Hai Đứa Nhỏ Vô Tư

Chương 13




Sau khi lên cấp ba, chiều cao của Tề Nhạc phát triển mạnh mẽ, tốt nghiệp trung học còn chưa đến 1m7, lên cao nhất chưa được bao lâu đã lên 1m78, mặc dù so với Chu Hạo vẫn chênh lệch nửa cái đầu, thế nhưng đứng bên cạnh những người bạn cùng khối cũng được xem là hạc trong bầy gà.

Cuộc sống cấp ba so với trong tưởng tượng nhàm chán hơn rất nhiều, từ thứ hai đến thứ sáu vĩnh viễn là chương trình học cùng tự học buổi tối, sáng thứ bảy thì học bù, một tuần chỉ được nghỉ có tối thứ bảy cùng với ngày chủ nhật.

Vào cuối tuần, có lúc Chu Hạo sẽ về nhà, Tề Nhạc cũng sẽ đi cùng. Lưu Bình đối với gia đình Tề Nhạc trong mấy năm nay chăm sóc cho Chu Hạo rất biết ơn và hổ thẹn, nhìn thấy Tề Nhạc cũng rất khách khí. Trong nhà, người duy nhất không vui chính là em trai cùng cha khác mẹ của Chu Hạo, tiểu Hổ.

Mỗi lần Tề Nhạc đến nhà, tiểu Hổ lúc nào cũng đi theo phía sau Chu Hạo như một cái đuôi nhỏ, lúc nào cũng ngọt ngào gọi anh hai…anh hai, không thèm để ý đến Tề Nhạc.

Chu Hạo đi vào nhà vệ sinh, tiểu Hổ mới chuẩn bị nhảy theo đã bị Tề Nhạc túm lấy cổ áo ném vào phòng khách.

Tiểu Hổ quệt mồm, gọi Chu Hạo: “Anh hai! Tề Nhạc bắt nạt em nè!”

Tề Nhạc giả bộ hung tợn, chỉ vào tiểu Hổ nói: “Không cho phép đi theo Chu Hạo vào nhà vệ sinh, anh hai nhóc là của anh.”

Tiểu Hổ hừ một tiếng, thấy Chu Hạo không để ý tới nó, con ngươi khẽ chuyển, hé miệng dùng sức cắn chặt ngón tay của Tề Nhạc, ra dáng “anh khi dễ tui”.

Tề Nhạc bị nó chọc tức, dở khóc dở cười, dùng sức nắm lấy cằm của tiểu Hổ mới cứu được ngón tay của cậu.

“Anh hai là anh của tui!Không phải anh của anh!”

Tề Nhạc cười to: “Dĩ nhiên hắn không phải anh của anh rồi.” Hắn là lão bà của anh, cậu bổ sung trong lòng. (Iem này láo, là lão công chớ:v)

Buổi tối, lúc quay về trường tự học, tiểu Hổ không muốn anh hai Chu Hạo của nó đi, khi còn nhỏ mẹ nói nó có một người anh trai, sau khi nhìn thấy thì đặc biệt yêu thích, hiện tại một tuần mới có thể gặp một lần, kết quả lại bị tên Tề Nhạc kia theo đuôi, quả thực muốn chọc cho nó tức chết mà.

Tề Nhạc khoác một tay lên vai Chu Hạo, đi cùng hắn, còn quay đầu lại nhìn Tiểu Hổ làm một cái mặt quỷ.

Tiểu Hổ giậm chân một cái, lúc muốn chạy đến thì bị mẹ kéo vào nhà.

Mỗi sáng, Chu Hạo chỉ học có ba tiết, hai tiết còn lại thì phải đến sân huấn luyện tập chạy.

Sau tiết ba là nghỉ giải lao giữa giờ, Tề Nhạc đi ngang qua quầy căn tin mua một chai nước, trước khi tập hợp thì chạy lại ném cho Chu Hạo rồi trở về đội ngũ.

Bây giờ trời đã bắt đầu chuyển lạnh, lúc nghỉ giữa giờ luôn phải chạy 800m vòng quanh sân luyện tập, Tề Nhạc thân cao, xếp cuối hàng trong lớp, vòng thứ nhất đi ngang qua chỗ Chu Hạo đang nghĩ ngơi, cậu nhìn hắn huýt sáo một cái, rồi vui vẻ tiếp tục chạy cùng đội ngũ.

Chạy không bao lâu, ủy viên âm nhạc lớp cách vách từ phía sau chen chúc lên chạy song song với Tề Nhạc.

Nữ sinh mười sáu, mười bảy tuổi cơ bản đều đã dậy thì, trở nên thành thục, không còn ngại ngùng như nữ sinh cấp hai chỉ có thể lén lút đưa thư tình. Thời điểm yêu thích một người hận không thể làm cho cả lớp biết, nam sinh ban thể dục cao cao soái soái đánh bóng rổ tốt vô cùng kia là bạn trai sau này của mình.

Nữ sinh này lớn lên rất đẹp, mái tóc đen óng theo từng nhịp chạy mà trượt xuống bờ vai. Cô lấy cùi trỏ đụng Tề Nhạc một cái, lớn tiếng hỏi cậu: “Cậu quen biết học sinh năm hai ban thể dục kia phải không?”

Tề Nhạc quay đầu lại nhìn cô một cái: “Ừ.”

“Anh ấy có bạn gái chưa?”

Tề Nhạc cười: “Đã muộn, hắn đã sớm có ước định chung thân cả đời rồi.”

Nữ sinh “hả” một tiếng: “Tại sao tớ chưa từng thấy anh ấy đi cũng với những nữ sinh khác?”

Tề Nhạc chỉ chỉ chính mình: “Đây này.”

“Gì chứ?”

Tề Nhạc chạy về phía trước vài bước, trở lại lớp học của mình, vứt nữ sinh đó lại phía sau.Cậu đã qua cái thời thấy nữ sinh yêu thích Chu Hạo là bắt đầu lo sợ, Chu Hạo có ưu tú thế nào đi chăng nữa, thì hắn cũng là của cậu, từ nhỏ đã vậy.

Buổi trưa tan học, lúc Chu Hạo đứng dưới lầu đợi Tề Nhạc xuống cùng đi ăn trưa, thì bị nữ sinh kia chặn lại, trên hành lang còn có thêm mấy nữ sinh khác đứng dựa vào lan can, nhìn Chu Hạo cười tươi, rồi nhìn qua bạn của mình làm thủ thế “cố gắng lên”.

Từ ngày bộc lộ tài năng ở trường học mới, tình huống này đối với Chu Hạo cũng không có gì xa lạ, lạnh lùng cự tuyệt rồi bước đến cửa sau lớp học, túm lấy Tề Nhạc đang nhòm lén ra ngoài.

Nữ sinh không cam lòng, muốn đuổi theo, thì Chu Hạo cũng đã nhanh chân kéo Tề Nhạc đến đầu một hành lang khác, Tề Nhạc quay đầu lại nhìn cô nhún vai một cái: “Tớ đã nói rồi mà, cậu lại không thèm tin.”

Chu Hạo xoay mặt cậu lại, lạnh như băng hỏi: “Nói với cô ta cái gì?”

“Nói, từ lúc còn học nhà trẻ, cậu đã bán mình cho tớ rồi.” Tề Nhạc nhảy lên trên lưng Chu Hạo, có chút bất mãn nói: “Tại sao nữ sinh theo đuổi cậu nhiều như vậy, còn tớ lại chả có mấy người.”

Chu Hạo xốc cậu lên, nói: “Bởi vì vừa nhìn cậu đã biết cậu chỉ có thể làm “vợ”.”

“Đệt!”

Chu Hạo cười: “Mới học nhà trẻ đã muốn làm lão bà của tớ rồi.”

Tề Nhạc nghĩ đến khi còn bé, bọn họ chơi trò gia đình kia, cậu vĩnh viễn làm “mẹ”, thì có chút không cam lòng, siết chặt cổ Chu Hạo, tiến lại bên tai uy hiếp hắn nói: “Đêm nay ngủ, tớ sẽ nắm chặt “chít chít” của cậu, cho cậu sau này không cứng nỗi luôn” (chơi “khôn” nha:v)

Thường thường buổi tối, sau khi quản lý kiểm tra xong, Tê Nhạc lại chạy đến ký túc xá của Chu Hạo, cùng hắn chen chúc trên một chiếc giường, chen chúc một hồi, cậu thích nhất là ôm hắn ngủ, ngủ sẽ ngon giấc hơn ngủ một mình.

Người của hai phòng cũng không cảm thấy kinh ngạc, cũng biết hai người bọn họ là anh em tốt từ nhỏ đến lớn, trong túc xá cũng từng có người chỉ chỏ nói này nọ, nhưng nhìn hai người thoải mái không có một chút khó chịu, thì cũng không nói lời dèm pha nữa.

Tề Nhạc chưa bao giờ quan tâm đến người khác sẽ nghĩ như thế nào, ở trong mắt cậu, Chu Hạo từ nhỏ đã là của cậu, mặc dù biết tình cảm của mình và hắn sẽ không được người đời tiếp thụ, nhưng đó cũng không phải là chuyện cậu quan tâm.

Sau khi lên lớp 12, Chu Hạo liền trở nên bận rộn, gần như mỗi ngày đều phải huấn luyện, khóa văn hóa phải chờ qua kỳ thi đại học chuyên ngành mới tiếp tục. Tháng mười, hắn cùng với đội bóng của trường đi đến thành phố tỉnh bên tham gia tập huấn.

Thành tích văn hóa của hắn cũng không kém, trải qua ba năm học, khi đến kỳ thi đại học nếu không phát huy thất thường thì cũng có khả năng đậu vào một trường chính quy loại hai khá tốt. Lưu Bình đã tìm hắn thảo luận qua rất nhiều lần, hi vọng hắn có thể chuyển tới ban cấp phổ thông.

Chu Hạo cũng không nguyện ý, lúc trước hắn lựa chọn môn này không phải là vì yêu thích, thế nhưng hắn hi vọng sau này có thể cùng sóng vai với Tề Nhạc đứng chung một chỗ, muốn cùng cậu đứng trên cùng một độ cao, để mình có thể xứng đáng với cậu. Sau này cũng có tư cách đến nhà Tề Nhạc gặp ba mẹ cậu nói, hắn yêu Tề Nhạc, hắn vĩnh viễn muốn sống cùng với Tề Nhạc cả đời.

Tháng bảy nóng bức đã đến, kỳ thi đại học đã kết thúc một tháng, thành tích thi cũng đã công bố, hắn thiếu mấy điểm nên không thể đậu vào học viện thể dục ngoại tỉnh, nhưng có thể vào được trường chính quy nội tỉnh.

Trước kỳ thi hắn đã hỏi qua Tề Nhạc nhiều lần, sang năm Tề Nhạc muốn thi vào học viện thể dục thể thao tại thành phố mà hắn đã ghi danh.

Chu Hạo cảm thấy rất nan giải, nếu báo danh khoa chính quy trong tỉnh đồng nghĩa hắn và Tề Nhạc lại phải tách nhau ra bốn năm.

Vừa vặn Tề Nhạc được nghỉ hè, cậu liền bồi Chu Hạo đi về quê thăm mộ phần của Chu bà bà, hai người cùng nhau trở về cái huyện đã sống từ bé cho đến lớn.

Hầu Gia Kha sau hai năm kiên trì không ngừng theo đuổi cuối cùng cũng có thể cặp kè với Hứa Đồng Đồng, buổi tối, mấy người bọn họ đang liên hoan, hắn nhìn thấy Chu Hạo thì ngay lập tức đứng chắn trước mặt Hứa Đồng Đồng, chỉ sợ Hứa Đồng Đồng mà mình cực khổ lắm mới đuổi được tới tay, nhìn thấy Chu Hạo lại chạy theo hắn.

Hứa Đồng Đồng bấm lên cánh tay Hầu Gia Kha một cái, thoải mái đi đến trước mặt hai người bọn họ chào hỏi.

Cô “hừ” một tiếng: “Hai người các cậu vẫn tốt như vậy à?”

Tề Nhạc nhìn cô, cũng “hừ” một tiếng: “Dù chị với Hầu nước mũi có chia tay thì em với Chu Hạo cũng không bỏ nhau đâu.” (ý chỗ này là dù cặp kia có chia tay thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Chu Nhạc, 2 ng vẫn bên nhau)

Hứa Đồng Đồng lườm cậu một cái: “Em cứ đắc ý đi, cẩn thận chị méc cô nhỏ bây giờ, đừng tường là chị không biết.”

Tề Nhạc đang muốn nói chuyện với Hứa Đồng Đồng để dời lực chú ý của cô đi, thì cô đã quay qua hỏi Chu Hạo: “Ngày mai phải nộp đơn nguyện vọng rồi, cậu chọn trường nào?”

Chu Hạo sửng sốt một chút: “Còn chưa nghĩ ra.”

Hứa Đồng Đồng kéo cánh tay Hầu Gia Kha: “Giấu cái gì chứ, tớ bây giờ cũng không còn ngây ngô như trước kia, đã có một tên đần mặc cho tớ sai bảo, tớ mới không thèm làm vật cản trở hai người.”

Tề Nhạc không trả lời, quay đầu nhìn Chu Hạo, Chu Hạo cau mày, không biết đang suy nghĩ gì.