Hàn Vân Trọng Sinh

Chương 51: Vô Đề !




Lướt trêи không trung , giảm tốc độ rơi xuống của thân thể , chân đạp nhẹ vào một thân cây mọc ngang ra ở giữa vách dốc sau đó phi thân đi như một cơn gió , từng động tác khinh công linh hoạt của Tạ Thanh Phong lúc này đều có thể khiến cho tất cả các cao thủ võ lâm lác mắt .

Vốn còn đang nghi vấn tại sao Hàn Vân không nhảy theo sau cho tới khi thấy bóng người đang đứng bất động trêи một ngọn cây cao trước mặt , lúc đó Hắn mới biết rằng , thì ra là đã bị đại ca vượt trước từ lúc nào không hay .

Ánh mắt của Hàn Vân đang chăm chú nhìn vào một điểm xa xa , Tạ Thanh Phong hiếu kỳ cũng tới nhìn theo .

Là một đám người đang cùng nhau đi trêи đường mòn của đồi núi , những người này có kẻ thì vác củi , người thì cầm rìu cầm cuốc , giống như là đang trở về nhà sau một buổi sáng đi làm nương làm ruộng .

Hạ người xuống dưới một khu gần đấy rồi mới từ từ đi ra , Hàn Vân trông thấy một gã đàn ông cao lớn đang bạo hành một thằng nhóc 13 14 tuổi .

Lạ kỳ ! Hắn dẫn theo Tạ Thanh Phong tới hỏi thăm một người đàn ông trung niên đang vác củi .

" Vị đại thúc này cho cháu hỏi ! Tại sao người đàn ông kia lại đánh đứa trẻ như vậy ? "

Người đàn ông trung niên ngạc nhiên nhìn Hàn Vân , cách ăn mặc của hắn có chút không giống với dân bản địa ở đây , nghĩ rằng là khách du lịch lạc đường , cho nên mới giải thích :

" Người kia tên là Trương An ! Cậu bé đang bị đánh là con của hắn ! Trương An vốn là người rất lương thiện ! Nhưng con trai lại có thói trộm cắp , dạo gần đây ngày nào cũng bị hắn lôi ra đánh đập ! " - Sau đó có ý tốt chỉ đường : " Cậu đang bị lạc đường đúng không ? Nếu đúng thì đi theo con đường này với chúng tôi là có thể xuống núi ! "

Người đàn ông trung niên không quan tâm tới hai người Hàn Vân nữa , tiếp tục bước đi về nhà , đối với người đang mệt mỏi sau cả ngày lao động mệt nhọc thì việc đứng lại nói vài câu với người lạ đã là tính tình tốt rồi .

" Con biết lỗi rồi Cha ! đừng đánh nữa ! Huhu "

Ở bên kia , gã đàn ông tên là Trương An vẫn tiếp tục bạo hành , đứa con mở miệng khóc lớn , cầu xin cha tha thứ , mọi người qua đường đều tự giác tránh xa hai phụ tử nhà này một chút , có vẻ như cũng đã sớm quen với việc này .

Trong ánh mắt Hàn Vân , Trương An này chính là một cao thủ võ thuật , từng đường đánh cơ bản tới quyền ra đều rất bài bản , công thêm với sức mạnh cơ bắp thì cả chục người bình thường cũng không đánh nổi gã , nay lại đi dùng võ thuật lên một thằng bé .

Vừa mới bước tới gần Trương An , bỗng nhiên có âm thanh vang vọng trong đầu .

" Vụt "

Cảnh vật đổi khác rất nhiều , đang từ con đường mòn đồi núi chuyển thành một thảo nguyên bao la rộng lớn .

" Chuyện gì xảy ra vậy đại ca ? " - Tạ Thanh Phong bối rối trước khung cảnh lạ .

" Ảo cảnh ! "

Hàn Vân nhíu mày , không ngờ tại đây lại có thể bị rơi vào ảo cảnh , rõ ràng là xung quanh không gian chẳng có gì là đáng nghi .

" Tới rồi ! "

m thanh nữ tính vang lên , một con chim lớn mang theo quang mang thanh sắc hiển hiện ra trước hai người .



" Đây… là thứ quỷ gì vậy đại ca ? " - Tạ Thanh Phong chưa từng được trông thấy cảnh này bao giờ , giọng nói lạc đi .

Con chim kia nghe thế mở miệng nói , nhưng giọng nói của nó có vẻ không vui cho lắm :

" Ta là thứ quỷ gì không quan trọng ! Quan trọng là hai người các ngươi đừng nên nhúng tay can thiệp vào chuyện của đứa bé kia "

Hàn Vân không nói gì , có vẻ đã biết đáp án từ trước , chỉ có Tạ Thanh Phong là phải hỏi :

" Tại sao ? "

" Tại vì đây là việc liên quan tới nhân quả , tốt nhất là đừng có ai xen vào ! "

Thanh sắc điểu nói , thân thể nó từ từ tan biến thành những mảnh ánh sáng màu xanh , cùng lúc này thì ảo cảnh lại thay đổi thành một đoạn hình ảnh sống động .

Đây là một vương quốc chìm trong chiến tranh xâm lược , nội chiến ngoại chiến mang tới đau thương bất tận , một quan thần họ Nguyễn đã dùng sức nửa đời của mình , liên kết với một quan võ , đánh ngoại xâm , trấn áp nội loạn để vực dậy cả quốc gia , cuối cùng ! vương quốc ấy đã có thể lấy lại được tự do và yên bình vốn có .

Nhưng mà sau khi hòa bình , việc đầu tiên hoàng đế của vương quốc này ban ra không phải là chính sách thay đổi , cũng chẳng phải ban thưởng cho trung thần , mà là một tin khiến người ta đau lòng .

" Bệ Hạ nói là thật ? "

Các vị quan triều đình đang trật tự hội họp , khi nhận được thánh chỉ đầu tiên sau hòa bình thì đều xì xào bàn tán .

" Lời ta nói là lời của Thiên Ý ! Các người nghĩ trẫm có thể đùa được hay sao ? "

Quan thần họ Nguyễn mặt xám như tro , các nếp nhăn trêи mặt càng lộ rõ ra , giống như là già đi thêm mấy tuổi .

Những việc làm xưa nay đều là cho xã tắc sơn hà , có thể không cần ban thưởng đi , nhưng hiện tại vị vua mà hắn luôn luôn trung thành này bất ngờ lại truyền thánh chỉ muốn thu thê tử mà hắn yêu thương nạp vào hậu cung .

Sơn hà này là đại loạn rồi sao ?

Một quan võ có qua lại với họ Nguyễn nọ , liền mở lời nói giúp :

" Nguyễn An là một trung thần chính trực , đã làm nhiều việc giúp cho quốc gia an bình , xin Hoàng Thượng ngẫm lại ! "

Hoàng đế nghe được vài lời , lập tức nổi giận , đập bàn " rầm " một tiếng :

" Lời của trẫm là thiên ngôn , há lại có thể sai lầm ? "

Quan võ kia bất đắc dĩ , chỉ có thể cúi đầu xuống im lặng , các vị quan triều đình cũng một mực không ai đưa ra ý kiến gì .

Quá nửa trong số quan lại ở đây đều là người không tốt đẹp gì , muốn nhân lúc đất nước hỗn loạn mà phân tranh quyền - tài , Nguyễn An chính trực làm bao nhiêu việc tốt , giúp hoàng đế cai quản sơn hà cũng vì thế mà đắc tội đôi bên .



Cả một phần quan lại tuy là có hảo cảm hoặc là khâm phục với Nguyễn An mà muốn nói giúp vài câu , nhưng mà chức vị của họ không quá cao , nếu mở miệng thì chỉ tổ bị lôi ra chém , thêm nữa là vị hoàng đế trước mắt này lại không theo lí thường để nói chuyện được , vì vậy nên không ai dám đứng ra cho ý kiến nữa .

Hoàng thượng nhìn qua một lượt quan lại , hừ lạnh :

" Hừ ! Nếu không ai có ý kiến , vậy thì cứ theo ý chỉ mà làm ! "

Bấy giờ , quan họ Nguyễn mới đứng ra mở lời :

" Nếu là thần có tội trạng gì , thì ngày hôm nay Nguyễn An này sẽ lấy cái chết để mà tạ tội với hoàng thượng ! Chỉ mong người sẽ bỏ qua cho thân nhân của thần "

Ngẫm lại cảm thấy từ ngày có vị trung thần như Nguyễn An , địa vị bản thân có vẻ không còn cao như ngày xưa , Hoàng đế nọ nở một nụ cười gằn :

" Được ! Nếu người dám chết trước mặt mọi người ở đây ! Trẫm , ngày hôm nay co như bỏ qua tất cả ! " - Quay qua sai thái giám ở bên cạnh : " Ban cho Nguyễn An bảo kiếm của trẫm ! "

Lời thì cũng đã nói , biết được mọi chuyện không thể lui bước nữa , Nguyễn An tuy không có tội , nhưng vì thân nhân , đành phải quỳ xuống tạ tội một lần cuối rồi rút bảo kiếm tự vẫn trước mặt số đông quan thần .

" Rất có chí khí ! "

Hoàng thượng hào sảng cười lớn nhìn đám quan lại ở bên dưới đang nơm nớp lo sợ , đây đều là kế hoạch của hắn , vì lo sợ có người dám tranh quyền đoạt vị , vì thế giết gà dọa khỉ trong tình cảnh này để cho tất cả chứng kiến thực lực của bản thân .

Nhưng mà sau khi Nguyễn An chết , thánh chỉ vẫn là không bị hủy bỏ , Hoàng đế lấy cớ là máu của Nguyễn An vương vãi ra nền đất , làm ô uế cả hoàng cung nên đưa cả thê tử lẫn nữ nhi mới hơn mười tuổi của hắn vào cung để chuộc tội , sau đó vì lo lắng nhà họ Nguyễn không cam tâm sẽ sinh ra phản loạn , mà trực tiếp cho ý chỉ tru di cả họ nhà này .

" Họ Nguyễn ơi là họ Nguyễn ! Không trách đời vô thường , mà hãy trách ngươi quá ngu xuẩn khi trung thành với một tên cẩu hoàng đế ! "- Vị quan võ từng đứng ra nói giúp cho Nguyễn An âm thầm cười thảm .

Không lâu sau đó , vị quan võ này lấy cớ bảo vệ quốc gia triệu tập binh lính , đánh thẳng vào hoàng cung , thành công giết chết tên cẩu hoàng đế , sau đó treo đầu của hắn trước cổng hoàng cung bảy bảy bốn mươi chín ngày , cho người đưa tất cả thân nhân liên quan tới cựu đế chém giết hết sạch mới nguôi ngoai .

Tuy rằng sau đó bị các quan thần khác gắn mác cho tội phản nghịch mà tiêu diệt , nhưng mà hành động này của vị quan võ ấy vẫn được lưu danh sử sách tới rất lâu .



Hiển nhiên cái tên hoàng đế này là tiền kiếp của đứa nhóc bị bạo hành kia , Trương An lại chính là trung thần mang họ Nguyễn đó .

" Vụt "

Ảo cảnh từ từ tan biến , cảnh vật ở con đường mòn vẫn chưa có gì thay đổi hiển hiện ra , Trương An vẫn một bộ quyền cước đánh nhi tử của hắn , chỉ là mọi người xung quanh đã tán đi hết rồi , xung quanh chỉ còn có hai người Hàn Vân .

Tạ Thanh Phong tuy đã được Thanh Điểu nhắc nhở không được can thiệp vào , nhưng mà nhìn một cảnh thô bạo trước mắt lại không kìm lòng được , hắn bước tới muốn nhúng tay một phen .

" Hu hu hu … " - Tiếng khóc thét của thằng bé lớn thêm nhiều lần .

Đúng như hắn nghĩ , một tên nhóc mười mấy tuổi yếu đuối thì làm sao có thể chống lại được hai cao thủ võ lâm cơ chứ !