Hàn Vân Trọng Sinh

Chương 53: Vô Đề !




Cơn mưa lớn bất chợt khiến cho một buổi chiều của du khách trôi qua trong buồn chán .

Ngoài Hàn Vân cùng Diệp Tuyết Linh mất hết khái niệm về thời gian khi ở bên nhau , phần đa mọi người đều cảm thấy tiếc nuối với việc đã mất trắng một buổi chiều lễ hội , có thể nói Lâm Tiêu Du chính là một hình ảnh minh chứng tốt nhất .

Khi trời ngừng đổ mưa , nàng không ngần ngại bẩn giày mà chạy ra khỏi lều , nghiến răng nghiến lợi mà bất bình dùng chân đạp đạp mấy cái cho bõ tức .

Cũng đúng , chuyến đi 3 ngày nhưng thực chất đã phải bỏ ra gần 2 ngày để chạy xe , chỉ được đi chơi số thời gian ít ỏi , lại còn trút mưa xuống mất cả nửa ngày rồi , ai mà vui vẻ cho nổi .

Nhưng mà có cái hại thì cũng có luôn cái lợi đi theo , Hàn Vân ra khỏi lều trước , đưa tay đỡ lấy Diệp Tuyết Linh ra theo .

" Nhìn này ! "

Nàng nhìn theo hướng chỉ tay , một cảnh đẹp lộng lẫy đập vào mắt .

Sau một cơn mưa lớn , thảo nguyên này đã được gột rửa sạch sẽ lộ ra một màu xanh ngát đẹp đẽ .

Trêи trời lúc này cũng là thời gian về xế chiều , ánh hoàng hôn nhuộm phía chân trời một màu đỏ rực , từng tia nắng le lói chiếu xuống thảm cỏ tạo nên thứ ánh sáng lấp lánh như trong chuyện cổ tích .

" Bên này ! Bên này nữa … "

" Thật đẹp … "

Cảnh đẹp hiếm hoi như vậy rất nhanh đã chiếm được lòng của du khách tới đây , cảm giác buồn bực lúc đầu đã bị xóa tan hết , ai ai cũng kinh ngạc trước cảnh đẹp của thiên nhiên hùng vĩ .

" Tách ! Tách "

Giới trẻ thời nay gần như tất cả đều có cho riêng mình một chiếc di động thông minh , vì thế mà tiếng chụp ảnh vang lên không ngớt , còn có người đem cả máy quay phim cực tốt ra muốn lưu cho mình một chiếc video để đời .



Mưa đã tạnh nhưng thời gian đã quá chiều rồi , các hoạt động buổi chiều đang tạm ngưng cũng chỉ có thể hủy bỏ mà thôi .

Sau đó mọi người lại tất bật chuẩn bị cho buổi tối hôm nay , theo lời của vài người thì cả ngày nay coi như chỉ là chơi đùa thôi , đến tối mới là hoạt động đáng tham gia nhất của chuyến du lịch này .

Ở trêи khu vực này tuy rằng không có khách sạn hay nhà nghỉ , nhưng mà siêu thị , nhà hàng , nhà tắm cùng với nhà vệ sinh công cộng lại rất đầy đủ , lều trại cũng là được bên du lịch cho thuê , để cho du khách cảm thấy không cần gò bó về việc đi xa .

Vốn là có thể ở lại ăn uống rồi tắm rửa luôn , nhưng là có một điều hơi sai chính là ba người Hàn Vân bọn họ không có mang đồ đạc đi theo , hồi sáng tới đây chỉ tiện tay cầm theo cái túi nhỏ .

" Không sao ! Quần áo , vật dụng linh tinh có thể tới siêu thị nhỏ kia mua được , tắm thì tới khu nhà tắm công cộng , sau đó tới nhà hàng ăn tối , hoàn hảo ! Đúng là khu du lịch lớn , rất là tiện lợi ! "

Lâm Tiêu Du lên sẵn kế hoạch cho buổi tối của mọi người , ở trong hoàn cảnh hiện tại thì nói sao cũng khá là hợp lý , nhưng Hàn Vân nhận thấy mày liễu của Diệp Tuyết Linh hơi nhíu lại , hình như là có gì đó không đồng ý với kế hoạch này nhưng lại chẳng nói ra .

" Vậy thì hai người sẽ ở lại nơi đây , tôi có một số đồ vật để ở phòng rồi ! Hiện tại bất đắc dĩ lại phải chạy về một chuyến " - Hàn Vân nói .

" Tôi nói rồi ! Ở đây có siêu thị ! Đồ dùng có thể mua tại đây ! "



Lâm Tiêu Du tăng thanh âm , giống như là đang trách tên này bị điếc .

" Nhưng mà có nhiều thứ không thể mua được đâu ! " - Hàn Vân đưa hai tay lên , tỏ vẻ không còn cách nào .

" Hừ ! Có gì mà không mua được chứ ! Anh nói ra cho tôi nghe "

Lâm Tiêu Du lại không là vậy , mở miệng chấp vấn luôn .

" ... "

" Thôi được rồi , Tiêu Du sẽ ở lại đây ! Mình cùng Hàn Vân đi về phòng một chuyến , dù sao thì có vài thứ mình muốn về lấy mang theo ! "

Diệp Tuyết Linh tới hiện tại mới ngỏ lời mượn đề xuất của Hàn Vân để xuống núi .

" Cậu ! Hai người được lắm ! "

Lâm Tiêu Du cảm thấy giống như đang bị hai người trước mặt trêu đùa , liền giận dỗi dậm chân một cái rồi bỏ đi , Hàn Vân nhìn theo bóng dáng nàng , mỉm cười :

" Đi thôi ! "

" Ừm ! " - Diệp Tuyết Linh nhanh chóng theo sau hắn .

Đi tới đoạn đường xuống núi , Hàn Vân để ý tới sắc mặt của Diệp Tuyết Linh vẫn chưa khấm khá hơn chút nào , phải âm thầm suy nghĩ có phải do bản thân đoán nhầm hay không .

Đi thêm một đoạn ngắn nữa mới nhận ra bất thường , sắc mặt của cô càng ngày càng tệ , sau đó lại đưa tay đặt lên bụng , bước đi cũng khó khăn hơn .

" Em sao thế ? " - Hàn Vân tới đỡ lấy nàng , hỏi han : " Bị đau ? "

Diệp Tuyết Linh gật nhẹ đầu , sau đó mở miệng nói :

" Không sao ! "

" … " Hàn Vân tạm thời câm nín , hành động là đồng ý nhưng mà lời nói là không sao , vậy tức là " không ổn rồi " có đúng không ?

" Đừng cố chịu đựng , để anh cõng em xuống núi ! "

" Em tự đi được … ! "

Dưới bụng Diệp Tuyết Linh đau tới mức co thắt lại nhưng mà miệng vẫn còn cứng rắn , Hàn Vân không muốn tốn thêm nước bọt với cô nàng khó bảo này , liền bế bổng thân thể của cô nên .

" Bỏ xuống … ! "

Hai chân bị nhấc lên khỏi mặt đất lập tức vùng vẫy loạn xạ , một hồi không có thanh quả , trong bất lực , Diệp Tuyết Linh đành phải mở miệng đồng ý leo lên lưng của Hắn .

Tay ôm cổ Hàn Vân , cả thân thể đều dựa hết lên lưng của hắn , ở hai đùi còn cảm nhận được bàn tay to lớn đang giữ chặt lấy để cố định bản thân , khuôn mặt Diệp Tuyết Linh hiển hiện lên vẻ xấu hổ .

Nằm trêи lưng của Hàn Vân cảm nhận sự ấm áp , Cô bỗng cảm thấy đoạn đường vài Km xuống núi này bỗng dưng rất ngắn , chỉ " một lát " đã xuống tới chân núi rồi , tuy lưu luyến không nỡ nhưng mà vì không muốn bị mất mặt , Diệp Tuyết Linh mới rời khỏi tấm lưng rộng ấy mà theo Hàn Vân lên chiếc xe taxi mới gọi được .



Về tới khách sạn , Diệp Tuyết Linh mở miệng nói muốn nghỉ ngơi một lát rồi trèo lên giường ngồi , vì thế Hàn Vân không muốn mất thời gian , xung phong mang áo quần đi vào nhà tắm .

Khi tắm xong , xoa xoa đầu tóc mới được sấy khô , Hàn Vân mới chớm bước ra khỏi phòng tắm , một mùi tanh xộc vào làm hắn giật mình .

" Huyết ? "

Đưa mắt quan sát xung quanh một phen , liền xác định được vị trí của mùi máu là ở chỗ Diệp Tuyết Linh đang ngồi co chân lại , hai tay kéo chiếc chăn màu trắng che đi nửa thân thể .

Hàn Vân nhắm mắt cảm nhận lại vị trí của mùi máu kia , rõ ràng là vẫn vậy , không sai đi đâu được , nhưng mà Hắn không nhân thấy được vết thương nào trêи người của nàng .

" … "

Suy nghĩ một lát , bất chợt một ý nghĩ lóe lên ở trêи đầu làm hắn câm nín , hình như là đoán ra được một chút sự tình rồi .

Thì ra là thế , thảo nào ngày hôm nay Diệp Tuyết Linh luôn cau có khó chịu , bây giờ đã tìm ra lời giải thích .

" Chờ anh một lát " - Bỏ lại một câu rồi nhanh chóng biến mất ở phía sau cánh cửa phòng .

Nghe nói phụ nữ khi đến tháng rất là khó chịu với cuộc sống , chỉ cần là một điểm nhỏ phật ý cũng có thể làm to chuyện .

Ví dụ như có người cảm thấy trái đất quá nhiều sự sống , mặt mày cau có khó chịu

Người thì bởi vì ăn ớt có vị cay , mặt mày cau có khó chịu

Hơn nữa là có người còn trực tiếp ra tay đánh chồng đánh con mà không cần lý do , qua đó cho thấy , cuộc sống của cánh đàn ông ở nơi này lắm lúc cũng khá là bi thương đi .

Hàn Vân thân mang sứ mệnh , trực tiếp chạy thang bộ xuống tầng một của khách sạn , ra tới cổng rất nhanh đã tìm được một cái siêu thị mini , hắn đi vào chọn mấy thứ đồ của phụ nữ , đi qua gian hàng đồ điện lấy một cái túi chườm ấm , rồi khi đi tới quầy thanh toán lại tiện tay nhặt lấy hai chai nước siro dâu .

Khổ nỗi rằng không biết tại sao , nhân viên nữ bán hàng của siêu thị này lại muốn làm khó hắn , khi quét mã vạch còn mở miệng hỏi :

" Là mua cho ai ? "

Nếu là người nóng tính , chắc sẽ buông ngay một câu " Mua cho ai không cần cô quan tâm " , nhưng mà Hàn Vân lại không phải là loại muốn người ta chú ý , hắn đành trả lời :

" Vợ ! "

" Cả hai ? " - nhân viên bán hàng ngạc nhiên , cầm hai gói gì đó lên .

" Ừ ! " - Hàn Vân nhức đầu , vụ này là lần đầu tiên được biết tới , chẳng biết phải làm sao , không ngờ thứ đồ của phụ nữ lại có loại mỏng loại dày , vì thế hắn cứ nhắm mắt lấy cả hai loại .

" Được rồi ! Tất cả là 158 tệ ! Về nhớ nhắc nhở vợ uống chút nước ấm ! "

" … "

Đi ra khỏi siêu thị mini nọ , trong đầu Hàn Vân vẫn còn vang vọng tiếng cười của mấy người xếp hàng phía sau , có vẻ như việc đi mua mấy thứ này người ta đều coi như là rất xấu hổ .