Hai Đứa Nhỏ Vô Tư

Chương 2




Nhiều ngày qua đến nhà trẻ, mấy đứa nhỏ sau khi hoạt động ngoại khóa thì lại kéo nhau chơi trò “gia đình”. Cùng nhau chơi đùa còn có cả chị họ của Tề Nhạc, chị họ Tề Nhạc lớn hơn cậu một tuổi, gọi là Hứa Đồng Đồng.

Mấy đứa con nít chơi một hồi, liền bắt đầu tranh luận.

Tề Nhạc đang chơi đến mức không biết trời đất là gì, bỗng nhiên Hứa Đồng Đồng nhìn cậu nói: “Bây giờ em không thể về nhà được, em còn chưa tan học.”

Tề Nhạc nhếch miệng nhỏ lên: “Em là mẹ mà.”

Chu Hạo đứng bên cạnh đột nhiên ngẩng đầu nhìn cậu: “Nhạc Nhạc, bé trai không thể làm vợ được.”

Hứa Đồng Đồng vội vàng gật đầu.

Tề Nhạc nghiêng đầu, vẻ mặt không hiểu nhìn Chu Hạo: “Nhưng mà, đây là đang chơi trò gia đình mà.”

“Trò chơi cũng không được.”Hứa Đồng Đồng lớn tiếng nói’ “Ai bảo em không phải con gái, chị mới là vợ của Chu Hạo.”

Tề Nhạc đột nhiên cảm thấy tâm hồn bé nhỏ của mình bị tổn thương, tức giận nhìn chị họ của cậu, khuôn mặt nho nhỏ ửng hồng, đôi mắt to cũng chứa đầy nước, sắp rơi ra ngoài.

Chu Hạo lau tay lên quần áo, đi đến dắt Tề Nhạc: “Vậy không cần chơi nữa, chúng ta đi đá bóng đi.”

Tề Nhạc trợn mắt lên, Chu Hạo hiện tại không còn tốt đẹp gì, còn giúp chị họ bắt nạt cậu. Cậu hất tay Chu Hạo ra, hừ một tiếng: “Không đá, tớ không muốn chơi với các cậu nữa.”

Nói xong, đôi chân nhỏ ngắn chạy nhanh vào phòng học.

Mãi cho đến khi tan học Tề Nhạc cũng không thèm nói chuyện với Chu Hạo, buổi tối cơm nước xong cũng không ôm dưa chuột đi gõ cửa nhà hắn.

Chu Hạo tự mình đi qua nhà của Tề Nhạc, ngồi trên ghế salon, tiểu Tề Nhạc tính tình khó chiều, cách hắn xa xa, ghé bên bàn nhỏ nằm sấp, miệng thì thầm bài đồng dao: “Chú chuột nhỏ, trên chân đèn, trộm mỡ ăn, xuống không được, gọi mẹ ơi, mẹ không đến, lộc cộc lộc cộc lăn lộn xuống.”

Lúc nói đến câu “lăn lộn xuống”, cậu tự mình lăn trên mặt đất, xong rồi bò dậy tiếp tục chơi.

Tề mẹ và Tề ba đều cười cười, không quản bọn họ, tiểu hài tử cáu kỉnh với nhau thôi mà, rất nhanh sẽ làm hòa lại thôi.

Chu Hạo ngồi một hồi, bồi Tề mẹ nói chuyện một lúc, thấy Tề Nhạc vẫn không chịu để ý đến hắn, liền đi về nhà.

Tề Nhạc khẽ hừ một tiếng, không chơi nữa, ngồi ở một bên tự giận dỗi.

Đợi đến hai ngày sau là sinh nhật tròn bốn tuổi của tiểu Tề Nhạc, Tề mẹ nói cậu chạy qua mời Chu Hạo đến nhà ăn bánh kem. Tề Nhạc đã sớm quên mất tại sao mình lại tức giận, chỉ là mỗi lần nhìn thấy Chu Hạo đều không tiện nói chuyện, nghe lời của mẹ vội vã chạy đến gõ cửa nhà đối diện.

Chu Hạo mở cửa, lúc nhìn thấy Tề Nhạc, khuôn mặt nhỏ lộ ra một nụ cười: “Nhạc Nhạc.”

Tề Nhạc cúi đầu, chân chà chà lên mặt đất: “Chu Hạo, tớ tổ chức sinh nhật, mẹ tớ nói tớ qua mời cậu đến ăn bánh kem.”

Chu Hạo nhẹ nhàng “Ồ” một tiếng, nhỏ giọng nói: “Kia, vậy cậu có muốn mời tớ hay không?”

Tề Nhạc nháy mắt một cái: “Tớ đến là để mời cậu mà.”

Chu Hạo nở nụ cười, từ sau lưng lấy ra một tấm thiệp tự vẽ, nói: “Nhạc Nhạc, sinh nhật vui vẻ.”

Tiểu Tề Nhạc cười đến đôi mắt cong cong, lôi kéo cánh tay Chu Hạo đi về nhà mình, vừa đi vừa nói: “Vậy thì cậu không được chơi cùng với Hứa Đồng Đồng nữa đó.”

Chu Hạo gật gật đầu, chơi với Hứa Đồng Đồng không vui bằng Tề Nhạc.

Chu Hạo sáu tuổi tốt nghiệp nhà trẻ, cùng Tề Nhạc hai người vui vẻ chụp ảnh tốt nghiệp, cầm bức ảnh chuẩn bị về nhà đưa cho bà nội xem, vừa tiến vào nhà thì thấy một người phụ nữ xa lạ ngồi bên trong.

Chu bà bà đỏ mắt ngồi một bên, nhìn thấy Chu Hạo vào cửa, gọi hắn: “Hạo Hạo lại đây.”

Tề Nhạc vẫn đang đứng cạnh Chu Hạo, thấy vậy liền ngoan ngoãn thả tay Chu Hạo ra rồi xoay người đi ra ngoài, còn rất hiểu ý mà đóng cửa lại.

Chu Hạo đi lại chỗ bà nội, nhìn người phụ nữ kia, cảm thấy rất quen thuộc, hình như hắn đã từng gặp rồi, nhưng nhất thời không thể nghĩ ra.

“Hạo Hạo còn nhớ ta không?”

Chu Hạo lắc lắc đầu: “A di.”

Mặt người nọ liền trở nên trắng bệch, che miệng nửa ngày nói không ra lời.

Bà nội vuốt đầu Chu Hạo: “Đây là mẹ con.”

Chu Hạo há miệng, không kêu ra tiếng. Hắn không nhớ rõ hình dạng của mẹ, hắn vẫn cho là mẹ đi cùng với ba ba, cũng sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Chu mẹ nhìn Chu Hạo rồi vươn tay ta: “Hạo Hạo cao lên rồi, đến, để mẹ nhìn con xem nào.”

Chu Hạo quay đầu lại nhìn bà nội, bà nội lại quay đầu về phía khác.

“Thế nhưng con chỉ mình có bà nội, con không có mẹ.”

Vừa dứt lời, Chu mẹ bật khóc ra tiếng, Chu bà bà ôm chặt lấy Chu Hạo, nói: “Mẹ có mua quần áo mới cho con, con vào trong mặc thử đi.”

“Có thể sao?”

Bà nội vò tóc của hắn: “Đi đi.”

Chu Hạo cầm quần áo đi vào gian phòng của mình, đóng cửa lại, phía sau có âm thanh mơ hồ truyền đến.

“Mẹ.”

“Đừng gọi tôi là mẹ.”

“Chu Hạo chuẩn bị vào tiểu học, hiện tại con cũng đã ổn định rồi, con dẫn nó vào trường học trong thành phố, khẳng định sẽ tốt hơn so với chỗ này.”

“Sao lúc đó cô không nghĩ đến cô còn một đứa con trai, bây giờ mới nhớ thì ích gì.”

“Mẹ, coi như con cầu xin mẹ có được không?Chu Hạo nó cần phải có một gia đình hoàn chỉnh.”

Chờ Chu Hạo thay đồ xong thì mẹ hắn cũng đã rời đi rồi, tiểu Tề Nhạc đến, đứng ở trong phòng khách, trong miệng ngậm một cây kẹo que, trong tay còn cầm một cây. Cậu xé lớp giấy bên ngoài, nhét kẹo que vào miệng Chu Hạo.

Chu Hạo mặc một cái quần đùi và T shirt mà mẹ mới mua, hỏi Tề Nhạc: “Đẹp không? Mẹ tớ mua cho tớ.”

“Đẹp.”

Chu Hạo nằm úp sấp trên bệ cửa sổ, nhìn người phụ nữ đang đứng cạnh chiếc xe ở dưới lầu, chỉ cho Tề Nhạc xem: “Đó là mẹ tớ, đã lâu rồi tớ không thấy bà.”

“Vậy, cậu có nhớ a di không?Mỗi lần mẹ tớ đi công tác, không quá hai ngày là tớ đã nhớ mẹ rồi.” Tề Nhạc ngu ngốc hỏi.

Chu Hạo gật gật đầu: “Nhớ.”

Chu bà bà cầm quả dưa hấu từ phòng bếp đi ra, nghe Chu Hạo nói như vậy, bà không muốn Chu Hạo đi, thế nhưng mẹ nó nói không sai, Chu Hạo còn nhỏ như vậy, làm sao lại không nhớ mẹ mình cơ chứ.

Không quá mấy ngày sau Chu Hạo lại thấy mẹ của hắn, hắn còn ngủ trưa, lúc tỉnh lại thì thấy mẹ ngồi bên giường nhìn hắn.

“Hạo Hạo.”

Chu Hạo cắn miệng, một lát sau gọi: “Mẹ.”

Đôi mắt Chu mẹ đỏ ửng lên, ôm Chu Hạo còn đang ở trên giường, nghẹn ngào nói: “Mẹ có lỗi với con, đi về ở với mẹ có được hay không?”

Chu Hạo nhìn bà nội đang đứng ở cạnh cửa, bà nội nhìn hắn gật gật đầu, Chu Hạo cười nói: “Được.”

Chu mẹ tên gọi là Lưu Bình, cô vừa mới tái hôn năm ngoái, chồng hiện tại đối xử với cô rất tốt, biết cô còn có một đứa con trai, cũng tán thành cô mang con về cạnh bên mình.

Lưu Bình cầm lấy hành lý của Chu Hạo đã được Chu bà sắp xếp gọn gàng, dắt tay Chu Hạo đi xuống dưới lầu. Chu Hạo đột nhiên vùng khỏi tay cô, chạy về nắm lấy tay bà nội, nói: “Bà nội, con muốn đi nói với Nhạc Nhạc một tiếng.”

Bà nội sờ sờ tóc cháu ngoan, dẫn hắn đi đến gõ cửa nhà đối diện.

Tề Nhạc mặc áo ngủ, mái tóc mềm mại nằm lung ta lung tung trên đầu, từ trong khe cửa ló đầu ra dò xét, nhìn thấy là Chu Hạo lập tức mở cửa.

Chu Hạo lột kẹo sữa béo mà mẹ đưa đút cho Tề Nhạc, nói: “Nhạc Nhạc, tớ đến nhà mẹ ở mấy ngày, chờ tớ trở về sẽ tiếp tục chơi đùa với cậu.”

Tề Nhạc nghiêng đầu: “Vậy cậu về sớm một chút nha.”

Tề Nhạc đi cùng Chu bà bà tiễn Chu Hạo xuống lầu, nắm tay bà hắn nhìn Chu Hạo lên xe, ở bên ngoài vẫy vẫy tay nói: “Trở về sớm nha.”

Chu Hạo lên xe, cửa xe đóng lại mới thấy có gì đó không đúng, hắn gõ lên cửa xe, hỏi mẹ của hắn: “Tại sao bà nội không đi cùng?”

Lưu Bình quay đầu nhìn hắn: “Bà nội không đi, Hạo Hạo ngoan, sau này con sẽ ở cùng với mẹ trong thành phố.”

Chu Hạo cuống lên, trước giờ hắn chưa từng ngồi loại xe này, không biết mở cửa xe, không thể làm gì khác ngoài nói to: “Vậy thì con cũng không đi.”

“Đi thôi.” Lưu Bình quay đầu lại ra hiệu cho chồng cô lái xe đi.

Chu Hạo liên tục dùng quả đấm nhỏ đập lên cửa sổ, ngoái đầu ra sau hét: “Bà nội, bà nội.”

Xe càng chạy càng xa, bà nội cùng Tề Nhạc vẫn còn đứng đó, vẫy vẫy tay tạm biệt hắn.

Chờ xe đã khuất dạng, bà nội dắt tay Tề Nhạc lên lầu, trong miệng Tề Nhạc ngậm kẹo sữa, hỏi Chu ba bà: “Bà nội, khi nào thì Chu Hạo mới về?”

Mắt bà nội đỏ lên: “Bà nội cũng không biết.”