Hào Môn: Làm Con Dâu Cả Thật Là Khó!

Quyển 3 - Chương 89: Âm mưu thay nhau nổi lên (3)(tt)




Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra, ba hai bước đi theo bước chân của Cố Tử Thần.

Tề Tuệ Phân nhìn hai người một trước một sau đi vào phòng khách biệt thự, tròng mắt khựng lại một chút.

Từ lúc nào, Tử Thần quan tâm Kiều Tịch Hoàn như vậy rồi hả?!

Kể từ sau khi Kiều Tịch Hoàn người phụ nữ này ra tù, giống như thật sự trở nên, càng ngày càng rất không đơn giản!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Sáng sớm hôm sau.

Tối qua Kiều Tịch Hoàn ngủ cũng không quá thoải mái. 

Bởi vì sau lưng vẫn còn hơi đau, nằm ngủ như thế nào cũng không quen, không biết giày vò như vậy đến bao lâu mới ngủ, sau khi ngủ hình như lại gặp chút ác mộng, trong mộng xuất hiện một chút hình ảnh máu tanh, khiến cho cả người cô không được yên bình.

Cô nhíu mày một cái, ngồi dậy từ trên giường, sau đó rửa mặt.

Sửa sang lại toàn bộ bản thân, cô mở cửa phòng đi ra ngoài.

Mới vừa đi tới phòng khách chuẩn bị đi phòng ăn ăn cơm.

Hạng mục vốn chỉ chờ kết quả, hai ngày nay cô cũng không có tâm tư đi làm, dứt khoát không đi. 

Hơn nữa hôm nay không chừng, đi vẫn sẽ bị gọi trở về.

Cô cần gì phải làm nhiều hành động.

Cô vừa đi vào phòng ăn, liền nghe được âm thanh ngoài cửa phòng khách, hình như Ngôn Hân Đồng trở lại.

Kiều Tịch Hoàn rất bình tĩnh ngồi ở trước bàn cơm ăn điểm tâm, rất lạnh lùng nhìn Ngôn Hân Đồng được thận trọng dìu đỡ lấy trở lại, cả khuôn mặt trắng bệch đến không xong, giống như đã trải qua đả kích từ thân thể đến trong lòng, yếu ớt không chịu nổi như vậy.

Tròng mắt quay về, Kiều Tịch Hoàn cúi đầu ăn đồ ăn của mình.

Ngôn Hân Đồng hình như lên lầu, trở về phòng của mình nghỉ ngơi.

Kiều Tịch Hoàn ăn điểm tâm xong, không có chuyện gì đi về phía vườn hoa sau nhà.

Thời gian tới nhà họ Cố cũng không ngắn, nhưng vườn hoa sau nhà này cô tin chắc cô chưa từng lưu ý nhiều. d1en d4nl 3q21y d0n

Xem xét như vậy, vườn hoa phía sau nhà họ Cố thiết kế thật sự vẫn rất đẹp.

Cô mím môi đi một mình trên đường mòn trong vườn hoa, cảm nhận ánh nắng sáng sớm của Thượng Hải, chiếu rọi ở trên người có chút mùi vị ấm áp.

Cô lấy điện thoại di động ra, ấn một dãy số điện thoại, hỏi, "Kết quả ra sao?"

"Đã có. Tôi lập tức đưa tới cho cô." Bên kia vội vàng nói.

"Không cần, tôi để cho người qua lấy."

"Được." Bên kia gật đầu, có phần muốn nói lại thôi, "Tiền…"

"Tiền trao cháo múc."

"Được được." Bên kia vội vàng nói.

Kiều Tịch Hoàn cúp điện thoại, mím môi lần nữa gọi một dãy số, "Milk."

"Dạ, quản lý Kiều." 

"Bây giờ cô đi khoa xét nghiệm bệnh viện trung tâm thành phố, tìm một người đàn ông tên là chủ nhiệm Tiếu, cầm một phần báo cáo kiểm tra của tôi trên tay anh ta, không cần mở ra, trực tiếp đưa đến biệt thự nhà họ Cố cho tôi." Kiều Tịch Hoàn phân phó.

"Vâng." Milk vội vàng đáp ứng.

Kiều Tịch Hoàn để điện thoại xuống, một mình đi tới chỗ sâu đằng sau nhà họ Cố.

Khóe miệng cô mấp máy, có một số việc, sẽ nhanh chóng nổi trên mặt nước, cô thật sự muốn kéo dài, cô cảm thấy mệt mỏi sợ.

Vốn cảm thấy tất cả được ngày này hay ngày ấy, cô thật ra cũng không cảm thấy Ngôn Hân Đồng sinh ra uy hiếp gì với cô, nhưng rất nhiều khi cô đều như thế này, người không phạm ta, ta không phạm người, nếu người phạm ta trời tru đất diệt!

Chân mày cô khẽ nhếch, dừng chân trước nhà ấm vườn hoa, nhìn người đàn ông bên trong, mím môi môi đi vào.

Sau khi đi làm cô gần như rất ít khi tới nơi này, đóa hoa trong phòng ấm hình như càng thêm kiều diễm rồi.

Cố Tử Thần ngồi trên mặt đất, cắt sửa cành hoa.

Kiều Tịch Hoàn đứng ở bên cạnh anh, nhìn hoa hồng màu đỏ trên tay anh, hỏi, "Lần trước, anh chính là bó hoa như vậy cho em sao?"

Cố Tử Thần đảo mắt nhìn cô một cái, không nói gì. 

"Không lạnh lùng như vậy anh sẽ chết sao?" Kiều Tịch Hoàn nhíu mũi, oán trách.

Cố Tử Thần vẫn mặt trầm mặc.

"Mới vừa rồi em thấy Ngôn Hân Đồng trở lại, nhìn có vẻ suy yếu đến không xong." Kiều Tịch Hoàn nói với Cố Tử Thần, "Nếu như mẹ tức giận liền đuổi em ra ngoài, anh sẽ giúp em chứ?"

"Sẽ không bị đuổi ra ngoài." Cố Tử Thần nói.

"Làm sao anh biết?" Kiều Tịch Hoàn buồn cười hỏi.

Cố Tử Thần hình như không quá vui vẻ trả lời vấn đề của cô, trực tiếp làm lơ, không nói một câu. dinendian.lơqid]on

Kiều Tịch Hoàn cũng cảm thấy mình và Cố Tử Thần nói chuyện, chính là mình đụng tro.

(*) Đụng tro là cách gọi tắt của “Mũi dính đầy tro”. Ý bị cự tuyệt hoặc trách cứ, bị mất mặt.

Cô mím mím môi, chậm rãi từ dưới đất đứng lên, "Anh cứ từ từ giày vò đi, em đi ra ngoài."

Nói xong, liền xoay người rời đi.

Cố Tử Thần đảo mắt liếc nhìn Kiều Tịch Hoàn, tròng mắt hơi căng.

Kiều Tịch Hoàn trở lại phòng khách biệt thự, ngồi trên ghế salon.

Buổi tối đó khi xuất hiện tai nạn, rất nhiều người giúp việc đều thấy, hơn nữa Ngôn Hân Đồng một miệng chỉ định, ánh mắt người giúp việc nhìn Kiều Tịch Hoàn cũng thay đổi, hình như đều nhận định cô là đầu sỏ gây nên khiến Ngôn Hân Đồng sinh non, mà đầu sỏ gây nên vẫn mặt bình tĩnh không có việc gì như thế, rõ ràng chính là tiết tấu làm cho người ta hận nghiến răng nghiến lợi.

Mới vừa xem một tiết mục giải trí, điện thoại đột nhiên vang lên.

Cô nhìn hiển thị gọi tới, "Milk."

"Quản lý Kiều, tôi đã đưa báo cáo kiểm tra sức khoẻ của cô đến cửa, cô ra ngoài hay là tôi đưa vào cho cô."

"Cô chờ đó, tôi ra lấy."

“Vâng.”

Kiều Tịch Hoàn để điều khiển ti vi xuống, từ trên ghế salon đứng lên, trực tiếp đi ra cửa.

Milk đưa túi giấy dai màu rám nắng kia cho cô.

Trên mặt túi tài liệu viết sáu chữ "Báo cáo kiểm tra sức khoẻ".

Quả nhiên cũng rất biết làm giả.

Nghĩ đến cũng không chỉ làm giúp cô mà thôi.

Cô mở túi giấy ra, nhìn trang bìa, trên trang bìa cũng vẫn  là "Báo cáo kiểm tra sức khoẻ", thậm chí bên trong còn có nhiều chỉ số báo cáo kiểm tra sức khoẻ, nhưng chính là bên trong báo cáo kiểm tra sức khoẻ để báo cáo giám định DNA với mấy tờ báo cáo kiểm tra thai.

Cô nhìn kết quả, khóe miệng cười một tiếng xấu xa.

Milk nhìn dáng vẻ Kiều Tịch Hoàn, không nhịn được hỏi, "Nhìn dáng vẻ quản lý Kiều, thân thể chắc không có việc gì chứ."

Kiều Tịch Hoàn nhướng mày.

"Làm tôi hoảng sợ, tôi cho rằng thân thể cô có gì khác thường mới đi làm kiểm tra." Milk buông một hơi thở dài.  diee ndda fnleeq uysd doon

"Yên tâm đi, trong một năm hai năm, tôi không chết được." Kiều Tịch Hoàn không quan tâm nói, "Nhưng quá lâu thì không thể khẳng định."

"…" Milk trợn mắt há hốc mồm.

Quản lý Kiều nói chuyện, có cần có nghệ thuật như vậy không.

Kiều Tịch Hoàn cũng không để ý tới tâm tình của Milk, lấy một phần tài liệu gói kín từ trong quần áo, "Mang đến công ty, giao cho Diệp Mị."

"Cái gì?" Milk buồn bực. 

"Đưa cho cô ta là được, quy củ cũ, cô không cần mở bao bì."

"À." Milk gật đầu.

Kiều Tịch Hoàn cũng không nhiều lời, xoay người đi vào biệt thự.

Cô về thẳng đến phòng của Cố Tử Thần, gọi điện thoại, "Diệp Mị."

"Kiều Tịch Hoàn, cô đã rất lâu không chủ động gọi điện thoại cho tôi, tôi cho rằng cô đã quên mất giữa chúng ta còn có ước định."

"Dĩ nhiên không quên." Kiều Tịch Hoàn cười lạnh, "Không phải nói muốn có vị trí nhị thiếu phu nhân nhà họ Cố sao? Không phải muốn danh chánh ngôn thuận sao? Hiện giờ tôi cho cô cơ hội danh chánh ngôn thuận." 

"Thật sao?" Diệp Mị nhướng mày.

"Tôi lừa gạt cô khi nào, nhưng mà cô phải làm một việc giúp tôi."

"Việc gì?"

"Dùng quan hệ người bên trong nhà các cô, giúp tôi điều tra kỹ Tề Lăng Phong, chuyện từ nhỏ đến lớn, đầu đuôi gốc ngọn."

Trong khoảng thời gian này, cô thật sự hoài nghi Tiêu Dạ đã đắm chìm trong ôn nhu hương của Diêu Bối Địch.

Mà cô bây giờ, cũng thật sự không muốn quấy nhiễu bọn họ!

Cảm giác, Diêu Bối Địch có thể chờ tới bây giờ, có thể có kết quả tốt như vậy, thật sự rất khó.

"Tôi chỉ có thể thử một chút." Diệp Mị thật bình tĩnh nói.

Kiều Tịch Hoàn cau mày.

"Nhà chúng tôi, tôi nói không được tính."

"Tôi tin tưởng cô có biện pháp."

"Tôi nói rồi, tôi thử một chút." Diệp Mị khẳng định nói.

"Tôi cũng đã nói, tôi tin tưởng cô." Tròng mắt Kiều Tịch Hoàn đảo một cái, trở lại chủ đề chính, "Tôi đưa cho cô mấy bức hình, bản thân cô chắc biết tiếp đó nên làm như thế nào, nhưng mà, tôi có yêu cầu, thời gian ra ánh sáng phải vào khoảng hai đến ba giờ chiều nay, khoảng thời gian này sẽ có ích cho tôi." di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

"Được." Bên kia đồng ý một tiếng.

"Trong vòng nửa giờ, Milk sẽ đưa cho cô." Nói xong, Kiều Tịch Hoàn cúp điện thoại.

Cô vốn không phải một người tốt.

Sự tình vốn có thể bí mật giải quyết, nhưng lần này, cô tuyệt đối không để cho mình đi vào dấu chân như Cố Tử Hàn lần trước nữa.

Cô lần này, cô tuyệt đối sẽ không dễ dàng thỏa hiệp!

Vận dụng lực lượng bên ngoài cũng được! 

Tròng mắt Kiều Tịch Hoàn hung hăng căng thẳng. 

Vào buổi chiều.

Một giờ rưỡi.

Người nhà họ Cố mới vừa ăn cơm trưa xong không lâu, cha mẹ của Ngôn Hân Đồng đi tới biệt thự.

Kiều Tịch Hoàn nghĩ, nên tới sẽ phải tới.

Người nhà họ Ngôn không chỉ thừa cơ hội này đòi chút tiện nghi, sao giống với tính cách của Trương Tiểu Quần.

Nhưng mà ngược lại.

Kiều Tịch Hoàn nhìn Trương Tiểu Quần, nhìn gương mặt sưng đỏ đến không xong của bà ta, thậm chí còn có năm dấu tay rõ ràng, gương mặt giống như bị mèo cào, một vết cào thật dài, nhìn qua có vài phần hơi dữ tợn.

Không chỉ Kiều Tịch Hoàn, những người khác nhìn Trương Tiểu Quần, cũng vẻ mặt kinh ngạc.

Trương Tiểu Quần bị nhìn hơi khó chịu.

Tối ngày hôm qua ở bệnh viện với Ngôn Hân Đồng một buổi tối, buổi sáng lúc trở về, vừa ra cổng bệnh viện liền không giải thích được bị một người quạt mấy bạt tai, bên mặt còn lại còn bị hung hăng cào một cái, đau tại chỗ đến bà nước mắt chảy ròng, nhưng khi mình phản ứng lại, trước mặt vốn không có ai, nếu như không phải trên mặt đau, bà cảm thấy mình hoàn toàn sinh ra ảo giác, giữa ban ngày gặp quỷ!

Hôm nay bà vốn không định đến, dáng vẻ này của mình cũng đủ mất mặt, nhưng thừa lúc sắt còn nóng, hiện giờ không lo chỉnh lấy Kiều Tịch Hoàn, không chừng Kiều Tịch Hoàn vài ba lời lấy lòng hai lão già nhà họ Cố, hơn nữa thời gian càng lâu, mâu thuẫn sẽ càng nhạt, kế hoạch tốt đầy đủ mọi thứ liền phí công nhọc sức.

Cho nên tâm tình Trương Tiểu Quần rất không tốt, vẫn xuất hiện ở biệt thự nhà họ Cố.

Tề Tuệ Phân nhìn dáng vẻ Trương Tiểu Quần, nhịn cười không được, trên miệng vẫn rất ôn hòa nói, "Thông gia bà đây là?"

Trương Tiểu Quần nhìn Tề Tuệ Phân, không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì, rõ ràng chính là cố ý.

(*) Không mở bình thì ai biết trong bình có gì: Là thành ngữ Hán ngữ, so sánh giữa người với người không nên đề cập đến vấn đề khuyết điểm của người khác, nên nói cũng đã nói, không nên nói thì không nên nói.

Sắc mặt Trương Tiểu Quần càng thêm khó coi chút, "Cũng không biết có phải đụng quỷ không."

"Đụng quỷ?" Tề Tuệ Phân cười cười, "Là thông gia bình thường đắc tội với nhiều người đi."

"Bà đừng nói lung tung!" Trương Tiểu Quần giận đến phát run.

"Bằng không, ai lại vô duyên vô cớ biến bà thành con mèo hoa lớn. Lại nói thông gia, gương mặt này của bà năm đó dù thế nào cũng là cấp bậc hoa khôi của trường, hiện giờ bị hủy dung như vậy  Nghe nói hiện giờ kỹ thuật của Hàn Quốc cũng không tệ lắm, bà có thể đi thử một chút…"

"Lúc này mà bà còn nói nói mát! Tôi không rảnh ây dưa cái khác với bà! Hôm nay đến để đòi công đạo, nhà họ Cố các người không cho tôi một lời giải thích tử tế, chuyện con gái của tôi sinh non sẽ không kết thúc, tôi cho bà biết Tề Tuệ Phân, hai chúng ta làm thông gia cũng nhiều năm như vậy, đừng trách tôi không để ý đến tình cảm và thể diện! Nghĩ đến Hân Đồng của chúng tôi từ sau khi tốt nghiệp đại học gả cho thằng hai nhà bà, nhiều năm như vậy bỏ ra cho nhà bà đừng nói bà không biết. Một sinh viên đại học danh tiếng như vậy bỏ qua tất cả theo đuổi ở nhà giúp chồng dạy con, cũng coi là đối tốt với nhà họ Cố các người, hiện giờ con gái của tôi bị uất ức, không cho tôi một lời giải thích tử tế, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua! Cho dù thông gia thành kẻ thù, tôi cũng sẽ không tiếc!"

Trương Tiểu Quần từng chữ từng câu hung hăng nói xong, nói có lý như thế, vênh váo hả hê như vậy!