Hào Môn Đoạt Tình

Chương 66: Phong ba (5)




“ Tiết Tình Tình, không phải em đã quên mất, bây giờ em là vợ tôi, là thiếu phu nhân của nhà Mộ Dung, sau này đừng nhắc lại những chuyện này trước mặt tôi” Nếu như cô còn nói về tên họ Dương, lại vì hắn mà nói giúp, anh nhất định sẽ dùng hết sức mình để hủy diệt nhà họ Dương, khiến cho bọn họ mãi mãi biến mất khỏi thương trường

“ Tại sao, tại sao anh phải đối xử với tôi như vậy?. Mộ Dung Trần, anh là tên khốn kiếp” Tâm tình hỗn loạn, muốn đi cũng không được, Tình Tình hé miệng cắn lên cổ tay của Mộ Dung Trần

Nhưng, sức lực nho nhỏ của cô làm sao có thể khiến anh buông tay?.Mộ Dung Trần chỉ dùng một chút sức đã đẩy được mặt cô ra, hai tay của anh đã bắt được bả vai của cô : “ Tiết Tình Tình, tôi cho em biết, đời này kiếp này, em đã là người của tôi, ai cũng không thể tranh giành. Em đừng hòng nghĩ đến người đàn ông khác”

“ A!”

Bị hắc lay đến choáng váng đầu óc, cô thét lên lần nữa há mồm dùng sức cắn lên bờ vai của anh, hàm răng sắc nhọn phá hỏng áo sơ mi màu xanh dương nhạt của anh, nặng nề cắn lên bả vai bền chắc của anh

Đau, rất đau!. Nhưng không sánh bằng nỗi đau mà cô mang đến cho anh, cô hận anh, khiến anh không chịu được. Anh thất bại sao?. Cô gắng cùng thâm tình bấy lâu nay xem như uổng phí

Vẫn là vì người đàn ông kia, bọn họ lại trở về vạch xuất phát, thậm chí còn tệ hơn so với ban đầu, bây giờ cô nhất định rất hận anh?. Anh có hối hận không?. Không, anh không hối hận

Một chút anh cũng không hối hận vì đã gây khó khăn cho Dương Bách Lâm, người đàn ông kia giống như gai nhọn đâm vào thịt của anh, không rút ra được. Anh muốn trong mắt cô chỉ có thể có một mình anh

Một người đơn phương bỏ ra tình cảm, có lúc cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi

Lúc trong miệng cô nếm được mùi máu tươi, còn có vị ngọt, oán hận trong lòng càng sâu đậm, dùng bao nhiêu sức để cắn, cắn đến cái miệng nhỏ nhắn của cô đau đến tê dại còn chưa muốn buông ra. Rất nhanh, trên người anh đã nhiễm một mảng đỏ ửng

“Hài lòng chưa hả?”

Đôi tay nắm lấy vai của cô, lôi cô ra, nhìn vào mắt của cô

“ Hài lòng?. Tôi không hài lòng, trừ phi anh chết nếu không tôi vĩnh viễn cũng không hài lòng. Anh dám không?. Anh dám từ nơi này nhảy xuống không?” Cô lau khóe miệng dính máu của mình, lạnh lùng trả lời

Cô chưa từng hận người nào như vậy. Ngay cả Tiết Thiệu Trạch, dù cô hận nhưng vẫn có thể tỉnh táo để đối diện. Nhưng, đối mặt với người đàn ông này, tất cả tâm tình bị đè nén của cô cũng sẽ bị bộc phát ra

“ Em thật sự yêu anh ta như vậy?” Yêu đến mức dù anh làm như thế nào đều không thể thay thế được vị trí của Dương Bách Lâm trong lòng cô?. Yêu đến mức thậm chí muốn anh chết đi?. Tim của cô rốt cuộc làm bằng gì?. Tại sao có thể vô tình như vậy

“ Đúng, tôi yêu anh ấy, rất yêu anh ấy” Tình Tình không ngại nói cho anh biết cô yêu Dương Bách Lâm như thế nào : “Đời này, ngoại trừ anh ấy ra, tôi sẽ ko yêu ai hết, tôi đã nói rõ ràng rồi đấy. Anh hài lòng chưa?”

Ngoại trừ anh ấy ra ai cũng không yêu?. Lửa giận lại bị những lời nói này của cô châm ngòi, một tay lôi cô đến, anh cúi đầu, nâng cằm rắng noãn của cô lên, ngón tay cơ hồ bấm vào da thịt mềm mại của cô, mặt của hai người rất gần, rất gần, gần đến nỗi có thể nghe thấy tiếng hít thở lẫn nhau trong không khí, anh rít từ trong kẽ răng :

"Nói lại lần nữa!"

"Tôi yêu anh ấy, thương anh ấy, ưhm….” Lời còn chưa kịp nói xong, đã bị anh cuồng nộ ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn, muốn cố gắng cắn anh một cái nhưng cằm đã bị anh kiềm chế, không thể thoát ra được, chỉ có thể chịu đựng nụ hôn mãnh liệt của anh

Anh đè áp cô xuống bàn hội nghị, kéo gương mặt của cô qua, mang theo ác ý dịu dàng, nói nhỏ ở bên tai của cô : “ Nói cho tôi biết, em thương anh ta nhiều không?”

“Mộ Dung Trần, anh dám, anh lại….. A…” Lời còn lại không cách nào thốt ra khỏi miệng được

Tại sao anh có thể như vậy?

“ Chỉ vì em, tôi có thể làm được những gì, xem ra em không thể nào tưởng tượng được đâu” Áp trán của mình lên trán của cô, nguy hiểm thì thầm bên tai cô : “Em đã nói em yêu tên họ Dương đó, như vậy hôm nay, để tôi dạy cho em biết, làm sao có thể làm một người vợ tốt”

…..

"Ưmh. . . . . ."

Cô dùng sức cắn môi của mình, không muốn đau đến mức rên rỉ thành tiếng ở trước mặt anh, không muốn yếu thế trước anh, anh ta lại đối xử với cô như thế( Tại sao lại nói anh ấy đối xử với cô như thế, mà lại không nhìn xem mình đã nói gì và làm gì)

Uất ức cùng phẫn hận không nói được đồng thời xông thẳng lên đầu, khiến cô cắn nát cánh môi của mình

Uất ức khiến nước mắt lại rơi đầy mặt

Đúng vậy, Tình Tình cảm thấy uất ức cực kì. Kể từ sau khi cùng hắn ở chung một chỗ, anh đối với cô đều nâng niu yêu thương trong lòng bàn tay a!. lúc này anh lại thô lỗ với cô như vậy?. Cứ xem như, là hôm nay cô khiêu khích anh, nhưng anh cũng không nên đối xử với cô như vậy, còn nói yêu cô, cô đúng là không nên tin tưởng anh

Sở dĩ cô khiêu khích anh, cũng bởi vì anh đã làm sai trước ( Đã điều tra chưa mà nói người ta làm sai, chỉ là nhận định một phía rồi đổ hết lỗi lên đầu ngta) . Anh không nên không giữ lời hứa

“ Thương anh ấy?. Tiết Tình Tình, em nói cho tôi biết, em yêu anh ta sao?”

Bàn làm việc rắn chắc giống như có thể gãy bất cứ lúc nào, nhưng trong tình huống như thế, anh vẫn có thể nói lời làm tổn thương cô sao?”

“Khuất phục dưới thân thể của tôi, mặc tôi muốn làm gì thì làm, nhưng lại luôn miệng nói yêu hắn?. Nếu như hắn nhìn thấy bộ dạng bây giờ của cô, sẽ nghĩ như thế nào đây?” Vừa nghĩ tới những lời cô vừa nói, anh tức giận

Quá mức! Quá mức!. Tại sao anh có thể nói khó nghe như vậy?. Nước mắt lăn dài trên gò má. Cô cảm thấy thật hận bản thân mình

Tại sao bị anh ta đối xử ác liệt như vậy, nhưng thân thể đã sớm quen thuộc với anh ta, thế nhưng……

Đau đớn, uất ức, bao nhiêu cảm xúc không nói hết nên lời không lặng lẽ rơi lệ nữa mà thanh âm khóc rống cứ như thế vang vọng ở trong phòng hội nghị rộng lớn

Hôm nay, Mộ Dung Trần vô cùng tức giận, cũng không để ý đến sự đau đớn của cô, lúc này anh chỉ hung hăng muốn cô, như vậy mới khiến một ít đau đớn trong lòng anh khá hơn một chút

Đúng vậy, anh muốn phá hủy cô, muốn cô chết ở trong ngực của cô, khiến cho cô không thể đi khỏi anh, mãi mãi ở bên cạnh anh

Vào lúc này, có người không thức thời gõ cửa

“ Phó tổng”

Một giọng nữ tựa hồ không tin pha lẫn chút tức giận vang lên ở bên ngoài cửa phòng hội nghị vẫn đóng chặt

Cách cửa gỗ bền chắc, truyền vào bên trong, thanh âm đã giảm bớt rất nhiều, nhưng với Tình Tình mà nói lại giống như tiếng sấm rền bổ vào trong đầu cô, thanh âm vốn đang nức nở chợt ngừng lại, lại sợ, nàng vội vàng nghĩ muốn đẩy người đàn ông phía trên cô ra : “ Có người, uhm…. Có người tới. Anh mau buông tôi ra”

Quả thực là muốn tìm chết. Vào lúc này lại dám quấy rầy, tâm trạng của Mộ Dung Trần không tốt chút nào