Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Chương 328






Mạn Nhi cắn răng nghiến lợi nói: “Một người phụ nữ rất xấu xa, rất xấu xa.

Tôi hận cô ta”
Nửa đêm đột nhiên giông tố ngừng lại.

Vân Giai Kỳ bị sốt suốt cả đêm.

Sức khỏe của cô vẫn luôn rất tốt, hiếm khi bị cảm mạo, nhưng mà lần này phát sốt lại sốt cao đến bốn mươi độ.

Bác sĩ tư nhân truyền nước biển cho cô, tiêm thuốc hạ sốt, rồi lặp đi lặp lại, sau khi hạ sốt thì nhiệt độ mới trở lại bình thường.

Bạc Tuấn Phong cũng ở bên cạnh không chợp mắt cả đêm.

Lúc Vân Giai Kỳ sốt đến mơ màng, mơ hết ác mộng này đến ác mộng khác, đổ mồ hôi lạnh cả người.

Lúc sáng sớm.


Lâm Thanh Thủy vội vàng chạy.

Người hầu ngăn lại không cho cô ta vào, Lâm Thanh Thủy khẩn trương nói: “Tôi có việc gấp cần phải tìm tổng giám đốc Bạc”
“Bây giờ tổng giám đốc Bạc đang chăm sóc cô Vân Giai Kỳ, không cho phép bất cứ ai đi vào”
“Tôi cũng không được vào sao? Tôi là thư ký bên người của tổng giám đốc Bạc, tôi có chuyện quan trọng phải tìm tổng giám đốc Bạc.

Chuyện này liên quan đến Thiên Ngạo, nếu như công ty xảy ra chuyện gì thì các người có gánh vác nổi không?”
Người hầu mặt đối mặt nhìn nhau, cũng không dám kiên quyết ngăn cản.

Nếu như thật sự xảy ra sai lầm gì thì đúng là bọn họ không gánh vác nổi.

Lâm Thanh Thủy đi lên lầu, đi đến trước cửa phòng, nhẹ nhàng gõ cửa.

Trong phòng truyền đến giọng nói hơi mệt mỏi của Bạc Tuấn Phong: “Ai đó?”
“Tổng giám đốc Bạc, là tôi”

Trong phòng không có tiếng động nào.

Lâm Thanh Thủy bất an lo sợ canh giữ ở ngoài cửa, chỉ là một lúc sau có tiếng bước chân truyền đến, Bạc Tuấn Phong đi đến cửa, mở cửa ra, nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Lâm Thanh Thủy thì nhíu mày một chút: “Có chuyện gì?”
“Hội đồng quản trị tuyên bố tổ chức lễ kỷ niệm, tất cả cổ đông đều đang ở đó chờ anh”
“Không rảnh”
“Ông cụ Bạc cũng đang ở đó, anh không thể không đi” Lâm Thanh Thủy nói.

Bạc Tuấn Phong quay đầu lại, nhìn thoáng qua Vân Giai Kỳ ở trên giường, bây giờ cô vẫn chưa hạ sốt, không thể rời đi được.

Lâm Thanh Thủy thấy vậy thì nghi ngờ nói: “Cô Vân Giai Kỳ sao rồi?”
“Sốt cao”
Cô ta lập tức xung phong nhận việc nói: “Anh cứ đến Thiên Ngạo trước đi, em sẽ ở lại đây chăm sóc cho cô Vân Giai Kỳ”
“Cô sao?”
Bạc Tuấn Phong lạnh lùng nói: “Cô biết rõ cô ấy không muốn nhìn thấy cô”
Lâm Thanh Thủy nói: “Bây giờ cô ấy đang sốt cao, vẫn chưa tỉnh, đợi khi cô ấy tỉnh lại tôi sẽ tự giác tránh đi, sau đó thông báo cho anh biết.

Tóm lại, chuyện của công ty quan trọng, anh mà không đi, lỡ như ông cụ Bạc nổi trận lôi đình trách tội xuống thì..”
Cô ta càng nói thì càng nghiêm trọng.

Mày kiếm của Bạc Tuấn Phong nhíu lại, quay vào phòng, anh cúi người, giữ lấy gáy của cô, kề trán mình sát vào trán của cô..