Hái Hoa Tặc, Đừng Chạy!

Chương 51: Kiều hoa sao lại bị tàn phá thành khiếu hoa 2




Edit: Mốc

“Được! Xem ra cũng chỉ có thể làm như vậy.”

Vương Manh Manh xoa xoa đôi chân vô cùng đau nhức do vừa chạy điên cuồng, hoàn toàn đồng ý với phương án này: “Chúng ta đây bước đi đi!”

———-

Mấy ngày sau

Vương Manh Manh khom người một tay chống đầu gồi, tay kia thì không ngừng quạt.

Trên trán mồ hôi không ngừng tuôn, khiến nàng cảm giác mình sắp tắt thở đến nơi rồi.

Ba ngày, lại là ba ngày, vậy mà bọn họ còn chưa đến được thành trấn gần nhất.

Ra sức thở hổn hển, ánh mắt Vương Manh Manh liền rơi xuống trên người Ngọc Hồ Điệp, trong mắt, dần dần lộ ra tia phẫn hận không thôi.

Nhìn bộ dáng tiêu sái của Ngọc Hồ Điệp, tức giận trong mắt Vương Manh Manh càng thêm sâu sắc, tại sao hắn lại vẫn như không có việc gì như vậy.

Nàng thì ngược lại, quả thực là chật vật đến cực điểm, đôi giày thì mở miệng, quần áo thì bẩn thỉu.

Người thì lại càng không cần phải nói, có một câu miêu tả vô cùng chuẩn xác, tựa như trái cà bị sương đánh vậy, càng chuẩn xác mà nói thì đã bị đánh tối thiểu ba ngày rồi.

Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt giết người của Vương Manh Manh, Ngọc Hồ Điệp tiêu diêu tự tại đón sơn phong thưởng phong cảnh, hợp thời quay đầu lại mỉm cười nhìn nàng: “Hay là ngươi suy nghĩ một chút về đề nghị của ta ba ngày trước, để ta cõng ngươi đi.”

Do dự hồi lâu, Vương Manh Manh rốt cục vẫn dùng một bộ dạng tráng sĩ đoạn oản [tráng sĩ bị rắn độc cắn vào tay, liền lập tức chặt tay, để tránh độc tính khuếch tán toàn thân, ví với giải quyết sự việc phải dứt khoát, không được chần chừ, do dự] dứt khoát ra sức lắc lắc đầu.

Trong mắt, cũng xuất hiện vẻ đề phòng.

Đùa sao, Ngọc Hồ Điệp là dâm tặc đó nha, nếu để hắn cõng, vạn nhất đột nhiên có ý xấu với nàng thì phải làm sao bây giờ?

Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu nhất, chính là vạn nhất bị vị hôn thê vừa nhìn là biết khó đối phó kia nhìn thấy, chẳng phải nàng có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không nói rõ được sao.

Ngọc Hồ Điệp dường như sớm đã biết Vương Manh Manh sẽ trả lời như vậy, nhún nhún vai rồi tiếp tục nhàn nhã một bên thưởng thức phong cảnh một bên chờ Vương tiểu miêu khôi phục thể lực.