Hào Môn Kinh Mộng: 99 Ngày Làm Cô Dâu

Quyển 4 - Chương 4: Không thể chỉ nhìn bề ngoài




Tuy Bạch Sơ Điệp đích xác là người chen ngang phá hoại nhà họ Hòa. Nhưng dù sao ba cô đã cưới hỏi bà ta đàng hoàng, cô cũng không có lý do để tiếp tục oán hận, tình cảm nam nữ vốn không thể phân biệt đúng hay sai, có lẽ ba thật sự yêu Bạch Sơ Điệp. Nhưng Bạch Sơ Điệp lại ngoại tình? Chuyện này rất khó tin, theo cô biết, Bạch Sơ Điệp luôn chăm sóc nhà họ Hòa chu đáo, dịu dàng hiền từ. Điểm ấy so với tính cách mạnh mẽ của mẹ càng khiến đàn ông vui thích hơn.

Đinh Minh Khải ngừng một lát, dường như việc cô bất ngờ đã nằm trong vòng dự liệu của anh. "Trước đó, chúng tôi cũng chú trọng đến lý do lẩn tránh của Hòa vy. Sau đó, tiến hành điều tra Bạch Sơ Điệp, lại phát hiện tình nhân của Bạch Sơ Điệp thực ra chỉ là một người bạn. Trước đây, Hòa Tấn Bằng quả thực từng hoài nghi, nhưng sự việc đã được giải thích rõ ràng nên không tiếp tục truy cứu. Vì lẽ đó, chúng tôi mới đặt nghi vấn sang Lệ Minh Vũ, nhưng mà dựa theo điều cô nói vừa rồi, Lệ Minh Vũ cũng không còn liên quan nhiều nữa rồi."

Tô Nhiễm khẽ thở dài một hơi, cô biết Hòa Vy không thích Bạch Sơ Điệp. Trước đây, Hòa Vy thường trù Bạch Sơ Điệp chết không tử tế, có lẽ vì vậy nên mới nói với cảnh sát như thế. Đơn giản chỉ là lời nói ác tâm. Suy nghĩ một lát, cô nhìn cảnh sát Đinh, "Mọi chuyện về Lệ Minh Vũ, tôi nghĩ người hiểu nhất có lẽ là Hòa Vy. Nếu mọi người không ngại, có thể hỏi thử chị ấy."

Trước đây hai người họ từng yêu nhau. Hiện tại, đã kết hôn, người hiểu anh nhất chính là Hòa Vy, chứ không phải cô. Tới tận bây giờ, cô vẫn không thể hiểu nổi con người Lệ Minh Vũ, làm thế nào đủ khả năng để cung cấp manh mối có ích cho cảnh sát?

"Hòa Vy." Nào ngờ, cảnh sát Đinh nghe vậy liền lắc đầu, hiển nhiên ấn tượng của anh về Tô Nhiễm rất tốt, vì vậy mới không e dè mà nói: "Tôi cho rằng tinh thần của chị gái cô có chút vấn đề. Cảm xúc của cô ấy rất dễ kích động, nhất là khi chúng tôi nhắc tới Lệ Minh Vũ, cô ấy càng tỏ rõ thái độ thù địch. Trong quá trình tôi hỏi, loại cảm xúc này của cô ấy thường xuất hiện nhiều lần, thậm chí tôi còn thấy trên cổ tay cô ấy có vết thương. Cô ấy không chịu hợp tác, dù chúng tôi có hỏi thế nào về Lệ Minh Vũ, cô ấy đều không trả lời."

Tô Nhiễm kinh sợ, "Hòa Vy làm sao lại thành như vậy? Anh nói tinh thần chị ấy có vấn đề?" Chị cô là người nổi tiếng trong làng thời trang. Hai ngày trước, cô vừa thấy Hòa Vy trên ti vi, nhưng nhìn tinh thần rất tốt, làm sao lại thành người như lời nói của Đinh Minh Khải?

"Cô khoan hãy khẩn trương, tôi chỉ nói lên suy nghĩ của mình. Dù sao tôi cũng không phải bác sĩ tâm lý. Hơn nữa, nếu hiện giờ chị cô và Lệ Minh Vũ là vợ chồng. Vậy thì, việc cô ấy giữ gìn quyền lợi cho anh ta cũng rất bình thương. Suy cho cùng Lệ Minh Vũ cũng là bộ trưởng. Bất cứ biến động nhỏ nào đều sẽ gây bất lợi với chức vị của anh ta." Đinh Minh Khải nhanh chóng giải thích.

Tô Nhiễm gật đầu, đáy lòng cô chợt trỗi dậy chua xót.

Một lúc sau...

"Trần Trung rốt cuộc trộm vật gì của nhà họ Hòa? Ai báo án?" Cô dằn lòng không được mà bật hỏi.

"Là Hòa Vy báo án. Cô ấy nói Trần Trung trộm dây chuyền quý giá của mình." Đinh Minh Khải nói, "Trần Trung trước sau đều không thừa nhận mình trộm lấy. Ông ta chỉ không ngừng nói dây chuyền đó vô tình xuất hiện trong phòng, rồi Hòa Vy phát hiện ông ta mới biết. Lúc đó vì không có nhân chứng mục kích chứng minh Trần Trung trong sạch, nên chuyện này cảnh sát chúng tôi vẫn đang điều tra."

Tô Nhiễm như suy nghĩ một lát rồi gật đầu, không tiếp tục hỏi nữa nhưng thần sắc lại nổi lên nghi hoặc. Trần Trung nếu là người làm vườn trong nhà họ Hòa suốt ba mươi năm qua, thậm chí còn biết ba thích hoa quỳnh, vậy rõ ràng ông ta có tình cảm sâu đậm với nhà họ Hòa, một người như vậy sẽ trộm dây chuyền ư? Nếu muốn trộm, đáng lẽ đã trộm từ nhiều năm.

Có quá nhiều chuyện cô nghĩ không ra. Còn Hòa Vy, tuy tính cách chị cô ngang bướng nhưng không đến mức tính toán chi li với người làm. Cô nhớ hồi trước có một người giúp việc làm hỏng chiếc váy hàng độc mà Hòa Vy mua ở tuần lễ thời trang Pairs, nhưng lúc đó chị cô chỉ cau mày rồi thôi, không nói tiếng nào. Cô rất hiểu Hòa Vy, lớn lên trong hàng hiệu và sản phẩm đắt tiền, dù vật đó có vô giá, chị cô cũng chỉ coi là vật ngoài thân, làm sao lại gây ầm ĩ đến sở cảnh sát?

Có phải bốn năm qua xảy ra nhiều chuyện mà cô không biết hay không?

Bởi vì thời gian có thể thay đổi rất nhiều sự việc, bao gồm cả con người mà cô tự cho rằng mình hiểu vô cùng...

————————————hoa lệ phân cách tuyến————————————

Tiêu Diệp Lỗi nhập viện.

Khi Tô Nhiễm trở về thị trấn Hoa Điền cô mới biết tin. Sau khi hỏi mẹ địa chỉ bệnh viện, cô liền nhận ra Tiêu Diệp Lỗi nằm cùng bệnh viện mà An Tiểu Đóa làm việc. Mọi chuyện xảy ra cô cũng chỉ nghe mẹ kể lại. Bởi vì học phần xảy ra vấn đề nên Tiêu Diệp Lỗi vội vã từ Paris trở về nước, không ngờ trên đường chạy đến trường hoc lại bị xe đụng. May mắn vết thương không nghiêm trọng, chỉ gãy xương chân. Thời gian này cần nằm viện theo dõi, đợi chân hồi phục hơn thì phải làm thêm kiểm tra tổng quát.

Tiêu Quốc Hào và Tô Ánh Vân thay phiên nhau ở lại bệnh viện trông nom. Khi nào có thời gian, An Tiểu Đóa sẽ đến phòng bệnh phụ giúp săn sóc. Cô là bạn tốt nhất của Tô Nhiễm, vì vậy cô cho rằng chăm sóc người nhà Tô Nhiễm là đạo lý phải làm.

Từ sở cảnh sát đi ra, Tô Nhiễm chạy ngay tới bệnh viện, vừa vặn gặp mặt Tiêu Quốc Hào và Tô Ánh Vân cũng ở đó. Tiêu Diệp Lỗi thấy Tô Nhiễm, gương mặt dưới ánh mặt trời cười càng thêm xán lạn, vội vàng bảo cô ngồi xuống.

Cô bước lại, Tô Ánh Vân ngẩng đầu dịu dàng nhìn cô. Suốt bốn năm Tô Nhiễm không về, bà lo lắng vô cùng. Năm đầu, bà cũng đến Paris không ít lần, nhưng về sau thấy bên cạnh Tô Nhiễm luôn có bác sĩ Mộ, bà cũng yên tâm. Người làm mẹ không cầu mong gì nhiều, chỉ mong con mình sống vui vẻ một đời là được.

Sắc mặt Tiêu Quốc Hào tươi tắn hơn nhiều. Tô Nhiễm thường nghe mẹ nhắc tới ông, mẹ nói kể từ lần trước lỡ tay tát cô một cái thì ông buồn rầu, hối hận rất lâu. Bắt đầu từ hôm đó, ông cũng cai rượu. Suốt bốn năm qua, một giọt rượu ông cũng không đụng tới.

Tô Nhiễm bắt chuyện với Tiêu Quốc Hào. Gặp lại lần này, cô không muốn nhớ về những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Vì vậy, chuyện của bốn năm trước, cô chẳng để bụng làm gì. Tuy nhiên, Tiêu Quốc Hào dù ít dù nhiều, ông cũng thấy lúng túng. Ông cầm phích nước nóng đặt cạnh bàn, rồi viện cớ châm thêm nước liền đứng dậy đi thẳng ra ngoài.

"Chú Tiêu con còn canh canh trong lòng. Con người này tuy thích uống rượu, nhưng ngoài lần kia ra thì ông lúc nào cũng tốt và tôn trọng con." Tô Ánh Vân khẽ thở dài một hơi, kéo tay Tô Nhiễm nói. Đối với chuyện kia của bốn năm trước, bà đã từng nổi giận với Tiêu Quốc Hào, dù sao đi nữa Tô Nhiễm cũng là máu thịt của bà, ông dựa vào cái gì mà nói đánh là đánh? Nhưng trải qua nhiều năm cùng ông, bà hiểu ông là một người như thế nào. Chắc hẳn lần đó ông giận quá mất khôn nên mới làm vậy.

"Mẹ, con không trách chú Tiêu." Tô Nhiễm nhẹ giọng đáp lời.

Tiêu Diệp Lỗi với một chân còn đang bị treo thấy vậy cũng nói: "Lần đó, Tô Nhiễm vì con mà bị đánh. Muốn nói áy náy thì phải để con áy náy mới đúng."

Tô Nhiễm quay đầu lại nhìn bộ điệu của anh, nhịn không được bật cười, "Hôm nay là ngày hội phê phán khuyết điểm? Lẽ ra xe phải đụng miệng cậu cho hư luôn mới phải, làm sao mà chỉ gãy có cái chân?"

"Dì Vân, dì nghe được không? Miệng Tô Nhiễm mấy năm qua càng lúc càng trở nên ác độc rồi kìa dì." Tiêu diệp Lỗi quay đầu nhìn Tô Ánh Vân, ra vẻ như đang tố cáo.

Tô Ánh Vân gõ nhẹ đầu Tô Nhiễm, trìu mến nói: "Con bé này, ai lại đi quở em mình như vậy? Còn không xin lỗi Diệp Lỗi, nó vẫn còn nằm trên giường bệnh đấy."

Là bề trên nhìn Tiêu Diệp Lỗi khôn lớn, làm sao Tô Ánh Vân lại không rõ tâm tư của anh. Từ trung học, bà đã còn không còn thấy Tiêu Diệp Lỗi kêu Tô Nhiễm là chị, thấy loại biến hóa tâm tư này, lòng bà cũng lo lắng vô cùng. Tuy Tô Nhiễm và Tiêu Diệp Lỗi không phải chị em ruột, nhưng chuyện dễ bị lời ong tiếng ve này làm sao có thể biểu đạt ra được. Nhưng may mắn Tô Nhiễm không nghĩ như vậy, bằng không có chết bà cũng không yên lòng.

Thật ra với tâm tư của mẹ, Tô Nhiễm lại không hiểu lắm. Cô chỉ thấy bầu không khí vui vẻ hòa thuận này làm cô cảm nhận được tình thân mà cô thiếu thốn suốt bốn năm qua. Cảm giác này rất ấm áp, nó như một dòng nước ấm hòa hợp vào lòng cô. Ấm áp này không có thứ gì thay thế được.

"Được rồi mà, con xin lỗi Diệp Lỗi không được sao?" Cô cười nhìn anh, "Sao cậu lại bất cẩn như vậy chứ? Nghe tin cậu bị đụng xe, tôi cũng sợ hết hồn."

"Tô Nhiễm, cảm ơn đã lo lắng cho tôi." Tiêu Diệp Lỗi kéo tay Tô Nhiễm, ánh mắt đầy chân tình, "Tôi chỉ cần biết trong lòng cô có tôi là được rồi. Vết thương nhỏ này thì có là gì đâu."

Tô Nhiễm cười nhẹ, rõ ràng cô không lưu tâm đến vẻ mặt biến hóa của anh.

Tô Ánh Vân bên cạnh thấy vậy, vội vàng nắm tay Tiêu Diệp Lỗi và Tô Nhiễm, nhẹ giọng nói: "Chúng ta đều là người một nhà, quan tâm lẫn nhau là chuyện rất bình thường. Diệp Lỗi, con là em trai mà Tiểu Nhiễm thương yêu nhất, nghe nói con nằm viện, chị con làm thế nào có thể bình tĩnh được?"

"Đúng vậy, cho nên cậu phải mau khỏe. Không phải trường đã cử cậu đến châu Âu học sao? Vì cơ hội tu nghiệp này, cậu phải mau khỏe mới được." Tô Nhiễm nói dịu dàng.

Tiêu Diệp Lỗi cười, nhưng nụ cười lại có phần cứng nhắc, rõ ràng lời nói của Tô Ánh Vân làm ánh mắt anh lo lắng.

"Tiểu Nhiễm à, về lần này con đừng đi nữa, được không?" Tô Ánh Vân tận lực lờ đi vẻ mặt cô đơn lạc lõng của Tiêu Diệp Lỗi, cầm tay Tô Nhiễm, cất lời từ tận đáy lòng: "Tuổi mẹ đã cao. Con cứ sống ở nước ngoài thường xuyên, mẹ sẽ rất nhớ con."

"Mẹ..." Lòng Tô Nhiễm chua xót. Cô bất hiếu, vì chuyện riêng của bản thân mà không quan tâm đến bất cứ thứ gì, chạy trốn đến Paris suốt bốn năm qua. Cô đã quên, người biết chuyện năm đó còn có cả mẹ. So với cô, mẹ sinh cô ra rồi nuôi dưỡng cô mới chính là người đau lòng nhất. Vậy mà cô chỉ biết lo cho tâm tình của mình, quên đi cảm thụ của mẹ. Tô Nhiễm hít sâu một hơn, cố nén nước mắt, tựa đầu vào người Tô Ánh Vân, nhu hòa lên tiến: "Mẹ, con sẽ không đi nữa, sẽ không..."

Cô cho rằng mình sẽ quên rất nhiều chuyện. Nhưng khi hai chân đặt lên thành phố này, cô mới phát hiện, quê hương thật khó mà lìa xa. Năm đó, cô không do dự mà theo Mộ Thừa đi Paris. Ngày hôm nay ngẫm lại, cô mới biết dù thể xác cô đi, nhưng trái tim vẫn ở đây. Có quá nhiều chuyện khiến cô không thể bỏ xuống, tâm trạng này kể từ lúc gặp cảnh sát Đinh càng lúc càng thêm rõ ràng. Cô một mực trốn tránh người nhà họ Hòa, nhưng suýt chút nữa cô đã quên, bản thân cô cũng là người nhà họ Hòa.

Nghe cô nói vậy, Tô Ánh Vân vui vẻ hẳn ra, dịu dàng vuốt tóc cô. Tiêu Diệp Lỗi nằm trên giường bệnh cũng nhìn Tô Nhiễm. Sau khi nghe cô quyết định, vẻ mặt anh càng thêm dịu dàng.

————————————hoa lệ phân cách tuyến————————————

Trong hành lang bệnh viện, khu dành cho người nhà bệnh nhân thăm nom, hoa tươi ắt hẳn là vật không thể thiếu khi đi thăm bệnh. Vì vậy, hành lang thơm đầy hương hoa cũng át đi phần nào mùi thuốc khử trùng.

Tô Nhiễm vốn đang muốn tìm Tiêu Quốc Hào, suy cho cùng vướng mắc này phải nhanh chóng gỡ bỏ thì tốt hơn. Tuy bố dượng suốt ngày chỉ thích uống rượu rồi theo cô đòi tiền, nhưng cô nhìn ra ông đối xử với mẹ rất tốt.

Tô Nhiễm vừa muốn rẽ ngoặt lại bị một giọng nói quen đến không thể quen hơn từ ti vi màn hình phẳng treo trên vách tường của hành lang bệnh viện hấp dẫn, trái tim cô đập mạnh một tiếng, bước chân cũng chợt dừng lại.

"Chúng tôi sẽ tiến thêm một bước để mở rộng thương mại xuất nhập khẩu. Điều chỉnh hạn ngạch xuất nhập khẩu đến tỷ lệ hợp lý nhất. Chúng tôi sẽ tích cực khởi xướng việc đầu tư vốn từ nước ngoài. Tất nhiên, song song với nguồn vốn gia nhập từ nước ngoài, chúng tôi cũng dự định sẽ đầu tư xây dựng thị trường tài chính trong nước." Giọng nói đàn ông kiên quyết vững vàng, âm vang hùng hồn đúng mực.

Giọng nói cùng người đàn ông trên ti vi khiến Tô Nhiễm nhất thời quên mất mình muốn làm gì. Cô chỉ còn biết bần thần chăm chú nhìn vào màn hình ti vi. Bốn năm trước, những trường hợp và hội nghị có Lệ Minh Vũ trả lời phỏng vấn của ký giả, cô thấy trên ti vi rất nhiều. Nhưng bốn năm sau, khi nhìn thấy lần nữa, nhất là sau chuyện ở Paris cùng anh, trong lòng ít nhiều cũng sinh sôi thêm một loại cảm giác khác.

Lệ Minh Vũ trên màn hình nhìn vẫn trưởng thành thận trọng như mọi khi. Với những vấn đề đầy thiện chí hoặc hoạnh họe gây khó dễ của đông đảo ký giả, anh trước sau đều trầm tĩnh đối mặt. Giọng nói của anh khi trả lời vấn đề được đặt ra nghe vẫn tràn đầy sức mạnh, phong thái khiến mọi người không ai dám xem thường sức ảnh hưởng của anh. Đây mới chính là anh. Một người dù đã cùng ly hôn với cô cũng khiến cô không cách nào thoát khỏi cái bóng của anh, một người dù đã cùng ly hôn với cô cũng khiến cô tán thưởng.

Có lẽ Lệ Minh Vũ không phải là một người chồng tốt, nhưng anh tuyệt đối là một người bạn tốt, kết bạn với anh sẽ học được rất nhiều thứ từ anh. Tô Nhiễm hay nghĩ, nếu không trải qua nhiều đau xót như vậy, cô nguyện ý làm bạn với anh lần nữa.

Thế nhưng bây giờ vẫn còn có thể sao?

Câu trả lời rất chắc chắn, đã không thể nữa rồi.

Lúc này đây cô chỉ muốn tránh anh thật xa. Như vậy là tốt rồi.

"Một người đàn ông đã trở thành anh rể của mình, vẫn đáng để con dừng chân lưu tâm." Giọng nói vang vọng từ phía sau lộ rõ không vui.

Tô Nhiễm nhìn lại, là Tiêu Quốc Hào đang cầm phích nước nóng đứng đằng sau cô. Thấy cô như vậy, ông chau mày không hài lòng.

"Chú Tiêu." Cô gọi ông, lại thấy ông nhìn ti vi chằm chằm, cô bối rối giải thích, "Thực ra, con không có..."

"Con không cần giải thích với ta." Tiêu Quốc Hào cắt ngang lời cô, nhìn cô thở dài. Ông đặt phích nước nóng sang một bên, rồi không biết lấy từ đâu ra một chiếc thẻ đưa cho cô, "Nghe mẹ con nói hôm nay con sẽ đến bệnh viện, nên ta mang cái này trả lại cho con."

Là một chiếc thẻ tín dụng.

Tô Nhiễm cầm lấy, sửng sốt nhìn Tiêu Quốc Hào, "Chú Tiêu, cái này là?"

"Trong thẻ này đều là tiền con đưa cho nhà mình. Con nghĩ rằng ta sẽ tiêu số tiền này sao? Mỗi khoản con đưa, ta đều để dành vào thẻ này giúp con. Lát nữa có thời gian, con hãy đến ngân hàng kiểm tra, số tiền này cũng được kha khá." Tiêu Quốc Hào nói chi tiết, nhưng sắc mặt của ông lại thoáng lạnh lùng.

Khi ông nói những lời này, Tô Nhiễm sợ đến ngây người. Cô trợn to mắt nhìn Tiêu Quốc Hào như nhìn một người xa lạ mà mình chưa từng gặp qua. Ông để dành mỗi khoản tiền mà cô gửi cho gia đình? Tới tận bây giờ, bố dượng trong ấn tượng của cô nếu không uống rượu thì cũng nhè cô ra đòi tiền. Vì vậy, bao năm trôi qua, cô vẫn không hiểu vì sao mẹ lại lấy người đàn ông như vậy. Nhưng bây giờ...

Dường như mọi thứ đã khác.

Hay là, thực ra họ vốn như thế này, chẳng qua cô chỉ thấy được bề ngoài?

"Phụ nữ và đàn ông không giống nhau. Lúc nào trên người cũng phải có tiền mới tốt. Ta sợ con dùng tiền phung phí, khi cần một đồng vét cũng không ra. Cho nên, ta mới phải làm như vậy. Ta vốn tưởng rằng con lấy người đàn ông đó thì sẽ bớt lo hơn, nhưng không ngờ con vẫn khiến người khác nhọc lòng." Tiêu Quốc Hào nhìn lướt qua Lệ Minh Vũ trên ti vi, cau chặt mày không vui, "Khoản tiền này ta chuần bị sẵn cho con, phòng vào lúc con gặp khó khăn. Vậy mà con không nói tiếng nào, liền đến Paris, vì một người đàn ông như vậy, đáng giá ư? Vì đàn ông, ngay cả gia đình cũng từ bỏ, thực sự khiến người khác khó có thể tha thứ." Nói xong, ông liền cầm phích nước nóng rời đi.

Suốt quá trình Tô Nhiễm đều như đang nằm mơ. Cô cúi đầu nhìn thẻ tín dụng trong tay rồi lại dõi theo bóng lưng Tiêu Quốc Hào. Giây phút này, cô mới phát hiện, hóa ra bố dượng cũng đã già, nhìn bóng lưng hơi khom của ông, lòng cô ngập tràn lời nói đầy cảm động vừa rồi của ông.

"Con đừng quên đi thăm người bạn tốt họ An của mình. Mấy ngày qua may mà có con bé. Đứa con như con còn không bằng người ngoài." Giọng Tiêu Quốc Hào vang vọng trong hành lang, nghe hòa hoãn hẳn, rồi mất dần sau khúc quanh.

Tô Nhiễm vẫn đứng yên tại chỗ, lệ chực trào nơi khóe mắt, khóe miệng lại không nén được mà cười. Hóa ra, trong lòng bố dượng luôn thừa nhận đứa con như cô. Đàn ông thường không khéo bày tỏ tình yêu hoặc tình thân. Nhưng cô thấy cảm giác này ấm áp vô cùng. Tay cô che mũi hít một hơi thật sâu, giấu hết nước mắt, rồi mới xoay người đi khỏi hành lang.

——————————————hoa lệ phân cách tuyến—————————————

"Tình trạng của bệnh nhân thế nào?"

"Bệnh nhân Trần Tiểu An, nam, mười lăm tuổi. Người nhà cho uống nhầm thuốc dẫn đến ngộ độc, đã sơ cứu trên xe cấp cứu."

"Kiểm tra tình trạng sức khỏe của bệnh nhân ngay."

"Huyết áp 102/70. Mạch đập 90. Thực quản của cậu bé bị tắc nghẽn."

"Chuẩn bị thông cổ họng, súc ruột."

An Tiểu Đóa có vẻ mệt mỏi bước ra từ phòng cấp cứu sau khi đã cứu Trần Tiểu An, "Người nhà bệnh nhân đâu? Vẫn chưa tới sao?"

Một người đứng dậy, lắc đầu với cô.

Cô bất đắc dĩ thở dài, quay sang nói với y tá: "Làm thủ tục nhập viện cho Tiểu An trước."

Làm xong những việc này, cô quay người lại liền thấy Tô Nhiễm lẳng lặng đứng ngay khúc ngoặt, cong môi mỉm cười với cô.

An Tiểu Đóa thoáng sửng sốt, rồi ánh mắt nhanh chóng trở nên phấn khích, rươm rướm nước mắt, nhưng không nói lời nào, liền xoay người đi tới phòng làm việc riêng của mình, không để ý đến Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm không kinh ngạc cũng chẳng nổi cáu, chỉ bất đắc dĩ lắc đầu, theo sau An Tiểu Đóa đến phòng làm việc.

"Tiểu Đóa, cậu lơ mình thật sao?" Cô chủ động tiến lên, khẽ nói.

An Tiểu Đóa vừa dọn đồ vừa hờn mát lên tiếng: "Bây giờ có ai mà không biết cô là tác giả lớn nổi tiếng, tôi làm sao lại lơ cô được?"

"Tiểu Đóa..." Tô Nhiễm thở dài, đi lại kéo cô, "Mình biết cậu rất giận mình. Người khác không hiểu mình, lẽ nào cậu cũng không hiểu luôn sao?"

"Tôi không hiểu cô. Một chút cũng không hiểu cô!" An Tiểu Đóa tức giận, nước mắt rơi như mưa, đập mạnh đồ trong tay mình, "Tô Nhiễm, cậu còn cần một người bạn như mình ư? Nếu thật sự cần một người bạn như mình, vì sao bốn năm trước không nói tiếng nào thì liền bỏ đi? Cậu biết khi mình nghe nói cậu bỏ đi, mình suýt nữa thì đã phát điên không? Cậu làm sao ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi cho mình? Suốt bốn năm qua cậu có nghĩ tới người bạn này ư?"

"Tiểu Đóa, xin lỗi. Mình thật sự xin lỗi." Sóng mũi Tô Nhiễm cay cay, ôm chầm lấy cô, nghẹn ngào nói: "Mình biết cậu quan tâm đến mình. Vì vậy, cậu mới không quản ngày đêm chăm sóc Diệp Lỗi. Vì vậy, cậu mới thường xuyên đến thị trấn Hoa Điền thăm mẹ mình. Mọi chuyện cậu làm cho mình, mình đều biết hết. Nhưng cậu biết không, mình thật sự muốn gọi điện cho cậu vô cùng, nhưng mình sợ cậu sẽ trách mình, giận mình, bỏ mặc mình."

An Tiểu Đóa khóc càng dữ dội. So với dáng vẻ tài ba vừa rồi ở phòng cấp cứu, bây giờ chỉ thuần chất là một đứa bé, ôm chặt Tô Nhiễm, "Lần sau, cậu cứ bỏ đi không nói tiếng nào thử xem? Mình sẽ không để ý đến người bạn như cậu nữa. Dù cho mắt An Tiểu Đóa bị mù cũng không nhận cậu nữa, có nghe hay không?"

"Không có lần sau. Tiểu Đóa, mình sẽ không đi nữa." Cuối cùng, Tô Nhiễm cũng khóc. Cảm giác rung động như thủy triều trào dâng trong lòng. Có lẽ trên đời này có rất nhiều thứ khiến con người bất an, nhưng tình bạn thật sự vẫn là ngọn nguồn tiếp đầy sức mạnh cho con người.

An Tiểu Đóa thả cô ra, giơ tay lau nước mắt, rồi lau cho Tô Nhiễm, yêu thương chứa chan trong mắt, "Lúc đó nhất định cậu rất đau khổ phải không? Cho nên cậu mới không chút do dự bỏ đi. Xin lỗi Tiểu Nhiễm, lẽ ra lúc đó mình phải ở cạnh cậu. Như vậy cậu sẽ bớt đau hơn, là mình không tốt." Giọng nói cô nghẹn ngào.

"Tiểu Đóa..." Khóe mắt Tô Nhiễm ửng đỏ. Tiểu Đóa chính là một người bạn như vậy. Rõ ràng chuyện này là do cô không tốt, nhưng Tiểu Đóa lại tự trách bản thân mình. Người bạn tốt như vậy, làm sao cô cam lòng từ bỏ?

"Ngồi bên đây, rồi mau kể mình nghe suốt bốn năm qua cậu sống như thế nào, mọi chuyện ở Paris có tốt không?" An Tiểu Đóa vội vàng kéo cô sang một bên, cấp thiết hỏi.

Đáy lòng Tô Nhiễm cảm động, cùng ngồi với cô rồi đem cuộc sống ở Paris trong bốn năm qua kể đầu đuôi gốc ngọn cho An Tiểu Đóa. Nhưng mà chuyện cô mang thai rồi sanh non vào bốn năm trước cô không đề cập tới. Nỗi đau này một mình cô biết là đủ, cần gì phải để Tiểu Đóa lo lắng không yên? Còn chuyện liên quan đến Mộ Thừa, cô cũng kể qua loa, càng không nhắc đến chuyện gặp Lệ Minh Vũ ở Paris. Cô chỉ đặt trọng tâm vào sinh hoạt của mình ở Paris.