Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 849: Nhận nhau




Lúc này Cổ Anh Kiệt và Ngô Tư đang mừng như điên.

Bọn họ đã tìm được con gái sau hơn hai mươi năm mất tích!

Con gái vẫn luôn ở ngay dưới mí mắt họ, mà bọn họ lại không hề biết!

Ngô Tư ôm Trịnh Luân khóc không thể dừng được: “Tích Tích, mẹ tìm con rất vất vả a!”

Hôm nay cuống họng của Trịnh Luân đã tốt hơn nhiều, tuy rằng giọng nói có chút khàn khàn, nhưng cuối cùng vẫn nói được ra lời.

Thật ra cô cũng mơ hồ biết được Trịnh Kinh đang tìm ba mẹ ruột của mình, Trịnh Kinh cũng không cố tình dấu diếm, thậm chí còn hỏi cô một số chi tiết lúc bị lừa bán.

Việc trong quá khứ cô đều không nhớ rõ, không thể cung cấp manh mối hữu ích cho Trịnh Kinh.

Nhưng hôm nay anh trai lại nói cho cô biết, đã tìm được ba mẹ ruột của cô, chính là ba mẹ của Cổ Thiên Việt, Cổ Anh Kiệt cùng Ngô Tư!

Sao có thể?

Hai giờ sau khi biết được tin tức này Trịnh Luân vẫn cảm thấy choáng váng, trong tiềm thức cô vẫn luôn cho rằng, ba mẹ cô đều là người nghèo khổ, hơn nữa đối xử với cô không tốt, động một chút là đánh chửi, cuối cùng lại chán ghét cô không biết làm gì chỉ biết ăn cơm, nên mới bán cô đi!

Chẳng lẽ cô nhớ nhầm?

Trịnh Luân mờ mịt bất lực nhìn về phía Bùi Thư Hoa mặt toàn nước mắt đang ngồi, theo bản năng gọi bà: “Mẹ……”

Bùi Thư Hoa nhanh chóng cầm tay con gái, kích động nói: “Luân Luân, mẹ ở đây!”

Mặc dù tìm được mẹ ruột, ân phản ứng đầu tiên của Trịnh Luân vẫn là gọi bà, vẫn thân thiết với bà nhất, đứa con gái này bà cũng không nuôi không công!

Ngô Tư nghe con gái gọi người khác là “Mẹ” lòng đau như đao cắt.

Cổ Anh Kiệt đôi mắt hồng hồng đứng ở sau lưng Ngô Tư cũng cảm thấy hụt hẫng, con gái thấy bọn họ quá xa lạ!

May mà lúc trước bọn họ có quen biết Trịnh gia, cũng tương đối quen thuộc với Trịnh Luân, nếu không chỉ sợ Trịnh Luân sẽ càng thêm bài xích bọn họ.

Ngô Tư khóc một hồi lâu đôi mắt sưng hết lên, nhìn dáng vẻ xinh đẹp của con gái, đôi mắt ngậm nước nhưng lại cười.

Bà lôi kéo tay Bùi Thư Hoa, dùng giọng chân thành mà nghẹn ngào nói: “Thư Hoa, cảm ơn cậu đã chăm sóc Tích Tích nhiều năm như vậy! Tớ biết, cậu vẫn coi con bé như con gái ruột của mình, ban đầu tớ cũng cho rằng đây là con gái ruột của cậu!”

Ngô Tư là thật sự cảm ơn Bùi Thư Hoa, bà và Bùi Thư Hoa là bạn thân năm sáu năm nay, Bùi Thư Hoa là dạng người gì bà rõ ràng nhất.

Con gái ở Trịnh gia như tiểu công chúa, được người nhà bọn họ cưng chiều trong lòng bàn tay, chưa từng chịu một chút ủy khuất nào.

Con gái không phải chịu khổ, mà vẫn luôn hưởng thụ hạnh phúc, trong lòng Ngô Tư dễ chịu rất nhiều. Bà sợ nhất là con gái bị bọn buôn người chà đạp, bán cho những nơi nghèo khổ không thể nào cưới con dâu nên mới mua một đứa bé về làm con dâu nuôi từ bé.

Bùi Thư Hoa nhìn Ngô Tư khóc thành người nước mắt, bà cũng không ngăn được nước mắt của mình rơi xuống.

Bà có thể hiểu được cảm giác của Ngô Tư, bà cũng từng mất đi con gái, sự giày vò này khiến người ta chỉ trong một đêm đã già đi rất nhiều.

“Ai nha, chúng ta đừng khóc, đây là chuyện tốt!” Bùi Thư Hoa lau nước mắt của mình sau đó lại lau nước mắt cho Ngô Tư nói: “Cậu yên tâm, Luân Luân ở nhà tớ trước nay đều không phải chịu chút thiệt thòi nào, con bé là bảo bối của nhà tớ! Ba và anh trai của con bé cưng chiều lên đến tận trời, hiện tại bị bệnh cho nên mới gầy đi, trước kia cũng rất béo tốt! Ừ, đúng rồi đúng rồi, cậu đã gặp qua mà!”

Ngô Tư vẫn khóc không ngừng lại liều mạng gật đầu.

Bà biết hồi trước Trịnh Luân đúng là béo hơn bây giờ một chút, duyên dáng yêu kiều, là một thiếu nữ trưởng thành!

Lúc bà vừa mới nhìn thấy Trịnh Luân liền cảm thấy rất có hảo cảm với cô, rất thích cô gái này, cho nên mới không chút do dự muốn con trai cưới cô về nhà.

Trước kia bà cũng không thích làm các loại điểm tâm, sau khi biết Trịnh Luân thích ăn, liền đi theo một đầu bếp nổi tiếng về điểm tâm học rất lâu, sau đó biến đổi đa dạng làm cho Trịnh Luân ăn.

Hóa ra bà vẫn luôn làm điểm tâm cho con gái mình ăn!

Vòng đi vòng lại cuối cùng vận mệnh lại cho bà gặp được con gái!

Bùi Thư Hoa thấy Ngô Tư vẫn khóc, nhanh chóng lôi kéo tay Trịnh Luân nói: “Luân Luân, đây là mẹ con nha, mau gọi mẹ!”

Lúc trước bà còn sợ cô bị mẹ ruột cướp đi, quên mất người mẹ nuôi này, hiện tại nhìn thấy Ngô Tư khóc thành như vậy, bà cũng không đành lòng, làm sao nhớ rõ những lo lắng trước đó.

Trịnh Luân làm sao cũng nói không ra lời.

Cô chỉ gọi mình Bùi Thư Hoa là “Mẹ” mà Ngô Tư vẫn luôn được cô gọi là “Dì Ngô”, đột nhiên muốn cô gọi bà là mẹ liền có chút không thích ứng.

Hiện tại cô vẫn cảm thấy, có phải nghĩ sai rồi hay không, Ngô Tư cùng Cổ Anh Kiệt sao có thể là ba mẹ cô?

Cô không phải tên là Thất Thất sao?

Rõ ràng con gái của bọn họ gọi là Tích Tích!

Trịnh Luân không chịu kêu, Bùi Thư Hoa cũng gấp gấp, nhưng lại không thể ép buộc. Bà biết tính cách của Trịnh Luân, cô nhát gan, hơn nữa rất khó để người khác đi được vào trong lòng cô, ngay cả kết bạn cũng khó khắn, hiện tại muốn cô gọi người khác là mẹ, cô căn bản không thể tiếp thu được.

Ngô Tư thấy Trịnh Luân chỉ thân thiết với Bùi Thư Hoa không khỏi có chút mất mát, nhưng lại rất nhanh liền phấn chấn lại.

Gọi bà là gì cũng không sao, không thân thiết cũng không quan trọng, hiện tại bà chỉ cần có thể biết con gái còn sống, hơn nữa sống rất tốt, ba mẹ nuôi và anh trai đều yêu thương cô, như vậy là đủ rồi!

Cái gì cũng không quan trọng bằng hạnh phúc của con gái.

Cũng may Trịnh Luân là một cô gái có tấm lòng mềm yếu, thấy Ngô Tư khóc như vậy trong lòng cô cũng rất khó chịu.

Cô nhẹ nhàng duỗi tay lau nước mắt cho Ngô Tư, có chút thấp thỏm hỏi: “Ngài đừng khóc, cháu nghĩ có phải sai rồi hay không? Có khi nào cháu chỉ lớn lên giống con gái dì hay không?”

Cô cùng Trịnh Luân thật lớn lên giống nhau, hơn nữa ngay cả giọng nói cũng giống, rất có khả năng người khác lớn lên cũng giống cô a!

Trịnh Kinh nhìn ánh mắt ngây thơ mà hoài nghi của em gái, không khỏi có chút bất đắc dĩ.

Người anh trai như hắn chẳng lẽ không đáng tin cậy như vậy sao? Tùy tiện kéo một người lạ tới nói là ba mẹ ruột của cô?

“Luân Luân, đều đã giám định DNA, không sai được, vừa rồi không phải cho em xem báo cáo giám định rồi sao?”

Trịnh Luân có chút ngượng ngùng: “Em…… Em đọc không hiểu……”

Trên báo cáo kia đều là một chuỗi chữ cái và ký hiệu, còn có vài trang đều là số liệu, kết quả giám định cũng dùng một chuỗi dài thuật ngữ để tổng kết, căn bản chưa nói cô và vợ chồng Cố thị có quan hệ huyết thống!

Ngô Tư thấy Trịnh Luân không tin quan hệ của bọn họ, bỗng nhiên nói: “Luân Luân, gan bàn chân của con có phải có một cái bớt tròn màu hồng nhạt hay không?”

Trịnh Luân nghi ngờ lắc đầu: “Không có nha!”

Bùi Thư Hoa cũng nói: “Tại sao tớ không nhớ rõ trên người Trịnh Luân có một cái bớt?”

Bà đã tắm rửa cho Trịnh Luân rất nhiều lần, cũng có rửa chân cho cô, nhưng không phát hiện trên chân cô có vết bớt nào!

Ngô Tư xoa xoa nước mắt, trên mặt lộ ra một nụ cười tự tin: “Khẳng định có, chẳng qua các người không phát hiện ra, Luân Luân, con giơ chân trái ra.”