Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 676: Mỹ nhân rắn rết (1)




Bệnh viện Mộc thị có được viện nghiên cứu độc lập của chính mình, chuyên môn dùng cho nghiên cứu các loại thuốc và khống chế bệnh tật, ở ngoại thành thành phố A, chiếm địa diện tích rất lớn, là học viện nghiên cứu lớn nhất toàn thành phố A.

Ở chỗ này, có đoàn đội chuyên môn nghiên cứu u, cả ngày lẫn đêm đều tiến hành nghiên cứu y học, phá được u nan.

Mộc Thanh sở dĩ trong phương diện này có được công nghệ cao, giải phẫu xác xuất thành công lớn 90%, chính là bởi vì cậu có có đoàn đội nghiên cứu khoa học của chính mình.

Bất quá, y học nghiên cứu mỗi một hạng mục đều hao tổn của cải rất nhiều, phương diện nghiên cứu u càng đốt tiền, nếu không phải có Cảnh Dật Thần duy trì, thì cái hạng mục này của hắn lại không tiến hành nổi nữa.

Mộc Thanh đi vào viện nghiên cứu, nhân viên bên trong viện nghiên cứu đều chào hỏi cậu.

Cậu mỉm cười gật đầu, sau đó đi thẳng vào phòng khoa nghiên cứu u.

Người phụ trách về chuyên gia thuốc ức chế tế bào u là một người mỹ, tên là Barton, ông ấy năm nay đã 54 tuổi, nghiên cứu tế bào ung thư đã gần ba mươi năm.

Vợ và con của ông ấy đều chết vì bệnh ung thư. Hiện giờ ông ấy lẻ loi một mình, đem toàn bộ tâm huyết để vào việc nghiên cứu chế tạo thuốc kháng ung thư.

Mộc Thanh bị tinh thần nghiên cứu khoa học và cảm tình của vợ con ông ấy làm cho cho cảm động, vì ông ấy mà tạo nên phòng thí nghiệm, vấn đề tài chính phục vụ việc nghiên cứu cũng tùy ông ấy tiêu xài.

Barton và Mộc Thanh đều cùng nghiên cứu phát minh thuốc kháng ung thư, cũng gần như có một ý nghĩ, ông ấy thời trẻ đã từ ở viện nghiên cứu ở Mỹ và Đức, nhưng ý nghĩ của ông không được hoan nghênh, có được cũng không nhiều lắm,, bởi vậy việc nghiên cứu chậm chạp không có tiến triển gì trọng đại.

Lúc sau Mộc Thanh đi tới nước Đức tham gia u học thuật, biết đượ. Barton, hai người chung chí hueowsng, thậm chí chỉ hận là đã gặp nhau quá muộn.

Nghe nói Mộc Thanh có thể cung cấp đủ tài chính để có thể tiến hành việc nghiên cứu phát minh thuốc, Barton không chút do dự đi theo cậu về nước, hiện giờ ông ở viện nghiên cứu của Mộc thị ước chừng cũng đã tám năm, ngay cả Hán ngữ cũng nói rất tốt.

Hôm nay, Mộc Thanh và Barton sẽ cùng nhau chọn lựa người ung thư tình nguyện thích hợp, tiến hành thí nghiệm thuốc.

Mộc Thanh chờ đợi ngày này, đã đợi rất lâu rồi.

Người tình nguyện tuy rằng đã trải qua lần đầu sàng lọc, lúc này đây đã là lần chọn lần thứ hai, nhưng hai người vẫn tuyển người rất cẩn thận như cũ, thậm chí bọn họ còn không ngừng thảo luận người nào thích hợp người nào không thích hợp, thậm chí vì thế đã xảy ra tranh luận kịch liệt.

Đương nhiên, tranh luận đối với bọn họ mà nói, sớm đã là chuyện thường ngày.

Ở giới y học, cần phải bất đồng, cần phải cãi cọ mà cùng tiến bộ.

Một đám hai mươi người tình nguyện được chọn lựa song thì đã tới đêm khuya.

Mộc Thanh tuy rằng rẩ mỏi mệt, nhưng là ánh mắt lại vẫn sáng.

Thuốc kháng ung thư trên toàn thế giới cậu đều đã thuộc làu, những loại có thể phát huy dược tính để chữa khỏi cậu cũng rất rõ ràng.

Cậu tin tưởng, cậu và Barton cùng nhau nghiên cứu phát minh ra loại thuốc mới, sẽ càng thêm lộ rõ về hiệu quả trị liệu, đồng thời cũng sẽ làm chậm lại tác dụng phụ của thuốc kháng ung thư.

Cậu lái xe từ vùng ngoại thành trở lại thị nội, lúc trở lại chung cư, đã là rạng sáng.

Mới vừa mở cửa đi vào đi, bên tai Mộc Thanh liền truyền đến giọng nói của một người phụ nữ: “Anh đã trở lại.”

Mộc Thanh tay run run, chìa khóa trong tay “Bang” một tiếng liền rơi trên mặt đất.

Giọng nói này……

Cậu bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trên sô pha phòng khách có một người phụ nữ dung mạo tuyệt mỹ.

Trên người cô mặc một cái váy liền màu xanh biển mỏng, áo châm màu trắng dệt kim hở cổ, óng ánh như ngọc, trên chân là một đôi giày cao gót, hai chân thẳng tắp thon dài, eo thon, một tay có thể ôm hết, khí chất lãnh diễm, cao quý mà ưu nhã.

Nngũ quan cô cực kỳ tinh xảo, lông mi thật dài, đôi mắt to, chiếc mũi cao thẳng, cánh môi hồng nhuận, làn da trắng nõn non mịn tựa như có thể búng ra nước.

Mộc Thanh ngốc một hồi lâu, mới có chút không xác định hỏi: “Dương Mộc Yên?!”

“Nga, không nghĩ tới anh cư nhiên liếc mắt một cái là có thể nhận ra em tới, xem ra địa vị của em ở trong lòng anh vẫn rất quan trọng.”

Dương Mộc Yên hơi hơi mỉm cười, lộ ra một cái biểu tình có chút sung sướng.

Dương Mộc Yên hiện tại cùng Dương Mộc Yên trước kia chỉ có ba phần giống nhau, Mộc Thanh nhìn chằm chằm mặt cô, có chút khó có thể tin nói: “Cô hiện tại sao lại biến thành bộ dáng này? Cô chỉnh dung?”

Dương Mộc Yên yêu quý sờ sờ khuôn mặt bóng loáng của chính mình, nhàn nhạt nói: “Làm một chút chỉnh hình mà thôi, như thế nào, em hiện tại không xinh đẹp sao?”

“Việc này không phải vấn đề có xinh đẹp hay không, mà là sau khi chỉnh dung cô căn bản là không phải cô.” Tuy rằng rất xinh đẹp, nhưng Mộc Thanh vẫn cảm thấy thế rất khó coi, một khuôn mặt làm cho người ta cảm giác có chút giả.

“cái em muốn chính là hiệu quả này.” Dương Mộc Yên một chút cũng không thèm để ý, “Chỉ cần anh có thể thích, biến thành cái dạng gì em cũng đều có thể. Nếu anh không thích khuôn mặt trước kia của em, như vậy thì em thay đổi một chút là được, nếu như anh vẫn không thích, em đây liền đem mình chỉnh thành bộ dáng của Triệu An An, anh hẳn là rất thích.”

Mộc Thanh ngay lập tức hoảng sợ, vội vàng xua tay: “Đừng đừng đừng, cô hiện tại khá tốt, rất xinh đẹp, không cần lại chỉnh!”

Nói giỡn, Triệu An An của cậu là độc nhất vô nhị, nếu Dương Mộc Yên chỉnh thành Triệu An An, cậu sẽ khó chịu chết!

Khuôn mặt của Triệu An An cũng không phải là thứ mà loại người như Dương Mộc Yên xứng có được.

Mộc Thanh trả lời hiển nhiên làm Dương Mộc Yên rất vừa lòng, cô nhìn chằm chằm Mộc Thanh, cười có chút ôn nhu.

Dương Mộc Yên hiện tại dung mạo rất xinh đẹp, hơn nữa cô từ nhỏ đã tiếp thu ý thức giáo dục của quý tộc, hành vi cử chỉ hoàn toàn là của một tiểu thư khuê các. Cô an tĩnh ngồi ở chỗ kia, lộ ra vẻ tươi cười nhợt nhạt, ai không biết người nhất định sẽ đem cô trở thành một người phụ nữ dịu dàng nhu mĩ, là một mỹ nhân tri thức tuyệt vời.

Ngay cả Mộc Thanh biết nội tâm cô rốt cuộc có bao nhiêu biến thái, biết cô đã từng có bao nhiêu xấu xí, giờ phút này cũng không thể không thừa nhận, lúc cô làm bộ làm tịch, thật đúng là cảnh đẹp ý vui.

Bất quá, Mộc Thanh hiện tại thật sự là không tâm tình thưởng thức mỹ nhân.

Cậu cau mày nhìn người ngồi ở sô pha trong chính nhà mình, ngữ khí bất thiện hỏi: “Cô vào bằng cách nào? Đã trễ thế này, có phải cô nên đi rồi hay không?”

“Chính là đã khuya, nên em mới đến nơi này. Em là muốn cho anh một kinh hỉ, chẳng lẽ anh không muốn cùng em có một buổi đêm lãng mạn hay sao? Em vào nhà anh rất dễ dàng, em có chìa khóa nhà của anh."

Dương Mộc Yên nói, khóe môi hơi hơi giơ lên, lộ ra một nụ cười hoàn mỹ, rồi sau đó, cô dơ chiếc chìa khóa nửa cũ nửa mới trong tay ra.

Cô hiện tại thật sự là quá đẹp, ngũ quan tinh xảo, lại trang điểm nhẹ, nhẹ nhàng cười khiến cho người khác cảm thấy có cảm giác kinh diễm.

Mộc Thanh lại một chút cũng đều không có bị cô làm cho kinh diễm đến, cậu tức giận nói: “Cô sao lại cơ chìa khóa cửa nhà tôi? Trả lại cho tôi!”