Hào Môn Bĩ Thiếu

Chương 95




Cố Quân Viêm x Thuỷ Ân Hi

PN9: Lửa giận của Ninh Tử Mị

E&B: Strangers Ex

Thuỷ Ân Hi đùa giỡn tâm phúc do Cố lão gia tử phái tới, cũng coi như gián tiếp đắc tội Cố lão gia tử, cậu là không cần biết Cố lão gia tử nghĩ về mình như thế nào, hoặc là nói vị Lưu tiên sinh đến tìm cậu trở về sẽ nói về mình như thế nào. Nếu chuyện đã đến bước này, cậu phải chuẩn bị kỹ càng. Cậu cho đến bây giờ chưa từng cảm thấy Cố gia là dễ vào, ngược lại ngay từ khi cậu bắt đầu cùng một chỗ với Cố Quân Viêm đã vô cùng hiểu được, tương lai hai người sẽ đối mặt không ít ngăn cản.

Nhưng Thuỷ Ân Hi cũng không phải là dạng người tuỳ tiện để người khác đắn đo, cái cẩu huyết bẻ gãy uyên ương trong phim truyền hình thì cậu xem nhiều lắm. Lúc cậu xem cái tình tiết này trong phim đã cảm thấy rất buồn bực, rõ ràng có rất nhiều cách hoá giải những hiểu lầm, nhưng các nhân vật chính lại không làm, hoặc là ít nhất phải làm cho đối phương hiểu được bản thân. Cậu thiệt không hiểu, người ta có phải là con giun trong bụng mấy người đâu, hiểu hiểu cái mông!

Đương nhiên cậu không phải không hiểu đa số tác phẩm điện ảnh và truyền hình là để người rối rắm, rối rắm mới có người xem mới có người thảo luận, mới có người cùng nhau rối rắm chung. Nhưng cậu không phải là đang đóng phim truyền hình, cho nên cậu cho rằng Cố Quân Viêm cần phải biết việc này. Nhưng thật sự là muốn chính tai nghe được đối phương nói rõ, không thì cậu có chút sợ Cố Quân Viêm sẽ không tin gia gia của anh làm chuyện như thế?

Cậu đã có ba ngày không gặp được Cố Quân Viêm, nhưng vào mỗi đêm Cố Quân Viêm sẽ luôn gọi điện thoại cho cậu, Cố lão gia tử gọi anh trở về để xử lý chuyện của công ty, cậu thường xuyên nghe được âm thanh mỏi mệt của Cố Quân Viêm trong điện thoại. Cố Quân Viêm nói Cố thị xảy ra chút vấn đề, tuy không lớn, nhưng quả thật cần có anh ở đó trấn giữ. Lúc ấy Thuỷ Ân Hi nghe xong còn trản đầy đau lòng, Cố Quân Viêm một bên học tập một bên còn phải xử lý chuyện của công ty, đối với người bình thường thì thật sự quá sức.

Sau khi xảy ra chuyện ngày hôm nay Thuỷ Ân Hi cảm thấy có khi tất cả đều là Cố lão gia tử giở trò quỷ, vì muốn đem Cố Quân Viêm rời khỏi mình, ông ta sẽ an bài người đến đàm phán với mình. Chậc chậc, thiệt không hiểu nỗi ông già này nghĩ như thế nào, gây sức ép Cố thị gây sức ép Cố Quân Viêm chỉ là vì muốn đối phó mình. Thuỷ Ân Hi nằm trên giường ký túc xá nhìn trần tường trắng xoá, thầm nghĩ Cố lão đầu vì đối phó mình đúng là dốc hết túi, không biết lão già biết kế hoạch thất bại sẽ có cái biểu hiện gì đây!

Mà lúc này trong nhà chính Cố gia Cố Quân Viêm đang nổi bão, phương thức nổi bão của anh khá đặc biệt, không đập không ném đồ đạc không mắng chửi người, mà là làm thương tổn mình. Ví dụ như anh một mình sinh hờn dỗi không ăn không uống, lại ví dụ như đâm đầu vào tường… Nghe nói đây là tật xấu từ bé của Cố Quân Viêm, năm đó cha mẹ anh qua đời, Cố Quân Viêm bởi vì còn nhỏ tuổi căn bản không tiếp nhận được sự thật này, cho nên anh ở nhà đại náo ầm ĩ, thiếu chút nữa đốt luôn nhà chính Cố gia.

Tuy cuối cùng nhà chính Cố gia tổn thất thảm trọng nhưng cũng may không có người bị thương. Nhưng con chó con do cha mẹ Cố Quân Viêm tặng cho anh bị thương ở chân, sau cùng vỉ bảo vệ mạng sống của chó con nên phải cắt bỏ, Cố Quân Viêm đặc biệt yêu thích con chó đó, là quà sinh nhật mà cha mẹ tặng cho anh, nhìn thấy chó con thiếu mất một chân anh rất tự trách. Sau đó mỗi khi anh có chuyện không hài lòng muốn nổi bão, anh liền dùng cách tự tổn thương bản thân, ít nhất sẽ không làm hại đến cá trong chậu liên luỵ đến người vô tội.

Hôm nay nhà chính Cố gia lại trình diễn một màn như vậy, nhưng trước đó việc đầu tiên Cố Quân Viêm làm là gọi điện thoại cho Lưu quản gia tâm phúc của Cố lão gia tử, mắng người một trận gọi trở về nhà, sau đó lại từ công ty vội vàng chạy về nhà hỏi Cố lão gia tử chuyện xảy ra hôm nay.

Ban đầu Cố lão gia tử không có ý định thừa nhận, bởi vì ông cho rằng Lưu quản gia sẽ không bán ra mình, còn nữa, Lưu quản gia là người bên cạnh ông, năng lực làm việc không nói chơi. Lúc này ông căn bản không biết chuyện đã bại lộ, Lưu quản gia cho là Cố Quân Viêm tại nhà gọi điện thoại cho mình, cho rằng nhất định Cố lão gia tử đã biết, vì thế không có gọi điện thoại nhắc nhở Cố lão gia tử một tiếng.

“Gia gia, Lưu quản gia đưa chi phiếu cho Ân Hi, Ân Hi không có nhận, Lưu quản gia đã bị con gọi về.”

Cố lão gia tử sửng sốt lập tức nét mặt già nua, việc này ông làm không nói, ông nói ông không thì ông đã lên tiếng rồi, nếu đã làm mà lại không dám nhận, nhưng bây giờ lại bị cháu trai nói ông như thế nào cảm thấy trên mặt nóng bừng rồi?

“Quân Viêm à!”

Ánh mắt đăm đăm của Cố Quân Viêm nhìn thoáng qua Cố lão gia tử, lão gia tử bị ánh mắt đăm đăm của anh làm lời tới bên miệng cũng không nói nên lời. Cố Quân Viêm đi tới không nhìn lão gia tử một cái, lão gia tử đột nhiên như nhớ ra cái gì đó, vừa muốn mở miệng gọi người, chợt nghe một tiếng ‘loảng xoảng’, Cố Quân Viêm đâm đầu vào vách tường.

Bởi vì biết Cố Quân Viêm tức giận cho nên dùng phương thức tổn thương bản thân để trừng phạt mình, cho nên nhà chính Cố gia trùng kiến một lần nữa đem vách tường xử lý một cách đặc biệt, hiện tại bề mặt vách tường bao một lớp đệm mềm thật dày, nhưng mặc dù vậy cố ý va chạm dữ dội cũng không chịu đựng được.

“Thiếu gia!”

“Thiếu gia!”

“Quân Viêm!”

Người hầu trong nhà cùng với lão gia tử đồng thanh gọi người, lão gia tử nhanh chóng đi qua muốn xem Cố Quân Viêm, Cố Quân Viêm lại xoay người muốn đi lên lầu, trước khi lên lầu anh nói với lão gia tử: “Gia gia, hiện tại con đang rất tức giận, ông không cho con phát tiết con lập tức ra ngoài đua xe.”

Lão gia tử vừa nghe tim liền muốn nhảy treo lên cuống họng, không sai, theo độ tuổi lớn dần hành động đâm tường của Cố Quân Viêm diễn ra không nhiều lắm, nhưng anh lại bắt đầu phương thức phát tiết càng nguy hiểm hơn, đua xe!

Lão gia tử cho rằng đua xe so với đâm tường thì nguy hiểm hơn nhiều, trên cơ bản mà nói đua xe không xảy ra chuyện thì thôi, xảy ra chuyện chính là chuyện lớn liên quan tới mạng người. Cho nên nghe Cố Quân Viêm nói, lão gia tử im re, ông biết cháu trai đang thật sự tức giận, giận cách làm của mình. Nhưng ông lại không cho là mình sai, ông cũng là vì suy nghĩ cho tương lai Cố gia. Thế nhưng cháu trai vẫn cương quyết như vậy ông không thể một lần nữa xem xét một chút, có lẽ ông nên lui một bước.

Cố Quân Viêm đưa mắt nhìn Cố lão gia tử cũng không nói gì, bước thẳng lên lầu, anh cũng không nghĩ sẽ bức ép gia gia như vậy, nhưng việc gia gia làm thật sự quá mức chấp nhận. Nếu đầu óc Ân Hi chuyển chậm một chút, hai người bọn họ rất có khả năng vì sự kiện này sinh ra hiểu lầm, dẫn tới chia tay cũng có khả năng. Cũng may Ân Hi nhà mình đủ thông minh!

Hơn nữa anh không hài lòng cách làm của gia gia, lấy tiền ném người như vậy là không nên thực hiện nhất. Thật sự không hài lòng gia gia cũng có thể nói chuyện trước với mình, nhưng gia gia lại lợi dụng chuyện của công ty gọi anh rời khỏi Ân Hi, khi nãy trên đường trở về anh suy nghĩ rất cẩn thận, vấn đề lần này của công ty khẳng định cũng là chủ ý của gia gia, mục đích không cần nói cũng biết.

Không bao lâu sau Lưu quản gia trở về đem tình huống cuộc gặp mặt Thuỷ Ân Hi kể ra, lão gia tử nghe được câu “Tôi cái gì cũng cho anh ấy” của Thuỷ Ân Hi xong cũng tức chịu không được, thằng nhóc này thật sự là thật sự là… Rất đáng giận.

“Đổi hết bảo tiêu bên cạnh Quân Viêm đi, đổi mấy đứa thông minh một chút, đừng có giống như đầu gỗ vậy.”

“Dạ!”

Từ nhỏ đến lớn bên cạnh Cố Quân Viêm có rất nhiều bảo tiêu đi theo, điều này cũng thực bình thường, rất nhiều con cái của mấy nhà giàu có đều lớn lên như vậy, Cố Quân Viêm cũng là như thế. Ngay khi Cố Quân Viêm lớn lên thì sinh hoạt cũng rất hỗn loạn, bảo tiêu cũng báo cáo cho Lưu quản gia, sau khi Lưu quản gia nói lại cho lão gia tử, lão gia tử nghĩ rằng đây chẳng phải chuyện gì lớn. Sau đó Cố Quân Viêm mỗi lần đổi bạn gái hoặc bạn trai báo tiêu báo cáo từng cái một, cuối cùng ngay cả Cố lão gia tử chịu không nổi, khiến cho Lưu quản gia nói với bọn họ, về sau không cần báo cáo việc này.

Cho nên chuyện Cố Quân Viêm với Thuỷ Ân Hi, đám bảo tiêu đều biết, nhưng nhớ tới lời nói của lão gia tử nên bọn họ không báo cáo cho Cố gia. Lão gia tử cảm thấy đám bảo tiêu này đúng là đồ đầu gỗ, những dạng vui đùa một chút đương nhiên không cần báo cáo, nhưng Thuỷ Ân Hi này vừa thấy là biết Cố Quân Viêm nghiêm túc, chuyện lớn như vậy sao có thể không báo cáo một tiếng chứ?

Vào lúc ban đêm Cố Quân Viêm cũng không có ăn cơm ở nhà, anh đi xuống lầu trực tiếp nói với lão gia tử: “Gia gia, con về trường học, chuyện Cố thị con không quản nữa, nếu mở cửa không nổi nữa thì để Cố thị đóng cửa đi!” Nói xong anh không quay đầu lại đi thẳng.

Lão gia tử giận quá mức, đối với ấn tượng về Thuỷ Ân Hi càng không tốt, ông cho rằng nhất định Thuỷ Ân Hi đã gọi điện thoại cho cháu trai, nên cháu trai ngảy cơm cũng không ăn trở về trường học. Nhưng sự thật là sau khi chuyện này xảy ra Thuỷ Ân Hi và Cố Quân Viêm không có mở điện thoại, Thuỷ Ân Hi cho rằng điều cậu muốn cho Cố Quân Viêm biết thì Cố Quân Viêm cũng đã biết, cái này đủ.

Cố Quân Viêm chưa gọi điện thoại cho Thủy Ân Hi, là bởi vì anh không biết phải giải thích chuyện này như thế nào, dù sao cũng là do một bàn tay của gia gia anh bày ra. Hơn nữa anh cũng sợ nói qua điện thoại không rõ ràng, vì thế anh dự định về thẳng trường học đi gặp Thuỷ Ân Hi.

Lúc Thuỷ Ân Hi nhận được điện thoại của Cố Quân Viêm vừa dịp chuẩn bị xuống lầu mua đồ ăn vặt, Cố Quân Viêm nói anh đang ở vườn hoa phía sau chờ mình, Thuỷ Ân Hi không hề nghĩ ngợi lập tức chạy tới. Chờ cậu đến nơi quả nhiên nhìn thấy Cố Quân Viêm đang ngồi ở mép bồn hoa hút thuốc, thời tiết bây giờ đã se se lạnh, Cố Quân Viêm mặc một cái áo gió màu xám, dưới ánh đèn đường có thể nhìn ra gương mặt nặng nệ và bộ dáng đầy tâm sự của anh, Thuỷ Ân Hi cảm thấy trong lòng một trận tê rần khó hiểu.

“Học trưởng!”

Cố Quân Viêm nhìn về phía Thuỷ Ân Hi liền bẻ gãy ném điếu thuốc xuống đất, Thuỷ Ân Hi chớp mắt nhìn anh vài cái, lập tức chạy tới nhào vào trong ngực Cố Quân Viêm, ngẩng đầu hung hăng hôn lên một cái. Cố Quân Viêm bị thái độ của Thuỷ Ân Hi làm hoảng sợ, ngay khi môi truyền đến cảm giác ấm áp, anh đem ngườ ôm gắt gao vào trong ngực, khắc thật sâu cái hôn này…

Sau một lúc lâu Cố Quân Viêm rời khỏi môi Thuỷ Ân Hi, nhìn thấy đôi mắt sương mù của Thuỷ Ân Hi, hai má đỏ ửng, đôi môi sưng đỏ, Cố Quân Viêm hít một hơi đem người ôm chặt hơn.

“Ân Hi, đời này không cho phép rời khỏi anh.”

Thuỷ Ân Hi nghe nói như thế cười vừa lòng, Cố Quân Viêm không phải nói “Không được rời khỏi anh” mà là “Không cho phép rời khỏi anh”, cậu chính là yêu phần bá đạo này của Cố Quân Viêm, đương nhiên nếu là một tên bánh bao mềm thì cậu rất chướng mắt.

“Anh xin lỗi, chuyện này là chủ ý của gia gia, khiến em chịu uỷ khuất rồi.”

Thuỷ Ân Hi đẩy đẩy anh, rời khỏi ngực anh một chút, “Anh nhìn bộ dáng em giống chịu uỷ khuất sao? Phải là vị Lưu tiên sinh kia bị em làm tức chết mới đúng.” Nói xong cậu liền đem chuyện ngay lúc đó kể cho Cố Quân Viêm nghe, Cố Quân Viêm nghe xong mỉm cười, quả nhiên là phong cách xử sự của Ân Hi nhà mình.

“Ân Hi, có thể gọi tên của anh được không, không gọi anh là học trưởng nữa.”

“Hả?” Cái này chuyển đề tài quá nhanh đi? Thuỷ Ân Hi ngạc nhiên một chút mới phản ứng lại nói: “Cái đó… Em gọi không ra.”

“Vì sao?” Cố Quân Viêm luôn luôn cho rằng Ân Hi nhà mình không phải là dạng người ngại ngùng.

“Em cũng không biết, sự thật thì em đã sớm thử gọi tên anh, nếu hai chúng ta không có hẹn hò chắc là em đã gọi ra được, nhưng bây giờ hai chúng ta đang quan hệ thế này cảm thấy gọi tên anh thiệt buồn nôn, thật sự kêu không được.”

“Được rồi, học trưởng thì học trưởng đi, sớm muộn gì cũng làm em gọi ra được.”

Thuỷ Ân Hi hỏi tình hình Cố gia, Cố Quân Viêm cũng kể lại chuyện xảy ra trong nhà mình, khi nghe được Cố Quân Viêm đâm tường thì Thuỷ Ân Hi hoảng sợ. Cậu cẩn thận nhìn xem cái trán Cố Quân Viêm, quả thật có chút đỏ nhưng không phải rất nghiêm trọng, cậu không thể không mắng Cố Quân Viêm vài câu, Cố Quân Viêm thành thật lắng nghe.

Sau ngày đó Cố lão gia tử không làm phiền Thuỷ Ân Hi nữa, hai người bọn họ xác thực trải qua một đoạn ngày ân ái ngọt ngào. Tết Nguyên Đán sắp tới, trường học cũng được nghỉ, Thuỷ Ân Hi còn cố ý gọi điện thoại cho anh trai hỏi y năm nay có trở về nhà đón năm mới không. Thuỷ Ân Trạch nói đoàn phim vừa vặn đóng máy, y có vài ngày nghỉ dịp Nguyên Đán.

Trước ngày nghỉ một ngày trong ký túc xá không có một bóng người, ngay cả Sử Đại Lượng cũng đến nhà họ hàng đón năm mới, bởi vì Thuỷ Ân Hi đã hẹn đi cùng với Cố Quân Viêm cho nên cậu là người cuối cùng rời khỏi ký túc xá.

Thuỷ Ân Hi đang trong ký túc xá thu dọn đồ đạc Cố Quân Viêm đã tới rồi, “Nhanh như vậy mà em đã dọn xong rồi?” Cố Quân Viêm muốn đưa Thuỷ Ân Hi về nhà trước rồi mới về nhà mình, cho nên anh là tới đón người.

“Em không có nhiều thứ phải dọn.”

Cố Quân Viêm đi tới bên cạnh Thuỷ Ân Hi, một tay kéo người ôm vào trong ngực, “Ân Hi, mấy ngày này không thể gặp em sao?”

“Anh của em thật vất vả lắm mới có vài ngày nghỉ, em phải ở nhà với anh ấy.”

Cố Quân Viêm sửng sốt, “Anh của em? Là diễn viên kia sao?”

Thuỷ Ân Hi gật gật đầu nói: “Đúng vậy, anh của em nói bên đoàn phim của anh ấy vừa vặn đóng máy, nên mấy ngày lễ này đều có thời gian rảnh.” Cậu đã sớm đem hết tình huống trong nhà nói cho Cố Quân Viêm.

Cố Quân Viêm bày ra bộ dáng uỷ khuất nói: “Đây là có anh trai không cần anh yêu à?”

Thuỷ Ân Hi nhéo nhéo cái mũi Cố Quân Viêm, “Nếu mà anh có biểu hiện tốt, có thể để cho anh của em nhìn thấy anh, dù sao chuyện hai ta anh ấy cũng biết.”

“Thật sự?”

“Xem tình hình, nếu trong nhà không có chuyện gì, em sẽ để cho anh của em nhìn thấy anh. Nhưng mà đến lúc đó anh phải biểu hiện cho tốt vào, nếu không qua được cửa ải này của anh trai em thì việc của hai ta quá huyễn tưởng.”

“Yên tâm, anh nhất định sẽ khiến anh trai vừa lòng.”

“Là anh trai em.”

“Cái gì mà anh trai em, em chính là anh, anh cũng là em, anh trai em đương nhiên chính là anh trai anh.”

Hai người bọn họ vừa xuống lầu thì điện thoại Thuỷ Ân Hi vang lên, là Ninh Tử Mị gọi tới, hỏi bao giờ thì cậu mới về đến nhà, cơm đã làm gần xong. Thuỷ Ân Hi nói đi nhờ xe của bạn học, khoảng tầm nửa tiếng sẽ về đến nhà.

Cố Quân Viêm lái xe đưa Thuỷ Ân Hi đến dưới lầu, Thuỷ Ân Hi rất nhanh gặm một ngụm trên mặt Cố Quân Viêm rồi mới xuống xe, nhưng Cố Quân Viêm càng nhanh tay liền kéo chặt người lại.

“Học trưởng, đừng làm rộn, đây là dưới lầu nhà em để người quen nhìn thì không hay.”

Cố Quân Viêm thở dài nói: “Anh tiễn em.”

Nói là tiễn người nhưng đi xuống xe không quá mười bước đã tới dưới lầu nhà Thuỷ Ân Hi, Cố Quân Viêm lôi kéo tay Thuỷ Ân Hi không cho người ta đi, một bộ dính như dính keo khiến người nhìn đã thấy buồn nôn.

“Em đi lên đây, anh mau trở về đi, trễ thế này khẳng định gia gia của anh rất sốt ruột.”

“Hôn một cái tạm biệt anh sẽ đi.”

Thuỷ Ân Hi vỗ anh một cái, “Anh điên à, đây là dưới lầu nhà em đó?”

“Em không có yêu anh.”

Thuỷ Ân Hi bật cười, “Anh sao lại ấu trĩ thế này?”

“Người khác muốn nhìn anh ấu trĩ không có cửa đâu. Anh chỉ cho em xem mà em còn không biết quý trọng.”

Thuỷ Ân Hi nguýt anh một cái, nhưng vẫn là hôn một cái lên môi anh rất nhanh, nào biết Cố Quân Viêm giữ chặt cơ hội này, một phen đem người ôm gắt gao hôn sâu thêm. Vừa bắt đầu Thuỷ Ân Hi còn giãy dụa hai cái, sau lại buông tha, hai người ở dưới lầu hôn khí thế ngất trời. Mãi đến khi một tiếng rống ập tới mới khiến hai người tách ra.

Rống hai người bọn họ không phải ai khác, đúng là mẹ đại nhân của Thuỷ Ân Hi, Ninh Tử Mị. Bình thường giờ này Ninh Tử Mị căn bản sẽ không xuống lầu, mùa hè có lẽ sẽ còn xuống lầu đi bộ cho tiêu thực, mà mùa đông lạnh như thế này ai không có việc gì xuống đây làm chi?

Nhưng hôm nay cô đúng lúc có việc cho nên đi xuống lầu, ban đầu nhìn thấy hai người đứng đó hôn môi thì cô không quan tâm trực tiếp đi qua, đi qua rồi cô cảm thấy không đúng lắm, hai người đó hình như đều là con trai, cô chính là xuất phát từ lòng hiếu kỳ mới có thể quay đầu lại nhìn lần thứ hai. Sau đó phát hiện quả nhiên là hai cậu con trai đang hôn môi, cô định quay đầu đi tiếp, bước hai bước liền ngừng lại, hình như một trong hai cậu con trai nhìn có chút quen mắt thì phải? Ninh Tử Mị quay đầu lần thứ hai nhìn kỹ lại, cô lập tức trừng lớn hai mắt nổi giận gầm lên một tiếng “Thuỷ Ân Hi”.

Hai người đang hôn lửa nóng bị hoảng sợ, ngay tức khắc buông ra, Thuỷ Ân Hi mở to hai mắt nhìn chằm chằm, mẹ mình bình thường có bao giờ xuống lầu giờ này đâu, nhất là mùa đông, hôm nay là bị gì nha?

Ninh Tử Mị đã kịp hồi phục lại tinh thần từ trong kinh ngạc khiếp sợ, nhưng giờ phút này cô đã bị lửa giận đốt cháy, cô bước nhanh tới trước mặt Thuỷ Ân Hi giơ tay lên tát một cái.

“Mẹ!” Đây là từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên Thuỷ Ân Hi bị mẹ đánh, khiếp sợ có thể nghĩ.

“Đừng gọi mẹ, theo mẹ lên nhà!”

Cố Quân Viêm muốn đi qua kéo người, ánh mắt Ninh Tử Mị như dao nhỏ phóng ào ào tới, Thuỷ Ân Hi không hề nghĩ ngợi liền kéo kéo Ninh Tử Mị nói: “Mẹ, đừng ồn ào ở đây, chúng ta lên lầu trước.” Lập tức lôi kéo Ninh Tử Mị đi lên phía trước, nhưng một tay lại để ở phía sau vẫy vẫy, ý bảo Cố Quân Viêm rời đi trước, lúc này Cố Quân Viêm nói bất kể cái gì chỉ biết càng phiền toái, còn không bằng đi trước đi.

Vừa mới bước vào nhà Thuỷ Ân Trạch liền cười, “Mẹ, mẹ sao lại cùng Ân Hi trở về?”

“Anh hai.”

Thuỷ Ân Trạch vừa thấy biểu tình của hai người không đúng lắm lập tức hỏi: “Đây là làm sao vậy?”

“Làm sao vậy? Thuỷ Ân Hi, sao con có thể làm ra những chuyện như vậy? Con điên rồi sao?”

Thuỷ Thiên Lệ nghe được âm thanh cũng lại đây hỏi: “Đây rốt cuộc là sao? Không phải em nói là chị Linh tìm em có chuyện à? Em như thế nào đi ra ngoài một lát lại về cùng với Ân Hi, rồi bị tức thành như vậy?”

“Nó.” Ninh Tử Mị giận run cả người, chỉ vào Thuỷ Ân Hi nói: “Nó, nó cùng với một người đàn ông hôn môi bị em nhìn thấy.”

“Cái gì?” Thuỷ Thiên Lệ nghe được cũng hoảng sợ, Thuỷ Ân Trạch là rất bình tĩnh, bởi vì y đã sớm biết chuyện em trai với Cố Quân Viêm, nhưng hôn môi bị mẹ bắt gặp thì em trai y cũng quá sơ sót đi.

“Tụi con hôn môi thì có sao? Yêu nhau hôn nhau không phải là chuyện bình thường à? Con một không trộm hai không cướp, tại sao không thể cùng anh ấy hôn môi.”

“Con nói thế mà nghe được à, cùng một chỗ với đàn ông, con còn muốn tương lai nữa hay không?”

“Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy? Cùng một chỗ với đàn ông thì làm sao mà không có tương lai, anh ấy học còn giỏi hơn con, chúng con lại không ảnh hưởng học tập sao không được ở chung một chỗ?” Vừa mới bị Ninh Tử Mị tát một bàn tay, trong lòng Thuỷ Ân Hi cũng có ít nhiều giận dỗi, cho nên lời nói cũng mang theo ương ngạnh.

“Con còn dám mạnh miệng?” Ninh Tử Mị nhìn thấy cây lau nhà treo ở cửa bếp liền xách đi qua, quay đầu vung lên đánh tới hướng Thuỷ Ân Hi, Thuỷ Thiên Lệ vừa thấy hoảng sợ, cây lau nhà này là ông mới mua, cái phần cán cây nặng không thể tưởng tượng nổi, một gậy giáng xuống… Nhưng chờ ông muốn lao qua ngăn cản đã không còn kịp rồi. Mắt thấy Ninh Tử Mị sắp đánh tới trên người Thuỷ Ân Hi, Thuỷ Ân Trạch lập tức kéo Thuỷ Ân Hi qua, giơ cánh tay của mình lên tiếp nhận một đòn không chút lưu tình nào của Ninh Tử Mị.

“A…!” Lúc đó Thuỷ Ân Trạch làm bọn họ bị doạ sợ, Ninh Tử Mị vội vàng ném cây lau nhà nhìn xem con trai lơn, cánh tay gần như sưng vù lên, Thuỷ Ân Trạch hét lớn như vậy có thể thấy được đau quá mức.

“Anh, anh thế nào?”

“Ân Trạch, sao lại hành động như vậy? Con có thể kéo nó cùng chạy mà?” Ninh Tử Mị căng thẳng đem lời nói trong lòng nói toạt ra.

Người trong nhà bận rộn một trận, bôi thuốc chườm lạnh loay hoay một lúc lâu mới yên ổn được, nhưng cánh tay của Thuỷ Ân Trạch không có bớt sưng, ngược lại còn sưng lợi hại hơn. Cộng thêm Thuỷ Ân Trạch cảm thấy càng lúc càng đau, vừa thấy tình hình này cả nhà lập tức đi bệnh viện. Đến bệnh viện, sau khi chụp phim mới phát hiện xương có tình trạng nứt ra, Ninh Tử Mị hối hận vô cùng, Thuỷ Ân Hi càng là hối hận không thể hối hận hơn, nếu như lúc ấy nhận sai trước không có già mồm cãi láo thì mẹ đã không có nổi giận lớn như vậy.

Tiếp đó Thuỷ Ân Trạch ỷ vào mình bị thương cùng cha mẹ nói chuyện thành khẩn một lần, y nói mình đã sớm biết chuyện em trai và một nam sinh chung một chỗ, đồng thời cũng đem bí mật của mình nói cho cha mẹ. Cha mẹ Thuỷ gia nghe con trai lớn nói những chuyện đó cảm thấy say trong lòng, con của mình đã chịu bao nhiêu uỷ khuất chứ!

Lúc ấy Ninh Tử Mị còn muốn đi tìm người ta tính sổ, nhưng Thuỷ Ân Trạch nói người đàn ông mà y thích căn bản không biết chuyện mình thích anh ta, bọn họ muốn đi tìm người ta tính sổ cái gì đây?

Cha mẹ Thuỷ gia không phải là người cố tình gây sự, cho dù lúc đó Ninh Tử Mị thấy được một màn kia, bộc phát lửa giận thậm chí là vung tay đánh, nhưng từ đầu đến cuối Ninh Tử Mị đều không có mắng Thuỷ Ân Hi mấy câu như không biết xấu hổ hay có bệnh linh tinh. Thuỷ Thiên Lệ cũng là như thế, bọn họ không kỳ thị đồng tính luyến ái, thậm chí cảm thấy mỗi một loại ái tình phải nên nhận được tô trọng.

Chỉ là đột nhiên chuyện như vậy xảy ra ở tại trên người con mình nên trong lúc nhất thời bọn họ khó có thể tiếp thu thôi, huống chi Ninh Tử Mị còn chứng kiến một màn lửa nóng như thế!