Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau

Quyển 1 - Chương 18: Lời thỉnh giáo vô tội




Trên đời này chuyện xấu hổ nhất chắc cũng chỉ đến thế mà thôi. Chính là một cô gái xinh đẹp như cô ngồi trong một không gian khép kín với một người đàn ông, mới có duyên gặp mặt hai lần, cùng xem một bộ phim cấp ba nhiệt huyết sục sôi.

Điều cần đặc biệt nhắc tới là, người đàn ông này luôn giấu kín tâm tư của mình, tôn chỉ im lặng là vàng. Mặc cho cô dùng đôi mắt sắc sảo của mình tìm mọi cách để suy đoán, cùng lắm cũng chỉ nhìn thấy một chút ngạc nhiên tận sâu đáy mắt anh mà thôi. Đương nhiên, một điều đáng nhắc tới nữa là, đĩa phim này được phát ra, cô mới thật sự cảm khái cuộc sống xa hoa của người có tiền. Âm thanh nổi xoay tròn 360 độ, được đắm mình trong đó nghe một buổi hòa tấu tràn đầy khí thế cũng cảm thấy đã đời, chưa nói tới những thanh âm tình cảm phóng đãng lọt vào tai khi những diễn viên nam nữ trải qua những cuộc mây mưa mãnh liệt.

Ánh mắt kinh ngạc của Niên Bách Ngạn nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một nụ cười như có như không. Anh đứng từ trên nhìn xuống, hỏi cô: “Cô chắc chắn là mình muốn xem?”

Tố Diệp là người thế nào, đương nhiên đọc ra được nét mặt của anh. Cô ngẩng đầu lên nghênh đón ánh mắt ấy, cũng bày ra bộ mặt như cười như không: “Những chi tiết nhỏ trong cuộc sống sẽ tiết lộ hoạt động tâm lý. Đây là yêu cầu công việc. Anh Niên! Hình như anh nghĩ nhiều quá rồi thì phải?”

Niên Bách Ngạn nhận ra sự khiêu khích trong lời nói của cô, khóe môi khẽ cong lên: “Thế thì cô cứ từ từ xem.” Nói xong, anh quay người đi.

Tố Diệp nằm bò trên sôpha, nhìn theo bóng hình cao lớn của anh. Cô thấy anh lại ngồi xuống bên quầy bar, rót một ly rượu. Những viên đá như những viên ngọc tỏa ra những tia sáng mát lạnh trong thứ chất lỏng chói mắt ấy. Niên Bách Ngạn lắc lắc ly rượu, khẽ nhấp một ngụm. Giữa những thanh âm xoay tròn khắp gian phòng, động tác của anh vẫn rất ung dung, từ tốn. Tố Diệp nhận ra loại rượu trong ly, l'or de. jean.martell, loại rượu vang hàng đầu của Martell. Nghe nói đây là thứ rượu được đề cử là cao quý nhất thế giới trong buổi dạ tiệc long trọng tổ chức tại Versailles. Chưa nói tới chất lượng rượu, chỉ riêng chiếc bình cũng được làm từ thủy tinh thổi thủ công. Vòng hoa mạ vàng nổi bật trên thành bình tựa như những dòng rượu mềm mại, càng tạo vẻ uyển chuyển cho thứ báu vật quý hiếm này. Loại rượu này còn có biệt danh là linh hồn của Martell hay “vua của các loại rượu”.

Người đàn ông có thể uống loại rượu này, ngoài việc có một thân phận cao quý còn có thể nhìn ra tính cách của người đó, ít nhất có thể nhận ra anh ta yêu cầu rất cao với người và việc, thậm chí còn đạt tới mức độ hà khắc.

Tố Diệp vốn không định xem cùng anh ta, dù sao thì đây cũng là sự ngượng ngùng cô không thể tưởng tượng nổi. Nhưng nhìn anh ta điềm nhiên ngồi đó, làm như không có chuyện gì, trong lòng cô lại bỗng nảy sinh hứng thú trêu đùa. Cô rất muốn xem xem sắc mặt của người đàn ông này liệu có thay đổi nhiều hơn được không. Cô đảo mắt nhìn xung quanh, kiềm chế một nụ cười quái ác lướt qua môi. Cô đưa tay ấn điều khiển, lập tức những tiếng rên rỉ phóng túng và tiếng cơ thể va chạm nhau lớn hẳn lên, lấp kín từng góc khuất trong căn phòng.

Cô thấy Niên Bách Ngạn nghiêng đầu nhìn về phía này, cảm giác muốn cười càng mãnh liệt hơn. Cô với tay lấy một chiếc gối dựa ôm vào lòng, cả người trông lại càng biếng lười. Cô đồng thời lên tiếng: “Anh bảo đàn ông các anh thích tự động sà vào lòng hơn hay thích cưỡng ép hơn?”

Niên Bách Ngạn quay ngoắt lại, cánh tay cũng uể oải gác lên bàn của quầy bar, nhìn Tố Diệp bằng ánh mắt bình thản, dường như chẳng mấy hứng thú với nội dung trên màn hình.

“Tôi thật sự đang hỏi một cách khiêm tốn đấy.” Tố Diệp nở nụ cười “vô tội” với anh qua lớp không khí nồng nàn mùi rượu.

Niên Bách Ngạn nhìn cô rất lâu, chỉ hơi nhếch môi, không nói câu nào rồi tiếp tục nhẹ nhàng thưởng thức rượu ngon. Tố Diệp hận không thể xông tới xé nát mặt anh ta ra để nhìn xem anh ta nghĩ gì. Cô nén giận, quay về màn hình tivi, trong đầu chỉ xoay mòng những suy nghĩ làm sao để đập vỡ cái vẻ điềm tĩnh chết dẫm đó của Niên Bách Ngạn.

Lại hai phút nữa trôi qua.

“Trời ạ! Động tác này mà cũng làm được?” Tố Diệp cố tình la lên, rồi lập tức nhìn về phía Niên Bách Ngạn, ra vẻ tò mò: “Động tác với độ khó cao thế này anh đã làm bao giờ chưa?”