Hàng Trí Nữ Phụ, Online Chờ Chết

Chương 52: Nữ Phụ Ác Độc Chỉ Yêu Tiền (23)




Cuối cùng Diệp Vi đã chết.

Cô bay tới giữa không trung, nghe được tiếng súng trên mặt đất không ngừng, không cần nhìn, cô cũng biết bản thân bị đánh thành cái sàng, chết đến không thể chết hơn.

Lại một lần hoàn thành nhiệm vụ, cô bội phục trí tuệ siêu phàm thoát tục cùng dũng khí của bản thân trước một chút, rốt cuộc muốn tìm một người giống như cô vì công việc mà không sợ chết như vậy cũng quá khó tìm, kết cục bị người ta loạn súng bắn chết cũng không phải là một chút thảm, nếu là lần này cũng chỉ cho cô 60 điểm, tuyệt đối cô phải khiếu nại lên trên.

Chính là bị chết quá xấu, lần này không chỉ có xấu còn khó ngửi, hương vị máu loãng cũng không dễ ngửi, cũng không biết tâm lý của nam chủ có đủ kiên cường hay không.

Nhưng mà vấn đề hẳn là không lớn, rốt cuộc cô chính là người có thể xuống tay tàn nhẫn với nam chủ, cho dù nam chủ có nửa điểm tình bạn với cô chỉ sợ lúc này cũng không còn, cô có chết hay không, với hắn mà nói là vấn đề không lớn.

Diệp Vi rời khỏi rất là an tâm.

Giả Hinh tổ trưởng đã sớm chờ ở một bên, cô ấy vẫn như cũ là một bộ dáng cổ giả, nâng nâng mắt kính trên mũi, lần này cô ấy tới có chút sớm, đối với đồng nghiệp đội sổ của tổ, cô ấy sẽ cho dư quan tâm đặc biệt, lúc này cho cái đánh giá: “Không tồi.”

Diệp Vi cũng cảm thấy bản thân hoàn thành nhiệm vụ không tồi, nhưng cô vẫn là khẩn trương sợ hãi vô cùng: “Cảm ơn tổ trưởng khích lệ, tổ trưởng ngàu cảm thấy tôi có thể được đánh giá ưu tú không?”

Giả tổ trưởng: “……”

Đây thật đúng là làm khó cô ấy, rốt cuộc thời điểm mỗi lần cô ấy xem trọng Diệp Vi, cô đều là hiểm hiểm vượt qua tiêu chuẩn chủ tuyến.

Thật sự là Diệp Vi cũng sợ, cái cảm giác cho dù cô nỗ lực cũng chỉ có 60 điểm ngược lại cũng không dễ chịu.

Cô vỗ vỗ ngực, khẩn trương hề hề mở trang tin tức cá nhân ra.

【 chúc mừng đặc phái viên Diệp Vi thành công sắm vai nữ phụ độc ác đi xong chi nhánh cốt truyện. 】

【 Mức độ hoàn thành nhiệm vụ:: 100%】

【Cho điểm nhiệm vụ: 100. 】

【 Chủ Thần chuyển lời khác cho người: Biểu hiện công việc đặc biệt tốt, mong rằng không ngừng cố gắng. 】

Oa ――

Một trăm điểm!

Cô đã nói cô là một nhân tài mà!

Cô có thể lên trời!

……

Đừng nói, Diệp Vi khó cầm được cái một trăm điểm, Giả Hinh kinh ngạc, sau khi kinh ngạc chính là cao hứng và vui mừng, đã nói cô ấy sẽ không nhìn lầm, Diệp Vi chính là nhân tài mà cô ấy coi trọng!

Bởi vì biểu hiện công việc đặc biệt tốt, Diệp Vi nhận được một khoản phần thưởng giá trị xa xỉ, không chỉ có lấy tiền, còn có thể mang lương đi nghỉ phép, mặt khác chính là phân đoạn rút thăm trúng thưởng cô mong đợi nhất.

Có xác suất trăm phần trăm đoạt giải, xác suất cô rút phải hệ thống y học Trung Quốc có thể to lắm.

Vì rút được hệ thống ý học Trung Quốc, vì không lãng phí xác suất trăm phần trăm đoạt giải này, Diệp Vi cố ý tìm một thế giới tu tiên của đồng nghiệp đi qua đó tính một quẻ, cô tiêu mười hai đồng tiền mua một cái đại hồng bao, nghe nói vận khí lúc 12 giờ trăng tròn là tốt nhất!

Cô vội vàng đem thời gian ghi lại vào quyển sách tiểu quản gia, đến lúc đó để nó thông báo cho cô.

Đương nhiên, cô cũng không phải cái loại người đắc ý vênh váo này, vì bảo vệ thành tích đặc biệt tốt của cô, sau khi cô vội vàng làm xong những việc này, chuyện thứ nhất cô làm không phải chơi nhạc, mà là viết bài 《 phần trăm có lòng 》, cố hòng sau mỗi một lần nhiệm vụ đều có phần trăm kết thúc công việc!

Cô cũng không muốn làm đội sổ của tổ, chướng ngại vật trong cục.

Phần trăm tâm đắc từ cô sao lại khiến cho người ta ngại, làm sao lại tàn nhẫn đến mức khiến người ta bắt đầu ghét chứ ――

“Tích tích ――”

Tiểu quản gia trí năng của Diệp Vi vang lên hai tiếng, cô ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện là Giả Hinh tổ trưởng gửi tin tức tới, kêu cô đi văn phòng tìm cô ấy.

Giả tổ trưởng tìm bỏ làm cái gì?

Trừ bỏ giao nhiệm vụ tiếp, bình thường Giả tổ trưởng sẽ không tìm cô, trừ phi là có chuyện.

Cô có chút nghi hoặc, đem 《 phần trăm tâm đắc nhất 》 để qua một bên, đi theo đến văn phòng của Giả tổ trưởng.

Lúc này Giả Hinh cũng là đau đầu không thôi, bởi vì không lâu lúc trước, hệ thống Chủ Thần lại gọi cô ấy qua đó, nguyên nhân là chủ tuyến thế giới ở nhiệm vụ Diệp Vi mới rời khỏi vậy mà lại sụp đổ rồi!

Vốn dĩ lúc trước còn rất tốt, Diệp Vi cái nữ phụ ác độc này cuối cùng tìm đường chết cho bản thân, nam chủ cũng từng yêu từng hận với cô, cuối cùng đều quy về bình thản, hắn sẽ được nữ chủ làm bạn an ủi đau lòng, lập tức liền có thể cùng nữ chủ song túc song phi đại kết cục hoàn mỹ. Mà vai ác nam phụ lãnh tâm tuyệt tình càng không cần phải nói, ngay cả Diệp Vi chết ở phía dưới mí mắt của hắn ta, hắn ta ngay cả lông mày cũng chưa động một chút, hắn còn có thể bình bình tĩnh tĩnh một đường đi xuống núi, ngay cả lảo đảo một cái cũng không có, một chút áy náy đều không có.

Giả Hinh nhớ rõ thời điểm cô ấy đi tiếp Diệp Vi, thuận tiện nhìn xuống Mặc Vũ.

Mặc Vũ thân là nam chủ là vận mệnh chi tử của thế giới này, tuy rằng hắn không thể tiếp thu Diệp Vi cứ như vậy đã chết, còn đã từng xảy ra tranh chấp với Mặc Uyên, nhưng cũng không có đau khổ đến mức muốn chết không sống, dù sao nữ chủ có năng lực có thể ở bên cạnh hắn, nếu không bao lâu hắn là có thể đi ra khỏi khói mù quá khứ, bắt đầu cuộc sống mới, cuối cùng trở thành sự nghiệp, tình yêu đi đôi với thu hoạch cuộc đời của người thắng.

Về phần những vai phụ nhỏ khác, cô ấy không có dùng nhiều cái tâm tư kia đi chú ý, chỉ là nhìn Mặc Uyên nhiều hơn, bởi vì khí thế của Mặc Uyên cũng đủ cường đại, không thua kém với nam chủ chút nào, hơn nữa cô ấy phát hiện Mặc Uyên lớn lên cực kỳ tuấn mỹ, nhưng khí chất lại hết sức lãnh trầm, cả người thoạt nhìn âm u đau buồn, khiến người ta mười phần không thoải mái.

Hắn ta như là ao tù nước đọng, cả người bình tĩnh không gợn sóng, phảng phất bất kỳ kẻ nào, bất kỳ cái chuyện gì cũng không thể kích thích nửa điểm gợn sóng ở trong lòng hắn ta.

Cứ việc như thế, nhưng cũng chỉ là một cái vai phụ mà thôi, cô ấy không quá để ý, xem qua là được.

Ai biết chính là cái vai phụ nhỏ cô ấy không để ý này, cuối cùng vậy mà hoàn toàn nhiễu loạn chủ tuyến thế giới!

“Tổ trưởng ngài tìm tôi?”

“Lại đây ngồi.”

Diệp Vi chớp đôi mắt ngồi xuống, từ trên gương mặt nghiêm túc không chút cẩu thả của Giả tổ trưởng vậy mà ra nhìn ra thần sắc nghiêm túc, cô không khỏi có chút khẩn trương, nói: “Giả tổ trưởng, ngài tìm tôi là có chuyện gì?”

Giả tổ trưởng thở dài, nói: “Nhiệm vụ lúc trước xảy ra chút ngoài ý muốn.”

“…… Ngoài ý muốn?”

“Đúng vậy.” Giả tổ trưởng cho Diệp Vi một phần văn kiện, “Chính cô xem đi.”

Diệp Vi cầm lấy vừa thấy, sau đó cả người liền không tốt.

“Tôi không đi cùng Mặc Vũ là vì cứu hắn?”

“Tôi giết Mặc Vũ thật ra là che chở cho hắn?”

“Tôi dựa vào vách tường thật ra là vì đỡ đạn cho hắn?”

“Cuối cùng tôi giết anh Hào là sợ anh Hào sẽ tổn thương Mặc Vũ? Bởi vì tôi biết bản thân sống không được, sẽ không có kết cục tốt, cho nên tiên hạ thủ vi cường?”

“Thật ra tôi là một người tốt rất yêu Mặc Vũ???”

Diệp Vi cũng trợn tròn mắt, cô khi nào từ nữ phụ ác độc biến thành nữ phụ thâm tình quên mình vì người khác?

Cũng may từ trên văn kiện cô đã biết được nguyên nhân hậu quả, thì ra là sau khi cô chết, Mặc Vũ nhận định cô là một người phụ nữ hận không thể giết hắn giải hận, tất cả cũng rất tốt, ngoài ý muốn ra là ở chỗ Mặc Uyên đó, rõ ràng là một người lãnh tâm tuyệt tình, nhưng vẫn ở nhà xem đi xem lại video trước khi chết của cô, sau đó phát hiện “Sự thật”!

Sau đó còn đem cái “Sự thật” này nói cho cho Mặc Vũ.

Mặc Vũ biết “Sự thật” trong lòng tràn đầy đều là áy náy, hối hận, đau khổ, tuyệt vọng, hắn hận thời gian không thể lại tới một lần, như vậy cho dù là từ bỏ mạng sống của chính mình, hắn cũng muốn cứu Diệp Vi!

Càng làm cho hắn đau khổ chính là, nếu không phải Mặc Uyên lần lượt nhìn ghi hình trước khi chết của Diệp Vi, nếu không phải Mặc Uyên phát hiện sự thật cái chết của Diệp Vi, vậy hắn sẽ vẫn luôn trách oan Diệp Vi, có lẽ thẳng đến khi chết, Diệp Vi ở trong mắt hắn, vẫn như cũ là một “Người phụ nữ điên hận không thể giết hắn” kia, cô cứ như vậy đã chết, sau khi chết cũng đang bị hắn hiểu lầm.

Cũng chính là lúc này, Mặc Uyên nói cho hắn, thật hắn ta với Diệp Vi cũng chưa từng xảy ra cái gì, hắn ta chưa từng có chạm qua Diệp Vi, mà Diệp Vi căn bản không có ý đồ câu dẫn hắn ta, bọn họ trong sạch rõ ràng, liên thủ cũng chưa từng.

Giữa bọn họ nhiều nhất, vẫn là hắn ta lợi dụng cô.

Tuy rằng Diệp Vi ở bên cạnh hắn ta, nhưng trong lòng vẫn luôn nghĩ đến hắn.

“Làm sao cậu lại biết?”

“Bởi vì tôi thích nhìn bộ dáng người khác đau khổ.” Mặc Uyên đứng ở trước cửa sổ sát đất trong thư phòng, hắn ta lảo đảo chỉ vào hồ nước, đại thụ, cùng ghế nằm, “Tôi thích nhìn cô ấy ở chỗ này, nhìn bộ dáng đau khổ của cô ấy khi nhớ anh, tôi thích cô ấy rõ ràng rất đau khổ, lại còn muốn ở trước mặt tôi giả vờ bộ dáng miễn cưỡng cười.”

“Quả thật cậu là người điên!” Mặc Vũ tức giận không thôi.

“Tôi là kẻ điên? Anh nói tôi là kẻ điên?” Mặc Uyên giận dữ, “Người phụ nữ kia mới là người điên! Cô ấy vì anh, ngay cả mạng cũng từ bỏ, chẳng lẽ cô ấy không biết chỉ cần cô ấy động thủ với anh Hào, bất kể thành công hay không, cô ấy cũng chết chắc rồi sao! Nhưng là cô ấy vẫn động thủ, cô ấy giết anh Hào, sau đó cô ấy cũng đã chết! Cô ấy lựa chọn đồng quy vu tận! So với tôi cô ấy còn điên hơn, điên lên có thể ngay cả mạng cũng không cần! Tôi không giống với cô ấy, tôi luyến tiếc mạng của mình!”

Trong lòng Mặc Vũ lại cứng lại, hắn đau khổ che cái trán lại, bởi vì hắn vậy mà không thể phủ nhận lời Mặc Uyên.

Nhưng bất kể hắn lại đau khổ, lại hối hận, Diệp Vi cũng không về được.

Diệp Vi là người điên.

Hoàn toàn triệt để là kẻ điên.

Hắn kéo khóe miệng cười một chút, cười rộ lên càng như là đang khóc: “Cô ấy làm sao lại ngốc như vậy, cô ấy sẽ không sợ tôi vẫn luôn hiểu lầm cô ấy sao……”

“Cô ấy vì tôi làm nhiều chuyện như vậy, nếu không phải trong lúc vô ý cậu nhìn thấy sự thật, ai sẽ biết? Sự thật sẽ theo cô ấy chết vĩnh viễn vùi lấp dưới mặt đất.”

“Diệp Vi đã chết, không ai có thể thay thế cô ấy nói cho tôi sự thật ngay lúc đó, tôi sẽ vẫn luôn hiểu lầm cô ấy, hiểu lầm cô ấy muốn giết tôi!”

“Cô ấy vì tôi đã chết, tôi lại còn đang hiểu lầm cô ấy!”

“Cô ấy vì tôi mà ngay cả mạng sống cũng không còn, nhưng tôi còn đang hận cô ấy vậy mà muốn giết tôi! Tôi hận cô ấy, tôi không màng nguy hiểm đi cứu cô ấy, cô ấy lại đi nương nhờ kẻ thù, trái lại còn muốn giết tôi! Trên đời này làm sao lại có người phụ nữ tuyệt tình như vậy?”

Càng nghĩ càng đau lòng, hai mắt Mặc Vũ tanh hồng, toàn bộ thoạt nhìn như là ở ranh giới sắp bùng nổ.

Mặc Uyên nhìn Mặc Vũ như vậy, hắn ta cười, trên khuôn mặt tái nhợt thoạt nhìn có chút vui vẻ, quả nhiên hắn ta là một tên biến thái, thích nhìn người khác đau khổ, mà Mặc Vũ đau khổ khiến hắn ta càng thêm vui vẻ: “Mặc Vũ, anh trách móc Diệp Vi không tin tưởng anh, anh làm gì đã từng tin tưởng cô ấy?”

…… Tin tưởng? Đã từng lấy cớ tới chỉ trích Diệp Vi, lại lần nữa bị Mặc Uyên nhắc tới.

Vốn là đau khổ vạn phần Mặc Vũ chợt trừng lớn hai mắt, hắn dường như đứng thẳng cũng không xong, lảo đảo lui về phía sau hai bước, đánh thật mạnh vào bàn sách đen mà dày nặng.

Một tay hắn chống ở mặt bàn, ánh mắt nhìn Mặc Uyên như là đang nhìn một con ma quỷ, tươi cười trên mặt Mặc Uyên lớn hơn nữa, hàm chứa châm chọc: “Tin tưởng của anh, chẳng qua cũng chỉ như vậy, khó trách Diệp Vi sẽ cảm thấy tuyệt vọng về anh.”

Mặc Vũ chỉ cảm thấy trong miệng tràn ra tanh ngọt, huyệt Thái Dương của hắn nhô lên, bởi vì hàm răng cắn đến quá mức dùng sức, không cẩn thận đập vỡ khoang miệng, hắn đem máu trong miệng nuốt xuống, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Mặc Uyên, ngón tay bấu chặt mặt bàn, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên dữ dội, đủ để nhìn ra cảm xúc của hắn không ổn.

Mặc Uyên nói: “Anh nói, nếu Diệp Vi dưới suối vàng có biết, biết được sau khi chết cô ấy chết anh còn đang hiểu lầm cô ấy, có thể nói là không có chút tin tưởng nào với cô ấy, cô ấy có thể rất vui vẻ hay không?”

Mặc Vũ: “……”

Mặc Vũ á khẩu không trả lời được.

Hắn ấn chỗ trái tim, chỉ cảm thấy nơi đó có trống rỗng không có thứ gì.

Hắn lại một lần nhớ tới chiều hôm đó Diệp Vi nói thất vọng với hắn, nhớ tới Diệp Vi nói với hắn là cảm thấy rất tuyệt vọng về thế giới này, rõ ràng yếu ớt, tham lam, tùy hứng, keo kiệt, nhưng cô vì hắn, ngay cả mạng sống cũng không còn.

Hắn đau khổ lại tuyệt vọng nhắm mắt lại, trước mắt lại xuất hiện bộ dáng Diệp Vi nằm ở vũng máu, thân váy trắng kia của cô bị nhuộm thành màu đỏ, tóc dài đen nhánh mềm mại bị máu loãng đọng lại, bẩn vô cùng, còn khó ngửi, nếu Diệp Vi còn sống, khẳng định không thể nhìn bản thân như vậy, rốt cuộc cô yêu sạch sẽ như vậy, còn yêu cái đẹp, cô sẽ sợ tới mức oa oa kêu to……

Hắn đột nhiên nhớ tới lúc đại học ấy cùng Diệp Vi đi ra ngoại thành dạo chơi ngoại thành, hắn đã quên mang thảm, rõ ràng ngồi trên mặt cỏ xanh mượt rất thoải mái, nhưng cô cũng không cần, càng muốn cởi áo của hắn để lót, vô cùng yếu, tùy hứng nói cô sợ bẩn sợ sâu, làm bạn trai liền phải bảo vệ cô.

Lúc ấy hắn cười nói được, nhất định sẽ bảo vệ cô thật tốt.

Những cái quá khứ xa xôi đó lại lần nữa hiện lên ở trước mắt, dường như ép hắn đến suy sụp!

Hắn phịch một tiếng quỳ xuống đất, không có một giờ phút nào so với giờ phút này càng rõ ràng nhận thức được, thì ra đáng giận nhất, là chính hắn!

……

Diệp Vi xem đến đây:……

Giả tổ trưởng cũng là một lời khó nói hết:……

Lông mày của Diệp Vi cũng nhăn thành một đoàn: “Rõ ràng nguyên cốt truyện cũng là nữ phụ ác độc không cẩn thận chặn lỗ súng, đúng không? Làm sao tới phiên tôi thì lại là tôi cố ý chứ?”

Giả tổ trưởng: “……”

Diệp Vi cũng vội muốn chết, “Hai người này làm cái quỷ gì a, tôi chỉ là một nữ phụ khiến cho người ta ghét đang tìm một con đường chết mà thôi, chẳng lẽ là tôi biểu hiện không đủ sao? Đem tôi nghĩ đến cũng quá cao thượng rồi đi, tôi là cái loại người quên mình vì người khác này sao! Đương nhiên không phải a!”

Giả tổ trưởng: “……”

Thật ra Giả tổ trưởng cũng có chút tò mò: “Cô xem bọn họ vì cô như vậy, trong lòng cô không có cảm giác gì sao?”

Diệp Vi nghi hoặc một chút: “Cái cảm giác gì? Không thể hiểu được? Thật sự quá không thể hiểu được, đầu óc của hai người này có tật xấu?”

Giả tổ trưởng: “……”

Rất tốt, không hổ là nhân tài cô ấy coi trọng, quả nhiên đủ lãnh tâm tuyệt tình, là một con người lục thân (*) không nhận.

(*) Lục thân: Bao gồm anh, em, bố mẹ, vợ, con.

Quên đi.

Tiếp tục xem đi.

……

Buổi tối Miêu Thư Nhã làm một bàn ăn ngon, tất cả đều là đồ Mặc Vũ thích ăn ―― Mặc Vũ vẫn là thuê một cái phòng ở gần công ty, hắn không thích ở lại phòng Mặc Sĩ Tông sắp xếp an bài trong phòng, hắn cảm thấy quá kỳ lạ.

Đáng tiếc chờ đến đồ ăn đều lạnh, cũng không gặp Mặc Vũ trở về, gửi tin nhắn cho hắn cũng không phản hồi, gọi điện thoại không nhận, Miêu Thư Nhã còn sợ Mặc Vũ có phải lại bị bắt cóc hay không, sợ tới mức thiếu nữa chút cô ta liên hệ Mặc Sĩ Tông đi tìm người.

Liền ở ngay lúc này, Mặc Vũ đã trở lại.

Chỉ là khuôn mặt hắn tái nhợt, hai tròng mắt tanh hồng, hai mắt dại ra, thoạt nhìn như là đã chịu đả kích thật lớn, Miêu Thư Nhã hoảng sợ, vội vàng đi lên dìu hắn: “Mặc Vũ, anh làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”

Thân thể Mặc Vũ chấn động, phản xạ có điều kiện tránh khỏi đụng chạm của Miêu Thư Nhã, còn có chút nghi hoặc nhìn cô ta: “Làm sao cô lại ở chỗ này?”

Miêu Thư Nhã: “……”

Miêu Thư Nhã có chút xấu hổ giải thích nói: “Em tan tầm sớm, thấy anh gần nhất cũng gầy, cho nên tới đây làm đồ ăn tốt hơn cho anh.”

Mắt Mặc Vũ nhìn bữa tối phong phú trên bàn, cái thứ nhất hắn nghĩ tới là Diệp Vi, Diệp Vi là một người ham ăn, nếu cô thấy nhiều đồ ăn ngon như vậy ăn, khẳng định sẽ cao hứng đến mức oa oa kêu to, nhưng Diệp Vi đã chết, vì cứu hắn mà chết, rốt cuộc ăn không được.

Ngực hắn lại là tê rần, không cần mạng người, lại có thể tra tấn hắn đến sống không bằng chết.

“Không cần.”

“…… Anh, Anh có phải tâm tình không tốt hay không? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Miêu Thư Nhã áp khổ sở dưới đáy lòng xuống, thử hỏi.

“Thư Nhã, về sau cô cũng không cần tới đây.”

“Làm, làm sao vậy?” Miêu Thư Nhã cực kỳ kinh ngạc, cô ta thật sự là không biết làm sao vậy, rõ ràng lúc trước còn rất tốt, cô ta tới đây Mặc Vũ cũng sẽ không đuổi cô ta đi, làm sao lần này có thể nói ra nhẫn tâm tuyệt tình như vậy? Nếu là trước đây cô ta có khả năng không nói hai lời liền đi, nhưng là sau khi Diệp Vi chết, cảm xúc của Mặc Vũ vẫn luôn không tốt, cho nên cô ta liền nhịn không được chăm sóc hắn nhiều hơn một chút.

Hắn nói những lời này, như là đang tạm biệt.

“Anh nói cho em đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Mặc Vũ lặng im trong chốc lát, mở to hai mắt đỏ bừng nói: “Diệp Vi chưa từng nghĩ tới muốn giết tôi, cô ấy là vì cứu tôi mà chết.”

Miêu Thư Nhã ngẩn người: “Anh nói cái gì?”

“Tôi cũng là mới biết được, thì ra là thời điểm tôi đi cứu cô ấy, cũng đã trúng mai phục của đối phương, nếu không phải cô ấy, không phải cô ấy cố ý làm bộ muốn giết tôi, thật ra là vì ngăn trở họng súng đối diện với tôi ở phía sau cô ấy, lúc ấy rất có thể tôi đã chết.”

Miêu Thư Nhã kinh hãi, cô ta có chút không dám tin tưởng: “Anh nói Diệp Vi…… Cứu anh? Làm sao mà ahn biết được?”

Cô ta căn bản không thể tin Diệp Vi sẽ vì Mặc Vũ mà không muốn sống, Diệp Vi ở trong trí nhớ của cô ta, trừ bỏ diễu võ dương oai, chính là đối chọi gay gắt với cô ta, hoặc là lại chơi xấu cô ta…… Diệp Vi như thế, vậy mà vì Mặc Vũ mà ngay cả mạng cũng từ bỏ sao?

Chính là nhìn vẻ mặt của Mặc Vũ, căn bản không giống như là giả, nếu không phải chứng cứ vô cùng xác thực, cũng sẽ không lừa được Mặc Vũ.

Mặc Vũ đã không muốn nói thêm cái gì nữa: “Cô đi đi, hôm nay tôi thật sự rất mệt, muốn nghỉ ngơi.”

Trong lòng Miêu Thư Nhã hoảng hốt, cô ta đột nhiên cảm thấy đến giờ phút này Mặc Vũ cách cô ta rất xa, cô ta một phen giữ chặt Mặc Vũ, một đôi xinh đẹp đôi mắt nhìn hắn, cô ta hy vọng hắn có thể nói chút gì khác, ít nhất giống như lúc trước, để cô ta bồi hắn.

Mặc Vũ không có quay đầu lại, âm thanh lãnh lãnh đạm đạm: “Cô đi đi, Diệp Vi sẽ không thích, trong nhà có người ngoài.”

Những lời này quét một cái khiến cho sắc mặt Miêu Thư Nhã trắng bệch, ngón tay bắt Mặc Vũ của cô ta buông lỏng, cánh tay vô lực rũ xuống dưới, đây chứng minh cái gì? Chứng minh Mặc Vũ đang từ chối cô ta, hắn để cô ta về sau cũng cần xuất hiện lần nữa ở trước mặt hắn, không cần quấy rầy không gian của hắn cùng Diệp Vi.

Cô ta chỉ cảm thấy ngực sinh đau, nhịn rất lâu mới không để bản thân bật khóc.

Mặc Vũ đứng một lát, “Thật xin lỗi.” Hắn lập tức trở về phòng, không có quay đầu lại.

Miêu Thư Nhã đứng ở phòng khách một lát, đèn dây tóc trắng bệch lẻ loi sáng lên, mắt cô ta nhìn cửa phòng ngủ đóng chặt, nụ cười lộ ra vẻ thê lương, cô ta biết, cô ta vĩnh viễn cũng tranh không được với Diệp Vi.

Cô ta cầm lấy túi xách trên sô pha, rời đi.

Cái bàn mỹ thực kia, hoàn toàn để lạnh, cuối cùng bị đổ vào thùng rác.

……

“Đừng đi a, cô đi cái gì? Thân là nữ chủ làm sao mà một chút cũng không kiên trì? Sao lại có thể bị chút khó khăn này lật đổ!” Diệp Vi cũng sắp vội muốn chết, mắt thấy Miêu Thư Nhã cùng Mặc Vũ càng đi càng xa, cô thở phì phì trách móc nói, “Tổ trưởng, hai người nam nữ chủ này rất có thể không phải là tình yêu đích thực, nếu là tình yêu đích thực, ngay cả sơn băng địa liệt cũng sẽ không khiến cho bọn họ tách ra được!”

Giả tổ trưởng: “……”

Đương nhiên đây căn bản không phải trọng điểm mà Diệp Vi quan tâm, cô thật cẩn thận: “Thế giới trước sụp đổ rồi, công trạng của tôi……”

Giả tổ trưởng nói: “Sẽ không, đây là hệ thống quyết định ở thời điểm cô hoàn thành nhiệm vụ, sẽ không ảnh hưởng tới công trạng của cô, nhưng là tuyến thế quả thật cũng sụp đổ do cô, đến lúc đó sẽ trừ một chút tiền thưởng của cô, coi như xử phạt.”

Diệp Vi nhẹ nhàng thở ra, không trừ công trạng của cô là được, chỉ là chút tiền thưởng, dù sao cô có rất nhiều tiền, không sợ.

Giả tổ trưởng nói: “Cũng là vận khí của cô tốt, chỉ là tuyến thế giới sụp đổ rồi, thế giới còn chưa sụp đổ, cho nên nhiệm vụ lần sau cô cần phải chú ý!”

Diệp Vi lập tức bảo đảm nói: “Tổ trưởng ngươi yên tâm, lần sau tôi nhất định xấu đến hoàn toàn, tàn nhẫn đến nhân thần cộng phẫn (*), tuyệt đến lục thân không nhận, bảo đảm sẽ không lại cho người khác cơ hội thừa dịp.”

(*) Nhân thần cộng phẫn: Người và thần đều phẫn nộ.

Giả tổ trưởng vừa lòng gật gật đầu: “Ừm, cô có cái giác ngộ này là tốt rồi.”

Nhưng mà Diệp Vi còn có một nghi hoặc: “Tổ trưởng, tôi không quá hiểu rõ, không phải nói nếu chủ tuyến thế giới sụp đổ, thế giới này cũng sẽ sụp đổ theo sao? Vì sao hiện tại chủ tuyến thế giới sụp đổ rồi, nhưng là thế giới này lại không có sụp đổ chứ?”

Giả tổ trưởng nâng nâng mắt kính, vì sao không sụp đổ? Đương nhiên bởi vì tại thế giới đó xuất hiện chủ tuyến mới.

Về phần thế giới có bộ dạng chủ tuyến mới gì, kia thật đúng là khó nói.

Bởi vì không chỉ có cô ấy không biết, ngay cả hệ thống Chủ Thần cũng không thể đoán trước.

“Không nên hỏi cô đừng hỏi nhiều.”

“Được rồi.”

Chỉ cần không trừ tích phân của cô, cái gì cũng được.

Diệp Vi lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Lúc trước tôi sợ nam chủ không đủ kiên cường, ảnh hưởng tới công trạng của tôi, hiện tại tốt rồi, nam chủ là kiên cường, đáng tiếc quá tự tin.”

Giả tổ trưởng:…… Quá tự tin???

Diệp Vi: Có đôi khi, người quá tự tin cũng không phải cái chuyện gì tốt a.