Hạnh Phúc Thời Mạt Thế

Chương 14: 14: Chính Thức Khai Trương





Lần này bọn họ trở về Khúc gia, còn có một kinh hỉ, chị hai cho cô 3000 phiếu nước khoáng.

Nói trong đó một ngàn thùng là không cần tiền, là của anh rể hai cho bọn họ kinh doanh, dư lại hơn hai ngàn thùng, là hắn thu mua từ trong tay công nhân đơn vị bọn họ, một thùng 10 nguyên ( đã thực tiện nghi ), mỗi thùng có 24 bình nước khoáng loại 500ml.

Lúc phải dùng đến nước, có thể tự mình đi nhà máy nước lấy..Cô cầm phiếu nước, liề nói một sọt lời hay miễn phí với chị hai cô, làm chị hai cô vui vẻ, tâm như nở hoa.Ba Khúc còn hỏi bọn họ đã tìm được nguồn cung cấp rồi sao, bọn họ liền lấy cớ tìm được người quen đưa hàng tới, qua loa lấy lệ bỏ qua đi.Kỳ thật, cô chính là người cung cấp a.Mấy ngày này cô ở trong không gian thu hoạch rất nhiều rau dưa, rau dưa có rất nhiều chủng loại, phàm là loại rau mà trong tay cô có hạt giống,cô đều trồng, đem rau dưa thu hoạch cùng trái cây đều đặt vào trong nhẫn trữ vật.Vào buổi sáng ngày khai trương, một nhà đều dậy thật sớm.

Đi vào cửa hàng rau dưa, đi đường chỉ dùng 5 phút, hai người đem rau xanh đã chuẩn bị trước từ buổi tối hôm trước trong nhẫn trữ vật ra, nhất nhất bày biện lên kệ để hàng, dư lại phía dưới kệ để hàng không nỡ để trống, cô liền sai sử Khương Trí dọn lên trên lầu, hiện tại Khương Trí có sức lực lớn, dọn này đó giống như chơi vậy.Ghi xong bảng giá bài, liền chờ 9 giờ khai trương.

Con trai cô ở trong cửa hàng hưng phấn không thôi, nhìn cái này xem cái kia, chạy chạy rồi nhảy nhảy.Cách 9 giờ còn một chút thời gian, cô liền cầm giẻ lau lau một lần hết kệ hàng một lần.

Khương Trí nhìn cô bận việc, liền hỏi cô có phải khẩn trương hay không a, cô đương nhiên không thể thừa nhận rằng mình khẩn trương.

Đây là lần đầu tiên cô làm buôn bán, ta cô chỉ sợ không ai tới nơi này của bọn họ mua đồ ăn.


Kỳ thật cô không cần lo lắng, bọn họ bán đồ ăn, giá cả rẻ hơn so với những người bán hàng rong vài phần, mỗi ngày còn giảm nửa giá, tỷ như dưa chuột hiện tại người khác bán 4 nguyên một cân, hôm nay giá đặc biệt chỉ 2 nguyên một cân, số lượng có hạn, bán xong hết là thôi.

Cô tin tưởng không có người bán nhỏ nào có thể cạnh tranh giá cả cùng bọn họ.

Hơn nữa người bán rong bán đồ ăn đều giống nhau, thiếu cân thiếu lạng, mà bọn họ sử dụng cân chuẩn, còn không tính số lẻ, chắc chắn sẽ không tồn tại chuyện bán không được.Hơn 8 giờ, họ hàng thân thích lục tục tới góp khí thế, ba Khương ở bên cạnh phụ tiếp chuyện, mẹ Khương cùng mẹ Khúc hỗ trợ việc nhà, chị cả thì đi loanh quanh thị sát tay nghề của chồng, chị hai thì để ý mấy đứa nhỏ, còn hai anh rể thì đang đảo quang ở trong phòng, cũng không biết đang làm gì.9 giò, Khương Trí liền đốt pháo, tiếng pháo rất lâu.

Tiếp theo liền kéo tấm che trên cửa lớn của cửa hàng ra, để mọi người vây xem có thể đi vào trong tham quan chọn mua.

Cô còn dùng loa lớn, liên tục phát tin tức, trong cửa hàng của bọn họ có đồ giảm giá đặc biệt, cô mỏ âm thanh loa thật lớn, thu hút những người dân ở chung quanh mấy khu dân cư đều có thể nghe thấy.Tiêu thụ dị thường hỏa bạo, tiến vào đều là một vài bà lão, ngày thường đều thích so đo, mua cân đậu que cũng phải mặc cả, tìm được tiện nghi nhất.

Hôm nay nhìn thấy đồ chỗ bọn họ có giá tiện nghi hơn, có thể không mua thật mạnh sao?Người Khúc gia cùng Khương gia ở trong cửa hàng một lát liền rời đi rồi, có ở đây cũng không giúp được, còn chiếm chỗ, cho nên liền không ở thêm phiền, ba Khúc cũng mang Hàm Hàm đi, bởi vì mới vừa khai trương không lâu, Hàm Hàm liền mất đi cảm giác mới mẻ với chuyện này, cùng anh trai chị gái chơi trong chốc lát, liền muốn đi theo.

Cho nên ba Khúc đều mang ba đứa nhỏ đi, nói là cuối tuần liền nhà ông.

Ở nhà ba Khương không có anh trai chị gái bồi thằng nhóc Hàm Hàm, cho nên không cướp được quyền thu lưu nhóc ấy, ảm đạm bại lui.Cả ngày hôm nay, bọn họ đều rất bận, Khương Trí không ngừng nấu đồ ăn, dọn đồ ăn, còn cô ở một bên tính tiền.


Chờ buổi tối đóng cửa lại, hai người lại tính doanh thu ngày hôm nay một chút, có hơn một vạn, ngoài dự kiến của cô, không nghĩ tới bán đồ ăn cũng có thể kiếm tiền như vậy.

( là bởi vì không mấy tiền vốn có được không.

)Trên kệ để hàng còn có một ít đồ mà mọi chọn còn dư lại, đã héo dập, trải qua một ngày chà đạp, không nhìn ra hình dáng ban đầu nữa.

Khương Trí muốn đồ còn dư bỏ đi, cô không đồng ý, quá lãng phí, nhưng thứ này đều là bọn họ vất vả trồng ra a.

Cô quyết định nếu chúng nó đã héo rồi, vậy khiến chúng nó héo hơn đi, phân loại rau dưa héo xong, cô liền xử lý đơn giản một chút, sau đó liền mang lên mái nhà làm đồ ăn.

( lúc cô hái rau trong không gian đều thực chú ý, sẽ không để đồ ăn mang theo đất đen, bởi vì đất đen thực trân quý, cô luyến tiếc, cho nên đồ ăn đều rất sạch sẽ.

)Mấy ngày sau, rau dưa trong cửa hàng buôn bán ổn định hơn, mỗi ngày thu vào khoảng 5 ngàn.


Những lão thái thái đó đều thích đến cửa hàng của hai người mua đồ ăn.

Mỗi ngày hai người đều giúp bọn họ tiết kiệm được một ít tiền đồ ăn, bọn họ liền thành khách quen của cửa hàng.Khai trương cửa hàng rau dưa được khoảng một tuần, công việc bận rộn.

Ba Khương, mẹ Khương đã cứu hai người thoát khỏi những chuyện vụn vặt khi mở cửa hàng.Mấy ngày nay, ban ngày hai người đều bận rộn ở cửa hàng, rất ít thời gian để tiến vào không gian tu luyện, cho dù ngẫu nhiên trong cửa hàng không có khách, nhưng hai người cũng không dám liều lĩnh tiến vào không gian, phải để lại một người trông coi cửa hàng.

Cửa hàng vừa mới khai trương, cũng không thể ban ngày liền đóng cửa đi, cho nên bọn họ cảm giác tu luyện thực chậm trễ.

Mấy buổi tối tiến không gian tu luyện, Hai người cũng ẩn ẩn cảm giác được, giống như tầng tu luyện thứ sắp muốn viên mãn, sắp thăng cấp, cho nên hai người phải nắm chặt tu luyện, mau chóng thăng cấp.Ba Khương, mẹ Khương tiếp nhận công tác của hai người, mấy ngày đầu tiên, buổi sáng, buổi chiều Khương Trí và cô đều tới một chuyến, xem hai người có thể đảm nhiệm hay không, có mệt hay không, nếu quá mệt mỏi cũng không thể để hai lão nhân làm được, hai người nghĩ biện pháp khác.

Bất quá mấy ngày nay ba Khương cùng mẹ Khương giống như tìm được lạc thú trong quá trình bán vậy.

Rất dễ tán gẫu với các lão nhân đến mua rau, cho dù chỉ vài mẩu chuyện ngắn ngủi, bất quá cô nhìn mẹ Khương mẹ vừa nói chuyện trên trời dưới biển, cũng không quên làm buôn bán, bà ấy còn làm thực tốt.

Một bác gái mua một củ dừng, bà còn có thể cho người ta nhánh tỏi, đừng nhìn những thứ đó chỉ là chuyện nhỏ, nhưng đối với những bác gái thích chiếm tiện nghi mà nói, chính là tri âm.


Bọn họ hai ngày này buôn bán cư nhiên còn nhiều hơn so với hai vợ chồng cô a, đây là không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Nhìn mẹ chồng cô là người làm công tác văn hoá, thật không nghĩ tới sẽ làm buôn bán được như vậy.Lúc sau cô cùng Khương Trí yên tâm đem cửa hàng rau dưa giao cho ba mẹ Khương xử lý.

Mỗi ngày buổi sáng Khương Trí liền giả bộ lái xe đi ra ngoài một vòng.

Trở lại cửa hàng chính là một xe rau dưa tràn đầy, ngay cả trên ghế phụ cũng chất đầy đồ ăn.

Khương Trí tự mình đem đồ mang đến phòng ngủ lầu hai / kho hàng ( từ lúc ba mẹ Khương tới cửa hàng, nói cái gì cũng không muốn dọn tới nhà của vợ chồng ở, nói là sợ quấy rầy hai người, bọn họ ở lầu hai cửa hàng rau dưa cũng tiện.

) Trong lúc chuyển đồ ăn lên, cô sợ không đủ bán, lại trộm bỏ thêm một ít đồ ăn vào.

Tới buổi tối người một nhà liền dạo tới dạo lui trong cửa hàng, hỗ trợ thu dọn, cuối cùng mỗi ngày đều cầm tiền hàng cùng đồ ăn thừa mang về nhà.

( Ba mẹ Khương nói để nhiều tiền mặt như vậy trong cửa hàng không an toàn, để hai vợ chồng mang về.)Nếu đã không có việc vặt ràng buộc, cô cùng Khương Trí liền chuẩn bị hảo hảo tu luyện một thời gian, chuẩn bị thăng cấp..