[Hai Thế Giới] Thăng Cấp Làm Hoàng Đế

Chương 7: 🎮 Chưa từng có người nào mong đợi hắn lớn khôn




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Năm tám tuổi, yến tiệc mừng sinh thần Lục Dụ An, thứ tử không được đi vào, Lục Hoán chỉ có thể đứng ở bên ngoài tường viện, ngồi xổm cạnh đống rơm rạ kết băng sương, cùng đám hạ nhân nhận một ít lễ vật ban thưởng.
Lúc ấy tuyết rơi lớn, tay hắn đông lạnh tới mức đỏ bừng, giống như củ cà rốt sưng tấy.
Trên đường quay trở về viện, hắn nhìn thấy Tứ di nương may ủng cho Lục Dụ An.
Tứ di nương là một trong số ít những người quan tâm chăm sóc Lục Hoán trong phủ, nhưng bà ấy ốc không mang nổi mình ốc, phần lớn thời gian đều phải làm trâu làm ngựa thay cho chủ mẫu, uốn mình hùa theo ý người khác.
Bà ấy khoác áo choàng, ngồi trong đình đài giữa hồ, may từng đường kim mũi chỉ.
Mặc dù ở rất xa, nhưng Lục Hoán tám tuổi vẫn không nhịn được nhìn đôi ủng kia.
Chỉ thấy Tứ di nương cẩn thận lấy ba tấc vải da tốt nhất làm đế ủng, phía trước, phía sau và ở giữa dùng một sợi tơ hồng thêu chim kim tước [1], sau đó, bà dùng một ít sợi chỉ vàng được Ninh Vương phi ban cho, thêu thành lông chim kim tước, chỉ nhìn đã biết đôi ủng vô cùng xa hoa lộng lẫy.
Đôi ủng kia bọc bằng da thú, bên trong chắc chắn, trông rất ấm áp.
Năm tám tuổi, Lục Hoán vẫn còn nhỏ, đôi mắt trông mong nhìn theo, theo bản năng cuộn đầu ngón chân đã đông cứng trong chiếc giày rơm cũ kĩ.
Tên hạ nhân đi phía sau hắn không kiễn nhẫn, đẩy hắn một cái, giục hắn mau đi nhanh lên.
Lục Hoán thất tha thất thểu đi về phía trước, không kìm lòng được mà nhìn về phía đình đài giữa hồ lần nữa.
Chỉ thấy Tứ di nương lại cầm một đôi giày khác.
Kỹ năng thêu thùa của bà ấy rất tốt, sau khi may xong ủng cho Lục Dụ An, còn lại một ít vải da thượng hạng, được sự cho phép của Ninh Vương phi, bà may thêm một đôi giày cho tiểu nữ nhi chưa sinh ra trong bụng bà.
Lúc này, trên mặt bà ấy không còn lo lắng khẩn trương, nơm nớp sợ sai, mà là khuôn mặt tràn ngập hiền dịu từ ái.
Bà may đôi giày nhỏ kia, giống như có thể tưởng tượng được nữ nhi của bà đi giày bà làm, lớn dần theo năm tháng.
Lục Dụ An là trưởng tử Ninh Vương phủ, từ khi sinh ra cái gì cần có cũng có, không hề hiếm lạ một đôi ủng thêu chim kim tước.
Mà nữ nhi của Tứ di nương, tuy chỉ là thứ nữ, ngày qua ngày sống trong khó khăn, nhưng dù thế nào đi chăng nữa vẫn có Tứ di nương ở sau bảo vệ.
Với Lục Hoán mà nói, hắn chưa bao giờ được nhận đôi ủng nào. Vậy nên cũng chưa từng có người nào mong đợi hắn lớn khôn.
. . .
Giờ phút này, hắn nhìn chằm chằm đôi ủng không biết từ đâu chui ra, đôi mắt tối lại, bàn tay không nhịn được nắm lại thành quyền.
Xúc cảm thô ráp của đôi ủng truyền tới làn da hắn, khiến lòng hắn trào dâng thứ cảm giác khó nói thành lời.
Hắn lập tức buông ra, lạnh lùng ném đôi ủng xuống mặt đất, nghiêm túc nhìn xung quanh căn phòng.
Cửa sổ chưa bị đụng qua, vậy rốt cuộc người kia lẻn vào phòng hắn như thế nào?
Rốt cuộc là ai, muốn làm gì?
Lục Hoán chưa bao giờ cảnh giác như thế này, đôi mắt hắn tựa như con sói nhỏ bị người lạ đụng chạm sào huyệt của mình, tràn ngập hoài nghi cùng bất an, hắn nhớ lại hộp thức ăn khâu nhục nóng hôi hổi mấy ngày trước, chắc là cùng một người... mục đích của người đó là gì?
Đương nhiên Lục Hoán sẽ không tin có người âm thầm giúp đỡ mình.
Vô duyên vô cớ đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, hoặc là có ý tốt, hoặc cũng có thể là biện pháp mới bắt nạt, hãm hại, cướp bóc gì đó.
Bẫy rập sao?
Lục Hoán sờ chủy thủ mình luôn mang bên người theo bản năng.
Hắn đứng ở trong phòng, căn phòng vô cùng yên tĩnh, bên ngoài chỉ nghe thấy tiếng tuyết rơi, bên trong là tiếng chậu than bập bùng tí tách, không có người nào khác, trong này chỉ có hắn.
Cả người căng chặt, Lục Hoán không hề lơi lỏng phòng bị, hắn nhíu mày, sắc mặt vô cùng khó xem.
Hắn lại nhìn mấy món đồ mới xuất hiện trong phòng, tạm thời hắn không biết rõ người lẻn vào phòng hắn là ai, mục đích của hắn ta là gì, vì thế chỉ có thể im lặng chờ đợi, lấy dĩ bất biến, ứng vạn biến [2].
[2] Nghĩa đen của "dĩ bất biến, ứng vạn biến" là lấy cái không thay đổi để đối phó với nhiều cái thay đổi. Nghĩa bóng là lấy sự kiên định, bình tĩnh chống lại vạn sự biến động.
Nghĩ như vậy, Lục Hoán lạnh mặt ném đôi ủng vào trong tủ quần áo, sau đó xoay người ra ngoài, nhân lúc mặt trời còn chưa hoàn toàn xuống núi, hắn đi múc nước.
Bên ngoài màn hình, Túc Khê hoàn toàn không hiểu được một loạt hành động của nhóc con...
Lúc trước cho nhóc con đồ ăn, hắn cảnh giác thử có độc hay không cũng thôi đi, vì sao hiện giờ tiêu tiền mua vật dụng cho hắn, trông hắn cũng không hề vui mừng? Chẳng lẽ còn tưởng bàn ghế cùng đôi ủng có độc chắc?
Còn ném đôi ủng cô tặng hắn vào trong tủ quần áo?!
Không đúng, tận bảy thỏi vàng đấy, ngươi không hề xem qua sao?
Còn không hề đi ủng, giậm nhảy giữa trời tuyết, sau đó hét lớn "Cảm ơn kim chủ đại nhân"?
Tính tình của nhân vật trong trò chơi này cũng thật kỳ quặc.
Túc Khê có phần không lý giải được, đang muốn thay đổi màn hình, xem nhóc con của cô xuất môn làm gì, đi đâu, bỗng nhiên thấy hắn đã trở lại, còn khiêng một chiếc thùng gỗ, trong thùng có nước nóng tỏa nhiệt nghi ngút.
Hắn bình thản đi vào, dùng gót chân đóng cổng tre lại, đặt thùng gỗ xuống, sau đó vắt khăn lên thành thùng gỗ.
Lục Hoán cởi mảnh vải buộc tóc ra, mái tóc đen dài xõa xuống như thác nước, sau đó bắt đầu...
Sau đó bắt đầu cởi xiêm y ? ? ? ? ? ?
Túc Khê: ?
Từ từ, không đúng, sao nhân vật trong game lại đi tắm?
Mặc dù nhóc con trước màn hình được vẽ theo phong cách chibi, nhưng dù gì cũng là một thiếu niên, ý thức được điều này, không hiểu sao mặt của Túc Khê lại đỏ lên.
Ngay lúc mặt cô sắp đỏ đến hỏng rồi, đột nhiên màn hình tối sầm...
Túc Khê: ? ? ?
"Làm sao vậy?" Túc Khê tức giận tới mức suýt chút nữa vỗ bàn, nhanh chóng mở khóa điện thoại, màn hình điện thoại sáng lên, nhưng cảnh tượng trong game lại tối thui.
Hệ thống hiện lên thông báo: "Nhân vật chính tắm rửa là cảnh tượng ngàn năm có một, cần 1000 thỏi vàng mới có thể quan sát."
Túc Khê: "..."
Con mẹ nó, quần cũng đã cởi rồi mới nói.
Túc Khê thờ ơ không để ý: "Muốn tiền? Mơ đi."
Hệ thống:...
Màn hình tối đen khoảng nửa tiếng.
Túc Khê cũng không hiểu vì sao nhóc con của cô lại tắm rửa lâu như vậy, có lẽ là đứa nhỏ cuồng sạch sẽ.
Cô đợi một lúc vẫn không thấy màn hình sáng lên, liền tranh thủ thời gian, cũng đi rửa mặt.
Túc Khê vừa đánh răng vừa nghĩ, có nên xuất viện sớm hơn không, tuy cô bị gãy chân, nhưng đã được cố định lại, dùng nẹp là có thể chống đỡ được, có thể đi lại, nằm viện lâu không phải chuyện tốt. Chậm trễ việc học chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng nhất vẫn là tiền bạc.
Chờ cô kỳ cọ xong, màn hình trò chơi đã sáng trở lại, nhưng nhìn thời gian trong trò chơi, có vẻ đã hơn nửa đêm.
Túc Khê đoán chắc nhóc con chuẩn bị đi ngủ, vậy nên định đăng xuất.
Nhưng đúng lúc này, cô có hơi nghi ngờ.
Ánh nến trong phòng đã tắt, ánh trăng cùng vài bông tuyết nhỏ len theo khung cửa sổ, chiếu vào bên trong, nhóc con đang nằm trên giường, nhắm mắt lại, da thịt tái nhợt, cả người phủ một tầng bóng xuống mặt đất, trên tay trái đang nắm chặt thứ gì đó.
Nếu không phải Túc Khê chăm chú nhìn hắn, tuyệt đối không phát hiện cả người hắn căng chặt cảnh giác.
Hắn đang cầm cái gì...?
Túc Khê phóng to màn hình, nhìn thứ trên tay trái của hắn.
Chỉ thấy đó là một cây chủy thủ.
"Hắn làm sao vậy?" Túc Khê ngạc nhiên, lại quan sát hắn thêm mười phút nữa, thấy hắn vẫn cầm cây chủy thủ kia, không hề ngủ. Cả người ở trong trạng thái phòng bị, giống như đề phòng không cho người khác lẻn vào phòng.
Túc Khê nhìn hắn, lại nhìn bàn ghế cùng chậu than bỗng dưng xuất hiện, đột nhiên hiểu ra gì đó... Có khi nào nhóc con cho rằng trong phòng có kẻ trộm, vô duyên vô cớ tặng mấy thứ này cho hắn, là muốn hại hắn?!
Điều này cũng đúng, nếu tự dưng trong nhà cô có thêm đồ vật, cô cũng sẽ sợ hãi gọi cảnh sát.
Nhưng mà có gì đó không đúng, đây....
Không phải đây chỉ là một trò chơi thôi sao?
Nhân vật trong game sẽ suy nghĩ mấy thứ này à? Chẳng phải với mấy món đạo cụ bỗng dưng xuất hiện, hắn sẽ không chút nghĩ ngợi mà sử dụng sao?
Túc Khê bị lối sinh hoạt chân thật cùng suy nghĩ sinh động của nhóc con trong game dọa tới ngây người.
Cô vô cùng hoảng hốt, chỉ có thể kết luận trò chơi này thiết kế rất chân thực.
Nhưng nếu nhóc con cảnh giác với mấy món đồ cô tặng, vậy lần sau cô tặng, chỉ sợ nhóc con sẽ càng thêm băn khoăn.
Túc Khê nghĩ nghĩ, đổ chén nước, nghĩ có nên chấm nước viết dưới mặt đất mấy chữ "Tôi không có ác ý" hay không.
Nhưng hệ thống hiện lên thông báo: "Điểm của bạn chưa đủ, hiện tại chưa thể tiến hành đối thoại bằng phương thức này."
Hóa ra có thể đối thoại? Túc Khê vui vẻ, hỏi: "Cần bao nhiêu điểm?"
Hệ thống: "Ít nhất 100 điểm."
Túc Khê bị hắt chậu nước lạnh như băng, "Được rồi, hẹn ngày không gặp lại."
Túc Khê tạm thời cắt đứt ý nghĩ này trong đầu, cô thay nhóc con đóng kĩ lại cửa sổ, xác định gió lạnh không lùa vào nữa, cô mới logout khỏi trò chơi.
Trước khi ngủ cô lấy tờ vé số ra xem xét, phải ba ngày sau mới công bố giải thưởng.
Tuy trong lòng không tin mấy lời hệ thống nói, nào là may mắn gì gì đó, nhưng rốt cuộc Túc Khê cũng không ném tờ vé số đi, còn cẩn thận kẹp vào trong sách. Dù sao ba ngày sau cũng biết được kết quả.
Mà ba ngày này, cô nhanh chóng đạt được mốc 10 điểm.
. . .
Túc Khê vừa tỉnh dậy, chuyện đầu tiên làm chính là mơ màng lấy di động, đăng nhập vào trò chơi.
Vừa mới đi vào, phát hiện trong phòng củi có hai tên hạ nhân, nói sau trù phòng thiếu nước, thúc giục nhóc con của cô đi gánh nước.
Lúc này trong trò chơi đang là buổi chiều, bầu trời không có tuyết, nhưng mặt đất kết băng, vô cùng trơn nhẵn. Hình như nhóc con mới trở về, xiêm y đơn bạc, bị gió thổi bay phấp phới, trên chiếc trán trắng nõn có một tầng mồ hôi mỏng.
Hắn lạnh lùng nhìn hai tên hạ nhân kia, cũng không nói thêm cái gì, mang theo hai thùng gỗ đi tới giếng nước.
Hắn xoay người rời đi, Túc Khê chỉ thấy hai tên hạ nhân nở nụ cười không có ý tốt, thầm suy đoán có phải thằng nhãi Lục Văn Tú kia an phận vài ngày, giờ lại tới gây sự với nhóc con của cô không.
Đúng lúc này, màn hình hiện lên thông báo:
[Nhắc nhở, bắt đầu vào nhiệm vụ chính: Được Ninh lão Vương phi khen ngợi, mong bạn chuẩn bị thật tốt.]
Túc Khê: Mẹ kiếp?! Bất ngờ vậy.
[Thưởng nhiệm vụ: 50 thỏi vàng, 6 điểm]
Trời ạ, nhiều thế?!
Hai mắt Túc Khê như nhìn thấy $$$$$, lập tức giật mình tỉnh cả ngủ.
Cô lau mặt, bật dậy khỏi giường, một tay cầm di động, một tay đánh răng, nói với hệ thống: "Nhóc con phải lấy nước ở đâu?"
Hệ thống trả lời: "Giếng nước phía bên kia."
Túc Khê súc miệng, ấp úng không rõ, "Mau mau mau, giải khóa bản đồ giếng nước cho tôi."
Một góc nhỏ trong bản đồ lập tức sáng lên.
May mắn Túc Khê tích điểm, không vội vàng giải khóa chỗ nào khác, nếu không hôm nay sẽ không có cách nào đi theo hắn.
Gần đó có một giếng nước, phía tây Ninh Vương phủ có một con suối thông với giếng nước đó, thật ra khoảng cách từ giếng nước tới trù phòng không xa, nhưng giờ khắc này, ở giếng nước có gần trăm thùng gỗ.
Nhiều tới mức khiến da đầu người ta run lên.
Lần trước Lục Văn Tú mất mặt, nghĩ thế nào cũng không hạ hỏa được, lúc này không làm trò vu oan giá họa nữa, trực tiếp cố tình gây sự.
Hai hạ nhân đặt ghế của hắn cạnh dòng suối, hắn gác một chân lên ghế, trên tay xách một tiểu cô nương khoảng ba, bốn tuổi... Đó chính là nữ nhi của Tứ di nương.
Tiểu cô nương kia hoảng sợ, mở to hai mắt, muốn khóc mà không dám khóc, đã tiểu ra quần.
Lục Hoán đi tới, lạnh lùng đặt thùng gỗ xuống mặt đất.
Lục Văn Tú biết ngày thường Tứ di nương quan tâm Lục Hoán, đối với nữ nhi của Tứ di nương, Lục Hoán sẽ không thấy chết mà không cứu, bởi vậy gọi người đánh lạc hướng Tứ di nương, bắt nữ nhi của bà ấy tới đây.
Hắn ta đắc ý nhìn Lục Hoán, nói: "Nếu hôm nay ngươi không múc đầy nước cho một trăm thùng gỗ, ta sẽ vứt Tứ muội muội xuống suối. Trời mùa đông, nước lạnh như đá, không chừng nhiễm lạnh tới mức ho lao gì đó cũng nên."
________
[1] Chim kim tước