Hai chàng hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc ngổ ngáo

Chương 51




CHÁP 48 :

* Lúc Lyn ra ngoài mua cháo:

..................

.............................

Vừa bước ra khỏi cổng viện, đột ngột lyn phải dừng lại gấp vì.....

Trước mặt Lyn bây giờ là mũi xe BMW............ phanh rất nhanh và gấp . Bước ra từ trong ô tô là bộ mặt lạnh lẽo của Thái Minh

.....------ tất cả đều dừng lại-----......

Thái Minh nhìn Lyn một cách vô hồn, trong mặt chứa đựng cái gì đó mà không thể tả được...

CHOANG!!!!! – Cái cặp lồng cháo rơi xuống

- Ấy chết ! May mà không có cháo ( Lyn vội vàng cúi người xuống nhặt cặp lồng lên ).......- Ủa ! Anh là.........

- Huệ? ( Thái Minh khe khẽ gọi )

- ????!!!!!! Anh có gì muốn nói hả ? Nói với em sao ?

Thái Minh không nói gì, quay người bước đi, Lyn biết là cậu ấy muốn mình đi theo nên Lyn cũng e dè từng bước theo sau...

***** Ra đến sau bệnh viện *****

- Anh ..... có chuyện gì không ạ ? ( Lyn thắc mắc )

- Huệ ??? ( Thái Minh lại khe khẽ gọi )

- Huệ ??? Em tên Lyn mà anh . hệu là ai ạ ?

Lúc đấy Thái Minh vẫn đang trong tư thế quay lưng lại trước mặt Lyn....... Rồi Thái Minh quay người lại

???????!!!!!!!!!!!!!!!

Thái Minh ôm chặt lấy Lyn..... 1 cái ôm rất chặt như không muốn để tuột mất , chặt như vò lấy cái gì đó mà không muốn buông ra

- AAAAAAA ! Anh làm sao thế ! Bỏ tôi ra mau....... BỎ RA..... ( Lyn vùng vẫy trong vòng tay của Thái Minh )

- ........

- Anh.....anh định sàm sỡ tôi đấy hả ? Bỏ ra !! Đồ dê xồm ( Lyn vừa hét vừa cố gắng thoát ra )

- ...... ( Nghe vậy , Thái Minh liền nhẹ nhàng tháo bỏ vòng tay mình ra )

- Tôi không ngờ anh ....... anh thậtu là khủng khiếp

- Em đã đi đâu suốt 4 năm nay ( Thái mInh nói rành rọ )

- 4 năm nay ? Anh bị thiểu năng hả ? Tôi ở nhà tôi chớ ử đâu ( Lyn sửng cồ )

- Hừ .... thế 5 năm trước..... *( Thái Minh át sâu và tâm trí của Lyn )

- 5 năm > Anh lại bị...... hơ hơ .......... HỞ ??5 năm trước , 5 năm trước sao ?........5 năm ...... ( Lyn nhăn mạt có tìm lại kí ức )

- ................. < nheo mày >...........

- 6 năm........ 5 năm ......... sao không nhớ gì nhể ( Lyn lầm bầm )

Rút điện thoại từ trong túi ra , Thái Minh bấm bấm: “ Tìm hiểu về Jess Lyn – người Nga cho tao . Tát cả mọi thứ ?

......

Nói xong , Thái mInh không nói gì nữa , lạnh lẽo bước qua Lyn , để lại Lyn cứ đứng ngẩn người để cố nhỡ lại mình của 5 năm trước

- Nó......nó có vấn đề gì sao ? ( Lyn run run , tay chỉ vào đầu , mắt rưng rưng )....- Phải tìm hiểu mới được...

........................... Lyn lững thững trở về viện....................

* * * *

-Lyn >>> Cậu đi đâu thế ? Tớ đói sắp nghẻo rồi đây này : hix hix.... ( tôi sụt sịt )

- Ơ Ơ Không ! Đây ! Cháo đây ! ( Lyn lại tươi cười dơ cặp lồng cháo ra trước mặt tôi )

.............. Sờ vào.....................Mở ra..........

- =.=.... Lyn à ? Từ nãy tới giờ cậu đi đâu đấy ?

- Mua cháo

- Thế cháo đâu ?

- *chỉ chỉ *...- ơ..... cháo.......cháo

- Lay chúa ! thôi , 2 chị em mình đi ăn vậy.....Hix

- Xin lỗi nhá....mình.....

- Không sao đâu....... Thôi ! Đợi mình chút xíu nhé , mình thay bộ đồ bệnh viện này ra đã rồi bọn mình tha hồ mà đi đánh chén

- Oke

............................... Thế rồi tôi với Lyn đi bọ tìm quán ăn

- Êu ơi!!!!! Sao ở đây chả có quán nào hấp dẫn vậy trời ( Tôi ngao ngán )

- Ummm.......... hix ....hix......... A ! Ở gần đây có quán đồ nướng đấy..... khà khà....... Hôm qua mình vừa đi qua xong

- Thế á ! Hờ hờ..... thế quán ý nó ở chỗ nào ?

- Nhanh nhanh , thử tìm xem nào

- Ummmmmm

>>>>>huỵch huỵch huỵch ( Chúng tôi chạy nhanh ơi là nhanh )

- Này ! 2 cô em ! 2 cô em xinh đẹp đi đâu vậy ?

- Cái gì đây trời ?? ( tôi nheo mắt )

- Này cô em..... anh ở đây cơ mà.... Hahahaha ( tiếng cười man rợn của mấy tên kia vang lên )- ( Vừa nói xong , chũng liền lấy tay bẩn thỉu của chúng sờ lên má tôi )

BỐP ! ( tôi mạnh tay tát vào mặt tên cầm đầu)

- tôi nói trước , tôi sẽ không tha cho ai khi chạm vào bạn tôi đâu đấy

- Á À

Con chó này , mày giỏi nhỉ

- Tôi là người – anh mới là chó

Ketttttttttt ( tên kia rút dao ra )

- Lyn ! Chạy đi ! kệ tớ !

- Không !!!! 2 bọn mình cùng chạy

Tên kia bắt đầu dơ dao lên cao và đang chuẩn bọ dùng hết lực của mình để đâm xuống

- AAAAAAA ( Ai đó bị đâm ? )

- KKKKKKKKKHHHHHHHHHHÔÔÔÔNNNNNGGGGG ! Không Lyn..... Tại sao....... Tại sao cậu lại đỡ cho tớ.... KHÔNG ( Tôi hét lên , gầm gừ trong cơn giận nhất )

Pằng..........Pằng.........Pằng !

tôi giật mình quay lại , tôi thấy người của tên Thái Minh và Dương đã đến

XỈU !!!- Vì mệt và đói quá nên tôi cũng ngất xỉu luôn. Lyn thì vì đỡ cho tôi một nhát dao nên cũng bất tỉnh nhan sự luôn

.......................................

.................................

.....................................

....................................

-------- Tỉnh dậy------

- Hơ hơ ..... tôi đang ở......

- CÂM (1 tiếng nói lạnh lùng vang lên , đó là Dương )

- Dương ????!!! ơ ... Lyn......?

- CÂM ( dương gằn giọng )

- Cậu ấy đâu ? ( tôi hét )

- CÂM ( Dương cũng gào lên , làm tôi cũng không dám to tiếng )

- ............... im lặng........

_ Tôi chuẩn bị đứng dậy _

- Nằm xuống ! ( Dương găn giọng )

- Không ! ( tôi vênh mặt )

- Nói lại ! ( Dương gằn giọng )

- Anh không cho tôi đi ăn để tôi lại ngất xỉu nữa ak ? Đồ nhẫn tâm.........

BỐP ! BỐP !! 2 tiếng vỗ tay đó lại bắt tất cả mọi người phải đi vào phòng

- Cho tôi hả ??

- ........ ( Không nói gì )

Ngoàm...ngoàm .....ngoàm

Tôi vồ ngay vào bàn mà ăn ngấu nghiến

- Tèn..... nít ! báo cáo bộ trưởng : Sạch bong sáng bóng....... kakaka

------ bàn ăn bây giờ hết sạch thức ăn-----

Ôi chua sơi ! Mình là cái thể loại gì đây ? Bao nhiêu thức ăn đấy chứ chẳng chơi....

- A ! Chết rồi ! Lyn đâu ? ( tôi ngớ người ra , vì ăn mà tôi lỡ quên “ ân nhân cứu mạng “ của mình T.T...... xin lỗi Lyn nha )

- .......

- Kệ cậu ! Tôi di tìm bạn tôi ........

- Đứng lại ! ( Dương gằn giọng )

- ............... , tôi không đứng lại mà vẫn đi > để lại Dương một mình trong phòng

* Dương năm chặt tay , hai hàm răng nghiến chặt

- Dạ ! Thưa bác , bệnh nhân Jess Lun ở phòng nào ạ ?

- Jess Lyn ? Cô là người nhà của cô ấy ?

- Vâng ạ ! Cháu là bạn rất thân của bạn ấy

- Phòng 263 !

- Dạ ! Cháu cảm ơn bác ạ

* tôi vội vàng chạy vào thang máy và bấm bấm *

.

.

.

.

. – A ! 263 đây rồi !

* tôi thấy cửa hé , chuẩn bị bước vào*

- ......................... ( Tôi đứng im như trời trồng , mắt rưng rưng )

Thái Minh đang năm tay Lyn ư ??? Tôi không thể tin vào mắt mình được nữa........................