Hàng Ngày Nuông Chiều Ánh Trăng Sáng

Chương 18: Sợ cái gì?




“Lớp năm? Không phải là lớp nghệ thuật thì phải?”

“Không, là lớp bình thường.”

Vương Thành Thuận cũng nhớ rõ cách sắp xếp của Nhất trung, lập tức nói ra, “Lớp thường…”

Lớp thường thì hơi khó a.

Học sinh nghệ thuật là chính họ muốn diễn, nên ở giai đoạn này của lớp mười hai cũng có thể tham gia, huống chi bộ phim của hắn cũng ngắn, năm nay là có thể quay hết.

Nhưng nếu là học sinh lớp thường, học tập là trên hết, nếu lấy thời gian đi đóng phim, có thể sẽ không thể theo kịp chương trình.

Chủ Nhiệm Giáo Dục thấy biểu cảm này của ông, cũng nhớ đến gì đó, “Học sinh lớp thường của chúng ta cũng có vài nữ sinh rất tốt, hay là đạo diễn Vương đi nhìn thử, không chừng sẽ gặp được người thích hợp.”

“Ân.” Vương Thành Thuận nhớ lại người vừa nãy, trong lòng ngứa ngáy, “Chủ nhiệm Lưu, việc này phiền ông vậy, chuyện này hai ngày sau hãy bắt đầu.”

“Được.”

Kết quả xử lý của trường làm hài lòng phần lớn người.

Hành vi của Uông Học Hoa đều là tự mình tìm chết, ngược lại hành động của Lục Dĩ Hoài lại rất thu hút sự chú ý của người khác.

Lãnh đạo trường học thương lượng cả đêm, cuối cùng quyết định cảnh cáo Lục Dĩ Hoài, rốt cuộc thì nếu không có hắn, việc này cũng không như vậy.

Thật ra bọn họ đều biết đoạn ghi âm kia liên quan không nhỏ đến Lục Dĩ Hoài, nhưng không có chứng cứ, nguồn gốc cũng do Uông Học Hoa, bọn họ đương nhiên sẽ không đi kiếm chuyện.

Phụ huynh cũng không biết ai bị chụp lén, chỉ biết người đó đã bị đuổi, trong lòng lúc này mới thoải mái.

Hai ba ngày sau, chuyện của Uông Học Hoa cũng đi vào quên lãng.

Ngu Trà nói: “Thu Thu nói rất đúng, ở hội trường lớn.”

Lâm Thu Thu lắc lắc điện thoại, nói với Thượng Thần: “Cũng không nhìn năng lực bát quái của tớ, trong trường cũng có không ít nữ sinh lén qua đó, chúng ta cũng đi coi đi.”

“Còn tiết tự học buổi tối.” Thượng Thần có chút do dự, “Lỡ như chủ nhiệm phát hiện ra, chúng ta sẽ bị mắng.”

Lâm Thu Thu nói: “Mình nói với cậu, tối nay phần lớn học sinh đều qua đó, đến lúc đó giáo viên cũng không quản được.”

Vốn dĩ Thượng Thần đã động tâm, bị cô ấy xúi giục như vậy, rất nhanh đã đồng ý: “Được rồi, vậy đi, nhưng mình muốn đi cùng Trà Trà.”

“Được a.” Ngu Trà cười nhạt.

Đương nhiên cô sẽ đi, đến xem hôm nay Ngu Minh Nhã sẽ làm gì.

Đời trước cô không đi, tin tức sau đó đều là do người khác kể lại, biết người biết ta, lần này cô qua đó nhìn, có lẽ sẽ thấy được gì đó.

Thượng Thần có chút không thể tin nổi: “Trà Trà cậu lại có thể đồng ý nhanh như vậy, mệt mình còn lo nửa ngày.”

Cô ấy đã đi thì sao mình lại không.

Lần này nữ sinh đến vây xem rất nhiều, cũng đều trang điểm, học theo Ngu Minh Nhã, bên trong mặc quần áo đẹp, bên ngoài mặc áo khoác đồng phục ứng phó với Hội Học Sinh.

Học Sinh Hội vừa rời đi thì ngay lập tức cởi áo khoác ra.

Trường không ngăn được chuyện này, cũng không có tâm đi quản chuyện này.

Địa điểm tuyển chọn là ở hội trường, bên kia là hai cánh cửa, cửa trước là cho nhóm lãnh đạo, cửa sau mới là của Hội Học Sinh.

Nhóm Ngu Trà vừa ra khỏi khu dạy học, đã bị một nam sinh thanh tú ngăn lại, “Xin hỏi, hội trường ở đâu vậy?”

Anh ta cầm cặp, mang mắt kính, nhìn qua rất giống học sinh.

“Gì vậy, hội trường mà cậu cũng không biết ở đâu, cậu là học sinh trường này sao?” Lâm Thu Thu nhịn không được mở miệng: “Ở bên kia.”

Nam sinh bị nói mặt đỏ lên, nhìn trộm Ngu Trà, xém chút nữa đã ngây ra, hoang mang rối loạn chạy đi xa.

Anh ta là một phóng viên giải trí, chính là paparazzi, lúc này vẫn còn là thực tập sinh, vẫn còn khí chất học sinh, dễ dàng giả mạo, nên đã bị phái qua đây.

Đạo diễn Vương tuyển diễn viên chỉ truyền trong nhóm nhỏ, nếu chụp được vài tấm hình, anh ta sẽ có rất nhiều tiền thưởng.

Anh ta chạy đi, các nữ sinh đều không thể hiểu được.

“Người này từ đâu ra vậy.”

“Đi rồi, đừng trì hoãn, lỡ như không tìm được vị trí tốt, sẽ không nhìn được gì.”

“Đi đi đi.”

Lâm Thu Thu thúc giục Ngu Trà cùng Thượng Thần, một bên lại tò mò hỏi: “Ngu Minh Nhã cảm thấy cô ta sẽ được chọn sao?”

Khóe môi Ngu Trà gợi lên một độ cong khó nói, khinh khinh nhu nhu nói: “Vậy thì phải nhìn cô ta có chuẩn bị gì không.”

Dù sao đời trước đã thất bại.

Bộ phim mạng vườn trường 《 thanh xuân mười tám tuổi 》 kia của cô ta chỉ là một bộ phim nhỏ bình thường, tính cách nhân vật cô ta đóng cũng không khác bản thân cô ta lắm, gần như chỉ diễn bản thân mình.

Lần này Vương Thành Thuận lại không giống.

Người chưa từng trải qua việc gì, sao lại có thể có trải nghiệm.

Nên trong lòng Ngu Trà trực tiếp không xem trọng Ngu Minh Nhã, đương nhiên lời này không thể nói ra, nếu không không biết Ngu Minh Nhã sẽ tức giận như thế nào.

Cô chỉ cần lẳng lặng chờ trò hay mở màn.

Phía dưới lớp một.

Tần Du nhìn những nữ sinh hoa hòe lộng lẫy ngoài cửa sổ, nhìn một đợt lại một đợt, cả người buồn bực, “Hôm nay mặt trời mọc từ hướng Tây, một đám đều mặc váy ngắn, lúc này đi chụp ảnh tốt nghiệp sao?”

“Chụp ảnh tốt nghiệp gì, ai lại đi chụp cái đó giờ này.” Tô Ngọc trợn trắng mắt, “Hôm nay trong hội trường có hoạt động, bọn họ là đi coi.”

Tuy lúc trước hắn chưa biết, nhưng hai ngày nay khắp trường nều bàn về chuyện này, diễn ra vào hội trường tối nay.

Tần Du nói: “Chúng ta cũng đi a.”

Hắn thích nhất là náo nhiệt.

Tô Ngọc hỏi: “Cậu không phải muốn đi nói chuyện phiếm với tiểu khả ái trên Weibo sao? Điện thoại còn không chịu bỏ xuống, có thời gian đi coi?”

Tần Du nói: “Chỉ cần Lục ca có, tôi liền có.”

Hắn nhìn Lục Dĩ Hoài đang đọc sách, ánh mắt hỏi ý.

Lục Dĩ Hoài không ngẩng đầu lên, “Cậu muốn thì đi đi.”

Tần Du không khỏi có chút thất vọng, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy ba nữ sinh, ánh mắt sáng lên, “Lúc này Chị dâu nhỏ đi ra ngoài, không lẽ cũng đến hội trường?”

Bây giờ người đến hội trường đều mặc quần áo của mình, Ngu Trà mặc đồng phục phá lệ hấp dẫn sự chú ý.

“Phanh ——”

Lục Dĩ Hoài khép sách lại, “Đến hội trường.”

“Cái gì?” Tần Du vừa bắt đầu ván trò chơi, lập tức ngồi thẳng, “Không phải nói không đi sao?”

Lục Dĩ Hoài liếc hắn một cái, “Tôi có nói sao?”

Cậu chưa nói.

Tần Du cẩn thận nhớ lại, hình như là thật sự chưa nói, chẳng qua ý tứ câu nói kia làm hắn nghĩ sẽ không đi.

Hay là do chính mình hiểu sai?

Tô Ngọc cười ha ha, khoác vai hắn, nói: “Đừng chơi game, đi đi đi, đi coi bọn họ diễn.”

Cái này cũng không biết, chắc chắn là đi nhìn Chị dâu nhỏ a.

Phía sau màn trong hội trường, một đám nữ sinh cực kì khẩn trương.

“Lúc nãy mới nói, chờ lát nữa cả đám sẽ lên, mình rất khẩn trương, có khi nào một câu cũng không nói được a?”

“Vậy cậu xong rồi.”

“Mình nghĩ là, cho dù không thể thành nữ chính, ít nhất cũng muốn được một nhân vật phụ, nhân vật phụ chắc sẽ không có yêu cầu cao.”

“Còn mười phút, mau chuẩn bị đi.”

Nữ sinh có quan hệ tốt đều hỗ trợ lẫn nhau, nhìn trang điểm cùng váy của mình có vấn đề nào không, tiếng nghị luận ríu rít.

Một mảng hậu trường bận rộn cả lên.

Lần tuyển chọn này có rất nhiều người tự ghi danh tham gia, nên tất cả đều là tự mình chuẩn bị, trang điểm cũng tự làm.

Có vài người chỉ là muốn đi một lần cho biết, cảm thấy thử một lần cũng không bị gì, nếu vận khí tốt thì được chọn.

Rất nhiều nữ sinh trang điểm nhiều kiểu khác nhau, giới giải trí tựa như một sân khấu lớn hoa lệ, hấp dẫn vô số nữ sinh.

Dường như đi vào giới giải trí là có thể hưởng thụ tất cả.

Làm cho các nữ sinh nghệ thuật ngược lại không vui, nhiều đối thủ cạnh tranh với mình như vậy, ai sẽ vui được.

Còn có cường địch Ngu Minh Nhã.

Hôm nay Ngu Minh Nhã không mặc váy bản giới hạn của mình, mà có thái độ khác thường, mặc một cái đầm hoa nhỏ, hiện ra hơi thở thanh xuân, càng phù hợp với yêu cầu của Vương Thành Thuận.

Tất cả màu sắc ở hậu trường đều xuất hiện.

Trước kia cô ta sẽ trang điểm, hơn nữa đã đóng phim, nghe được những lời nói ngây thơ kia, nhịn không được cười nhạo dưới đáy lòng.

Đều là một đám nhà quê.

Chạng vạng hôm nay, trong nhà mời một người tạo hình cho cô ta, về trang điểm, kiểu tóc, đều hoàn mỹ mười phần.

Trương Tuyết bên cạnh nhìn cô ta trang điểm lại, “Chắc chắn hôm nay Minh Nhã sẽ được vị trí đầu tiên, cậu nhìn bộ dáng luống cuống tay chân của bọn họ đi.”

Giọng cô ta không lớn, nhưng hậu trường ngồi chật như vậy, mấy nữ sinh gần đó nghe được, lập tức nhìn nhau.

“Sao cậu có thể nói vậy?”

Ngu Minh Nhã thấy không đúng, giả vờ nói: “Trương Tuyết, không thể nói lời như vậy, mỗi người đều có cơ hội, mình bất quá cũng chỉ có hơn vài kinh nghiệm mà thôi, hôm nay là một trận đấu công bằng.”

Các nữ sinh nghe thấy biểu tình mới tốt lên.

“Vẫn là Ngu Minh Nhã cậu rõ ràng.”

“Hôm nay Ngu Minh Nhã cũng thật đẹp, ai, mình đã không nghi ngờ gì nữa.”

“Nữ thần chính là nữ thần a.”

Nghe thấy bọn họ nhỏ giọng ca ngợi, Ngu Minh Nhã lúc này mới lộ ra nụ cười vừa lòng.

Cô ta chính là muốn như vậy.

Lần trước cô ta bị Ngu Trà nói như vậy, sau khi trở về, vì lần tuyển chọn này, mỗi ngày chỉ ăn một chút, rốt cuộc vòng eo cũng nhỏ lại một phân.

Xinh đẹp thì sao.

Khóe môi Ngu Minh Nhã giương lên, vai nữ chính lần này cô ta nhất định phải đạt được, Ngu Trà à, chờ đó khóc đi.

Cô ta vì lần tuyển chọn này, đã dùng tiền trong nhà, mua chuộc trợ lý Vương Thành Thuận, khi đó sẽ để ông ta nhìn vài lần.

Vài lần này, chính là thời khắc quyết định.

Đúng lúc này, có người gõ cửa.

“Bắt đầu ngay bây giờ, lát nữa theo trình tự báo danh mà đi lên, các cô hãy nhớ kĩ, chờ sau khi người đầu tiên diễn xong, sau khi đưa ra kết quả, người thứ hai sẽ đi lên.”

“Đã biết!”

Đèn sân khấu lập tức sáng lên.

Ba người Ngu Trà ngồi phía sau, ánh đèn sân khâu sáng bừng, phía dưới thính phòng tối đi.

Các cô tới muộn, vị trí phía trước đều bị chiếm hết, vì lần này ngồi gần sẽ nhìn rõ hơn, nên lần này rất ít người chọn phía sau.

Lâm Thu Thu kích động nói: “Oa, bắt đầu rồi.”

Vừa dứt lời, phía trên có một nam sinh ngồi xuống, nhỏ giọng hỏi: “Bạn học, có thể thương lượng một chút đươc không, bạn có thể đổi chổ với người bên cạnh?”

Lâm Thu Thu đang muốn nói không đổi, nghe giọng nói có chút quen tai, quay đầu thấy được Tần Du đang cười tủm tỉm, “Tần Du?”

Tần Du đáp lại, “Đổi không a?”

Bộ dáng hắn vốn dĩ rất phong lưu phóng khoáng, làm nũng như vậy làm các nữ sinh đỏ mặt, Lâm Thu Thu định lực kém, lập tức đã bị mê hoặc.

“… Đổi.”

Tần Du nhận được đáp án mỹ mãn, thấp giọng nói: “Chờ lát nữa Lục ca đến, bạn học Lâm Thu Thu, cậu hiểu đi.”

Lâm Thu Thu lấy lại tinh thần, “Sao cậu không nói sớm.”

Chỗ ngồi bên cạnh các cô không có ai, Ngu Trà ngồi giữa Lâm Thu Thu cùng Thượng Thần, nếu Lục Dĩ Hoài đến đây sẽ thành hàng xóm của cô.

Lâm Thu Thu không muốn ngồi cạnh Lục Dĩ Hoài hung thần ác sát kia.

Chờ Tần Du đi rồi, cô liền quay đầu nói: “Trà Trà, chúng ta đổi chỗ đi.”

Lúc nãy Ngu Trà đang chuyên tâm nhìn khán đài, tập trung tinh thần, căn bản không nghe được đối thoại của Lâm Thu Thu cùng Tần Du.

Cô nghi hoặc: “Sao lại muốn đổi vị trí a?”

“Mình chính là không muốn ngồi ở đây.” Lâm Thu Thu bĩu môi, “Trà Trà, cậu đổi chỗ với mình đi a, được không.”

Ngu Trà gật đầu, “Đổi đi.”

Sau khi đổi, Thượng Thần quỷ dị nhìn cô, “Có phải cậu có ý đồ gì xấu không, đổi chỗ?”

Lâm Thu Thu cười hì hì, bộ dáng hiên ngang lẫm liệt: “Vì chị em, thanh danh bị hao tổn thì có là gì?”

Thượng Thần: “…” Bệnh tâm thần.

Ngồi bên cạnh cũng không sao, Ngu Trà tiếp tục nhìn.

Bây giờ nữ sinh đầu tiên đã xong rồi, có thể là do quá khẩn trương, gập ghềnh, nhận xét của đạo diễn Vương cũng nghiêm khắc, nữ sinh thiếu chút nữa đã khóc.

Bên cạnh hình như có người ngồi xuống.

Ngu Trà cũng không nhìn qua, hôm nay người muốn xem nhiều như vậy, bên cạnh cô không có ai, có ai đến cũng sẽ ngồi ở đó.

Mãi đến khi điện thoại của cô không cẩn thận rơi xuống, lúc khom lưng nhặt lên, mới nhìn thấy người bên cạnh lại là Lục Dĩ Hoài.

Ngu Trà hoảng sợ.

Thính phòng có ánh sáng nhỏ, lại có thể dễ dàng nhìn rõ ngũ quan Lục Dĩ Hoài, quanh thân bao phủ một bầu không khí không tên, cảm giác tồn tại rất mãnh liệt, hắn không ngồi xe lăn, đôi chân thoạt nhìn thật thon dài.

“Kinh ngạc như vậy làm gì?”

Nhìn biểu tình ngây người của cô, Lục Dĩ Hoài hỏi.

Ngu Trà lắc đầu, nói: “Tôi cho rằng anh không thích xem cái này.”

Trước kia cô không để ý Lục Dĩ Hoài có đến đây không, đối với sở thích của Lục Dĩ Hoài, cô vẫn rất rõ.

Rốt cuộc hắn cũng không thích giới giải trí.

Đời trước không nghe nói Lục Dĩ Hoài có thích minh tinh nào, rất nhiều kẻ có tiền sẽ bao nuôi minh tinh, nhưng Lục Dĩ Hoài không hề chạm vào.

Lục Dĩ Hoài cúi đầu nhìn cô.

Tối như vậy còn có thể nhìn rõ môi anh đào của cô, lông mi thật dài chớp chớp rung lên, trổ mã rất được, xa hoa lộng lẫy.

Một chút cũng không giống trước kia.

Có Lục Dĩ Hoài bên cạnh, Ngu Trà cũng không thể chuyên tâm xem, cầm điện thoại, không biết nói gì.

Toàn bộ hội trường chỉ có âm thanh nghị luận nho nhỏ.

Chỉ có nơi này an tĩnh lạ thường.

Lục Dĩ Hoài đột nhiên mở miệng: “Duỗi tay.”

“A?” Ngu Trà chưa phản ứng lại, dứt khoát để tay ra sau lưng, “Duỗi tay làm gì a?”

Lúc cô nói vậy giống như cào lòng người khác.

Lục Dĩ Hoài nhìn động tác của cô, khẽ nhíu mày, đơn giản tự mình duỗi tay, Ngu Trà cho rằng hắn muốn bắt cô, thật nhanh lui ra sau, muốn giấu tay mình.

Lại không nghĩ rằng Lục Dĩ Hoài trở tay bắt tay cô, dùng lực lớn, tuy rằng không đau, nhưng cũng không thể tránh thoát.

Da thịt bóng loáng trên cổ tay.

Nhìn miệng vết thương đã tốt lên.

Lần trước ở Ngu gia nhìn thấy miệng vết thương, hắn đã biết là do Ngu Trà làm ra, qua nhiều ngày như vậy, lớp vảy đã sớm bóc ra, chỉ để lại một chút dấu vết màu trắng.

Làn da Ngu Trà rất trắng, dấu vết kia cũng không rõ ràng.

Lục Dĩ Hoài trong lòng cười lạnh, hai lần trước nói không sợ, kết quả vẫn như vậy, rõ ràng chính là sợ.

Đúng là nói dối không có kịch bản.

Nhưng cố tình bộ dáng kinh hoảng này, rồi lại mâu thuẫn cố gắng đến gần, làm hắn yêu thích không buông tay.

“Sợ cái gì.” Hắn không buông tay ra, mà đôi mắt nhìn thẳng vào cô: “Tôi sẽ đánh em sao?”

Tác giả có lời muốn nói: Lục Lục nói tôi không có bạo lực gia đình.

Hết chương 18

#xanh