Hai chàng hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc ngổ ngáo

Chương 63




Tôi cúi đầu tỏ vẻ chào........ nhưng thực ra đang che dấu tâm trạng buồn lặng

- Àh Hương à ! Tối nay..... cậu tới nhà 2 bọn mình dùng cơm nhá

- Hở ? Cậu ...... nói ..... gì..... cơ?

- Hehe. Mình với Kelvin có hôn ước từ nhỏ . Bọn tớ sống vs nhau từ bé... chỉ đợi qua 18 tuổi là bọn tớ sẽ kết hôn liền

- ..... ( tôi im lặng )

- Nè eeeeeeeeeeeeeeeee ( Lyn chu mỏ đáng iêu )

- Thông báo . Cậu hai của tập đoàn SL đang trong quá trình nguy cấp . Tất cả mọi người mau tập hợp

- Ơ chết rồi .... ( tôi hấp tấp )

- Cậu hai ? Mind ? Chúa ơi !! Thì ra Mind là Dương sao anh kelvin ? Thế mà mình không nhớ ra . ở lớp Mind với Hương là 1 đôi đấy .... hé hé.... hóa ra vào đây trông bồ .... khà khà

- Mind ??

- Đúng vậy . Mind là tên Lyn hay gọi Dương. Hồi bé vì Mind sống bên Anh nên Lyn không gặp cậu ấy . Mãi về sau khi về nước , Lyn mới gặp cậu ấy . 1 tháng sau đó cậu ấy lại đi... Ủa !Nhưng mà cậu ấy về nước từ bao giờ ?

- Chết rồi...... Dương.... Thôi tớ phải vào thăm cậu ý

- Ơ tớ đi với

- Ờ nhanh !

- Đứng lại ( Thái Minh gằn giọng )

- ....... ( Tôi với Lyn dừng lại luôn )

- Nếu đi...... Cô sẽ phải hối hận ( Thái Minh lại gằn giọng )

- Hớ hớ........ ?? Ai cơ........ thế thì thôi ..Lyn! Hôm khác cậu thăm cũng đươck mà . tớ không muốn 2 người xích mích . Thôi tớ đi nhé ( Tôi vội vã chạy đi )

*( chú thích ) : Hương không biết là : “ Nếu đi cô sẽ phải hối hận” là dành ình chứ không phải cho Lyn.

Tôi vội vã chạy đến phòng cấp cứu

tất cả các bác sĩ , y tá đều xếp hàng ở đấy

- bác ơi ! Cậu ta sao rồi ạ ? ( Tôi hỏi 1 bác gái đứng gần đó )

- Cậu ấy mất nhiều máu quá , chân cũng đã thâm rồi . Bây giờ đang liên lạc với ông Jone- bác sĩ giỏi nhất Châu Âu sang chữa, không thì cái chân cậu ấy sẽ bị cắt bỏ

- ......... ( 1 giọt , 2 giọt )

Tôi chớp chớp mắt , cái mũi đỏ đỏ

- Bác ơi ! bác phải cứu cậu ấy ...

- ......

- Ai là LƯƠNG OẢI HƯƠNG ?

- Lương oải Hương ? Dạ ! Cháu thưa bác ( Bỗng cửa phòng cấp cứu mở ra , 1 bác sĩ chạc tuổi tuần chạy ra hỏi lớn )

- Mau ! Cậu chủ cần gặp

- Dạ......

Sau đó tôi nhanh chân chạy vào vội vàng quẹt đi 2 hàng nước mắt

- Dương ! ( Tôi ngồi sụp xuống bên giường của Dương , nắm lấy tay dương )

- .... ( Dương không nói gì , chỉ lấy tay nắm chặt lấy tay tôii,...... Cậu ý nắm tay tôi và run lên từng cơn )

- Đến rồi ! Đến rồi ! 2 tiếng nữa . Jone Kater sẽ đến ..... Cậu chủ phải thật cố gắng

- Dương ! Cậu phải cố gắng !

Tôi nắm chặt tay Dương, sau đó hôn tay cậu ấy, nước mắt tôi chưa gì đã ướt đẫm tay cậu ý rồi .....