Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Chương 319






“Bạc Tuấn Phong, đem lời nói cho rõ ràng.

Tại sao lại nói xin lỗi với tôi?”
 
Bạc Tuấn Phong ôm cô càng chặc hơn: “Chúng ta sau này sẽ có đứa con thuộc về chính chúng ta”
 
Với câu nói này, nhịp tim Vận Giai Kỳ bỗng nhiên chùng xuống.
 
Cô mở to mắt nghi ngờ nhìn Bạc Tuấn Phong, lông mi cô run rẩy kịch liệt.
 
“Có ý gì?”
 
Vân Giai Kỳ nhìn một chút về phía sau lưng Bạc Tuấn Phong, muốn nói với tài xế đang đứng ở một bên nhưng lại thôi.

Tân Khải Trạch đang dùng một loại ánh mắt vô cùng thương hại nhìn mình, lòng cô đột nhiên run SỢ.
 
“Mạn Nhi đâu?”
 
Bạc Tuấn Phong chỉ ôm cô thật chắc, vẫn không nói lời nào.
 

Tân Khải Trạch nói: “Cô Vân Giai Kỳ, xin cô đừng lo lắng, hôm nay cô Mạn Nhi và cậu Vũ Minh vẫn bình an”
 
“Bọn nhỏ đang ở nơi nào?”
 
Tân Khải Trạch nói: “Bọn nhỏ… bị ông cụ Bạc mang về nhà họ Bạc”
 
Vân Giai Kỳ lập tức nổi giận: “Ông ta dựa vào cái gì mà dám mang Vũ Minh và Mạn Nhi đi?”
 
Cô nhìn Bạc Tuấn Phong, nhưng lại thấy người đàn ông rũ mi xuống, trầm mặc không nói lời nào.
 
Cô dùng sức đẩy anh ra một chút: “Nói chuyện đi.

Tại sao anh không nói lời nào?”
 
“Cô Vân Giai Kỳ…”
 
Tần Khải Trạch há miệng một cái, giọng trầm trầm nói: “Ông cụ nói, cô Mạn Nhi và cậu Vũ Minh đều là con cháu nhà họ Bạc, Mạn Nhi là cốt nhục của tổng giám đốc Bạc và cô Vân Ngọc Hân, cô…”
 
“Oanh” một tiếng sấm vang lên, hoàn toàn cắt đứt lời anh ta.
 

Mặt Vân Giai Kỳ vốn đã trắng bệch, bây giờ lại càng nổi bật thêm vẻ ảm đạm nhợt nhạt.
 
Cô giống như nghe được lời đùa giỡn vậy: “Anh đang nói đùa với tôi cái gì thế? Mạn Nhi là con của tôi.

Con bé là con gái của tôi..
 
“Ông cụ Bạc đã làm giám định ADN cho cô Mạn Nhi, kết quả giám định, cô bé là con của tổng giám đốc Bạc và cô Vân Ngọc Hân”
 
“Không phải vậy” Vân Giai Kỳ không muốn nghe chuyện hoang đường này của anh ta.
 
Cô nhìn về phía Bạc Tuấn Phong, hai tay gắt gao bấu vào bả vai anh, nhìn Bạc Tuấn Phong nói: ‘Bạc Tuấn Phong, tôi đã lừa anh.

Mạn Nhi là con gái của chúng ta, con bé không phải là con gái của Tống Hạo Hiên, con bé là con chúng ta.

Tôi không lừa anh, anh cũng không cần thiết phải lừa gạt tôi, có được không?”
 
Bạc Tuấn Phong nhìn khuôn mặt cô, nước mưa hoàn toàn làm ướt tóc của Vân Giai Kỳ, dính chặt ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn, một ánh mặt lạnh lẽo thê lương mang vẻ vô cùng tuyệt vọng.
 
Bạc Tuấn Phong nói: “Anh cũng hy vọng, con bé là con gái của chúng ta”
 
Sắc mặt Vân Giai Kỳ trong nháy mắt lạnh lẽo không còn khí sắc.
 
Cô buông lỏng bả vai Bạc Tuấn Phong, thất thần lui lại mấy bước, cảm giác cả người lạnh như băng từng đợt.

Nhưng trong lòng cô rất rõ ràng, không phải là do gió thổi mưa rơi