Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Chương 301






Nhìn kỹ hồi lâu, người đàn ông bỗng nhiên lên tiếng.

“Tôi thừa nhận, ban đầu giữ cô ở bên cạnh tôi, thứ nhất, là cảm thấy tôi thiếu nợ cô, thứ hai, là cảm thấy dáng dấp của cô giống như cô ấy”
Anh thừa nhận đối với Lâm Thanh Thủy, anh có một chút cảm giác nhìn vật nhớ người.

Cô ta và Vân Giai Kỳ có dáng dấp rất giống, không nói đến giống như một khuôn đúc ra, lông mày và mắt thường xuyên khiến cho anh nhận sai.

Nhưng vẫn chưa đến nỗi xem cô ta là vật thay thế cho Vân Giai Kỳ.

“Nếu như cô để ý, tôi sẽ không giữ cô lại, tôi sẽ bồi thường cho cô.”
“Bồi thường?!”
“Tôi sẽ cho cô chỉ phiếu 30 tỷ, cô có thể cầm khoản tiền này mà tùy ý sử dụng”
30 tỷ, đủ để mua một căn nhà ở nội thành thủ đô.


Ở thủ đô có một căn hộ thì đồng nghĩa với việc cuộc đời sau này, dựa vào trình độ học vấn cao của Lâm Thanh Thủy, đã đủ để cho cô không lo cơm áo.

“Không muốn…Anh Bạc, anh biết em…Nếu như, em là vì tiền thì ban đầu, khi anh cho em tiền thì em sẽ không từ chối…” Lâm Thanh Thủy lập tức mù quáng.

Bạc Tuấn Phong hơi híp mắt một chút: “Tôi thích một thư ký ngoan ngoãn nghe lời, ngày hôm qua, có một số lời nói của cô vượt quá giới hạn rồi!”
Ngày hôm qua ngay trước mặt của nhiều người như vậy, nhất là ngay trước mặt của Vân Giai Kỳ, Lâm Thanh Thủy nói chuyện hạnh phúc trong đời cô ta là có người vui vẻ cùng cô ta trải qua sinh nhật.

Bạc Tuấn Phong tại đó không lên tiếng, nhưng cho tới bây giờ xem vô số người, anh đã nhận ra được, Lâm Thanh Thủy đối với anh, cũng không phải đơn gian như vẻ bề ngoài.

Tình yêu nam nữ, là chuyện thường tình của con người.

Với tư cách là thư ký của anh, lại là sớm chiều sống chung, nảy sinh tình cảm cũng khó tránh khỏi.

Thế nhưng đối với Bạc Tuấn Phong mà nói, cho dù là âm thầm sinh tình thôi cũng là vượt quá giới hạn rồi.


Khi Lâm Thanh Thủy nghe thấy lời này thì trong lòng quả thật là kinh hoàng khiếp sợ!
Cô ta có thể nhận ra được, tâm trạng của người đàn ông đối với việc làm từ một phía của cô ta ngày hôm qua rất không vui: “Lần sau em sẽ chú ý, tổng giám đốc Bạc, xin tha thứ em không kìm lòng được, sau này sẽ không có chuyện này xảy ra nữa”
Bạc Tuấn Phong không lên tiếng, qua một lúc lâu, anh xoay người, đi tới trước cửa sổ sát đất, mở rèm cửa ra, nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, nói với cô ta: “Đi ăn cơm đi”
“Vâng”
Lâm Thanh Thủy không dám nói ra cái gì, lui ra khỏi văn phòng.

Cô ta vừa mới mở cửa, đã nhìn thấy Bạc Tiêu Dương đứng ở cửa, đang định đi vào, vừa thấy Lâm Thanh Thủy, đôi mắt người đàn ông này híp lại.

Lâm Thanh Thủy vội vàng nói: “Cậu ba Bạc.”
Bạc Tiêu Dương không thèm để ý cô ta, đi thẳng vào văn phòng.

Cửa “Âm” một tiếng đóng lại.

Bạc Tuấn Phong ngẩng đầu lên, vừa thấy Bạc Tiêu Dương đi vào, môi mỏng lạnh lùng nói: “Chuyện gì?”
Bạc Tiêu Dương bình thường không đến Thiên Ngạo.

Dù sao, Thiên Ngạo cũng là Thiên Ngạo của Bạc Tuấn Phong, nhưng ngày hôm nay lại phá lệ mà đến, xem ra là không có việc gì hay ho..