốn sao!

Mà hai tên côn đồ cắc ké kia lại là há to miệng ngẩn người ở nơi đó, hai người bọn họ một người mới vừa cùng Thiên Tôn bay xuống, một người mới vừa nhìn Thiên Tôn bay… Hiện tại hai người đều có một ý nghĩ – Rốt cuộc là mọi chuyện xảy ra như thế nào vậy?

Ngay tại thời điểm hai người còn đang khiếp sợ, chỉ nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng “Oanh” vang lên thật lớn.

Mọi người vừa xoay mặt, chỉ thấy xa xa tòa Xá Lợi tháp chín tầng kia ầm ầm sập xuống…

Hai thiếu niên kia cũng hít một hơi khí lạnh.

Ân Hậu khoanh tay nhìn Thiên Tôn.

Thiên Tôn thuận tay kéo lại hai cái thiếu niên đang lén lút chuẩn bị trốn đi, cùng Ân Hậu đối diện, “Làm gì?”

Hai tên thiếu niên giãy dụa cả buổi vẫn không tránh được, đáng thương quay đầu lại nhìn Thiên Tôn, “Đại vương… Để cho chúng ta đi đi, chúng ta cái gì cũng sẽ không nói hết.”

Thiên Tôn liếc mắt nhìn hai người bọn họ một cái, lắc đầu, “Vậy không được, hai ngươi là nhân chứng mà.”

“Nhân chứng gì?” Hai người không hiểu.

Thiên Tôn ho khan một tiếng, nhăn nhó mặt, “Lát nữa hai ngươi phải chứng minh cho đồ đệ ta biết là tháp này tuy sụp nhưng không phải là do ta làm!”

Hai người nhìn nhau – Tiểu ca này vậy mà còn có cả đồ đệ nữa a…



Mà ở khách điếm xa xa.

Khi trông thấy tòa tiểu lâu kia sập xuống tất cả mọi người đều yên lặng quay đầu lại nhìn Bạch Ngọc Đường.

Ngũ gia nhẹ nhàng gật gật đầu – Vừa rồi vậy mà còn tự cảm thấy có thể sẽ có ba thành không bị sụp đổ… Thật sự là đã quá ngây thơ rồi!.