Hào Môn Thiên Giới Tiền Thê: Anh Đừng Yêu Em

Chương 53: Từng bị tai nạn xe




Giản Mạt không nghĩ đến Cố Bắc Thần sẽ ở đây, bởi vì bên ngoài kia cô cũng không thấy chiếc Spyker xa hoa kia.

Cố Bắc Thần đứng dậy, bước chân trầm ổn không nhanh không chậm hướng về phía Giản Mạt đi tới, từng bước một, mỗi một bước liền giống như đang gõ trống, rơi vào trong lòng Giản Mạt.

Giản Mạt vô thức lui về phía sau, cũng không biết mình lui để làm gì........ Chỉ là, nhìn thấy đáy mắt của nam nhân kia bắn ra hai luồng sắc bén tinh quang, cô chỉ cảm thấy có chút sợ hãi.

Cố Bắc Thần cách Giản Mạt còn hơn ba bước chân liền dừng lại, tầm mắt thâm thúy rơi vào trên người cô......... Cũng không nói gì, cứ như vậy nhìn.

Suy nghĩ một chút liền cảm thấy buồn cười, hắn vậy mà một đêm ngồi ở đây để đợi nữ nhân này!

Lúc nào, hắn Cố Bắc Thần lại cần phải chờ người? Còn là tròn một đêm!

Giản Mạt bị khí thế áp bức tràn ngập trên người của Cố Bắc Thần làm cho sợ, cô âm thầm nuốt nước bọt, muốn giải thích một chút, thế nhưng, lời vừa tới miệng lại không thể nói ra.

"Giản Mạt, cô thật giỏi!" Cố Bắc Thần nhẹ bay xuống một câu nói, lập tức xoay người thay đổi giày ra cửa.

Tất cả động tác đều nhẹ nhàng bình thường bình tĩnh tự nhiên, một lần, khiến Giản Mạt chỉ có thể giật mình ngẩn người nhìn hắn, sau đó thẳng đến cửa "Phanh" một tiếng ném đến, mới khiến cô giật mình tỉnh lại.

Hắn......... Vừa nói tiểu bạch kiểm không đưa ô cho cô cũng không đưa cô về?

Giản Mạt bỗng nhiên cả kinh, trong đầu chập mạch vài giây, nghĩ đến chuyện gì đó vội vã liền đi ra cửa.

Cô muốn giải thích cho Cố Bắc Thần một chút......... Đáng tiếc, lúc cô mở cửa đi ra, vừa lúc Tiêu Cảnh lái xe chạy qua, đưa Cố Bắc Thần đi, cô chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng kiêu ngạo lạnh lùng của chiếc xe.

Mưa bên ngoài rơi từng hạt lớn, Giản Mạt nhẹ nhàng vỗ mi mắt, miệng dần dần tràn ra một ý  cười bất đắc dĩ, sau đó tự giễu xoay người....... Nhưng ngay khi cô đang muốn vào nhà, cửa đột nhiên "Phanh" một tiếng, đóng lại!

Giản Mạt cảm thấy, con người nếu như gặp phải một số việc không thuận lợi, đó chắc chắn là vận xui đã đến........

Cửa bị gió thổi đột nhiên đóng lại, nhưng cô lại không có chìa khoá trong tay, vừa lúc chạy ra cũng không nhớ để lấy! Như vậy thì thôi không nói đến, thế nhưng cô vẫn đang còn đi dép lê!

Chờ lúc Lý Tiểu Nguyệt chạy xe đến chỗ Giản Mạt, nhìn thấy cô đáng thương ngồi ở trong phòng an ninh, cả người co ro một chỗ.

"Lên xe!"

Giản Mạt lanh lợi lên xe, giật giật khóe miệng, "Mình muốn tắm cùng thay quần áo."

"Giản Mạt, mình con mẹ nó liền chưa từng thấy qua có người vợ nào như cậu........." Lý Tiểu Nguyệt tức giận rống lên câu, sau đó kéo Giản Mạt trở về nhà trọ nhỏ của chính mình.

Giản Mạt tắm rửa xong, Lý Tiểu Nguyệt đã đem y phục của mình tìm tới cho cô.

Cũng may vóc dáng của hai người cũng không chênh lệch lắm, đồ mặc bên trong cô thường có thói quen mua mới........ Bằng không, dầm mưa cả sáng, cả người ướt sũng cũng không biết đi đâu tìm quần áo.

"Chuyện gì đã xảy ra?" Lý Tiểu Nguyệt chờ người ra, đã chuẩn bị xong bữa sáng.

"Tối hôm qua bác sĩ Vương nói mẹ mình có dấu hiệu tỉnh lại cho nên mình đến bệnh viện....... Cả đêm không trở về, sau khi trở về lại bắt gặp Cố Bắc Thần ở Lam Trạch viên." Giản Mạt suy nghĩ một chút cũng cảm thấy rất tức giận, bình thường hắn đến Lam Trạch viên lúc nào cũng thông báo sớm cho cô một tiếng, "Hôm qua hắn rõ ràng ở cùng một chỗ với Lục Mạn, ai biết sau đó hắn lại không nói tiếng nào liền trở về như vậy chứ."

"Ô, lời này của cậu nói ra giống như Thần thiếu rất hay đợi cậu cả đêm vậy........" Lý Tiểu Nguyệt nheo nheo mắt, "Cậu tỉnh lại đi!"

Giản Mạt sửng sốt, suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, "Có thể hắn sáng sớm trở lại lấy cái gì đó, vừa vặn lại không thấy mình ở đó.........." Nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại cảm thấy không đúng, "Thế nhưng, lúc mình trở về lại không thấy xe hắn ở đó."

"Hiếu kỳ sao? Rất đơn giản, cậu có thể gọi điện thoại cho lão công của cậu để hỏi một chút xem sao.........." Lý Tiểu Nguyệt như trước tức giận nói, liền nhìn thấy Giản Mạt lập tức ủ rũ, kiềm chế đi đến, "Cậu đúng là có tiền đồ."

"Hắn là kim chủ, mình thì có tiền đồ gì chứ?" Giản Mạt lầm bầm nói, cảm thấy có chút bi ai, hôm qua rõ ràng cô còn dùng thân thể của mình để trao đổi hai trăm vạn với Cố Bắc Thần mà!

Nói đến đây cái, Lý Tiểu Nguyệt cũng mềm nhũn, "Vậy tình huống hiện nay của bác gái là gì?"

"Tiểu Nguyệt........" Nói đến đây, trên mặt Giản Mạt đột nhiên nở một nụ cười, cô nắm lấy tay của Lý Tiểu Nguyệt hơi lung lay, "Bác sĩ nói, hiện tại mẹ mình đã có ý thức, đối với việc phẫu thuật cấy ghép rất có lợi, cơ hộ tỉnh lại cũng lớn hơn!"

Nhìn thấy dáng vẻ này của Giản Mạt, đầu mũi của Lý Tiểu Nguyệt không khỏi chua xót........ Từ khi bắt đầu quen biết Giản Mạt, cuộc sống của cô ấy chỉ có tranh thủ không bao giờ có thoả hiệp, thế nhưng, biến cố đêm hôm đó, lại có thể khiến cho cô hoàn toàn suy sụp.

"Bác gái nhất định sẽ khá hơn." Lý Tiểu Nguyệt ôm Giản Mạt nói.

Giản Mạt gật đầu, khóe miệng cũng có  ý cười........ Chỉ cần mẹ tốt hơn, cho dù có khổ sở hơn cô cũng có thể chịu đựng được.

Trên đường đưa Giản Mạt đi làm, Lý Tiểu Nguyệt liếc nhìn Giản Mạt sau đó nói: "Hôm qua Đường Dục điện thoại cho mình, hỏi sự việc của cậu và Cố Bắc Thần........."

"Ừ." Giản Mạt nhẹ nhàng đáp lại, bởi vì cả đêm không có ngủ, cô nhắm mắt chợp mắt một chút.

Lúc Lý Tiểu Nguyệt dừng đèn xanh đèn đỏ, "Cậu có nghĩ tới hay không, đem sự thật của chuyện đó nói cho Sở Tử Tiêu biết?" Thanh âm cô có chút trầm, "Mình nghe Đường Dục nói, hắn lúc trước điện thoại cho cậu, cậu không tiếp, sau đó không còn gọi được nữa, Sở Tử Tiêu lúc đó còn có một vụ án rất quan trọng liền nghĩ muốn trở về để tìm cậu........"

Giản Mạt không có lên tiếng, chỉ yên lặng lắng nghe, giống như là đã ngủ.

"Không phải cuối cùng cũng không trở về sao?" Giản Mạt chậm rãi mở mắt ra, khóe miệng hiện lên một trận cay đắng.

Không có ai biết, thời khắc cô vứt bỏ hắn, thế nhưng, cô lại hy vọng sau này hắn trở về liền ở đầu đường đột nhiên có thể nhìn thấy hắn........ Hắn chạy tới ôm thật chặt cô, nói cho cô: Có hắn ở đây, tất cả đều đã là quá khứ rồi!

Đáng tiếc, không hề có........ Cô không phải người thích nằm mơ, nhưng một khắc kia cô liền trở về thực tại. Chỉ là, nghĩ tới không phải Sở Tử Tiêu, mà là một nam nhân tên là Cố Bắc Thần.

"Ở trên đường đi ra sân bay hắn đã bị tai nạn xe........" Lý Tiểu Nguyệt nghiêng đầu liếc nhìn Giản Mạt, "Cho nên, cuối cùng lúc đó hắn không thể trở về."

Giản Mạt trong nháy mắt nhíu mày, đáy mắt mệt mỏi vì buồn ngủ đã không còn........ Cô bỗng nhiên ngồi dậy nhìn về phía Lý Tiểu Nguyệt, "Có ý gì?"

"Ý ở trên chữ." Lý Tiểu Nguyệt nhún nhún vai, "Mình cũng không hỏi cụ thể, dù sao bây giờ Sở Tử Tiêu cũng đã tốt không phải sao? Chỉ là, Giản Mạt, chuyện lúc ban đầu mặc dù bất đắc dĩ, nhưng đối với hắn không công bằng."

Giản Mạt xụi lơ ở trên ghế ngồi, Lý Tiểu Nguyệt không nói gì đem Giản Mạt đến dưới lầu của công ty, chỉ là lúc xuống xe cô mới chậm rãi nói: "Lỡ, chính là bỏ lỡ....... Nếu như mình bây giờ vẫn còn lưu luyến đối với Sở Tử Tiêu, khó xử sẽ chỉ có thể là hắn!"

Dù cho Cố Bắc Thần không sao cả, thế nhưng, Cố Từ làm sao cho phép nữ nhân của em trai mình lại trở thành bạn gái của con mình?

Đối với gia tộc của bọn họ, chuyện này xảy ra sẽ ảnh hưởng đến mặt mũi........ Mặc dù, không có mấy người biết cô là Cố phu nhân!

Lý Tiểu Nguyệt thở dài một tiếng, biết chuyện này bây giờ không có cách nào quay về như ban đầu........ Nếu như hai bên xung đột, Sở Tử Tiêu có thể sẽ bị thương hay không thì cô không biết, nhưng Giản Mạt nhất định sẽ bị.

"Con nhóc." Lý Tiểu Nguyệt chuyển đề tài hỏi, "Chìa khoá và di động của cậu đều bị khoá ở trong nhà, vậy tan ca định đi chỗ nào? Hoặc là........ Tới chỗ của mình?"

"Lại nói đi....." Giản Mạt nhún nhún vai, giống như đảo qua vẻ lo lắng nói, "Nếu không....... mình nói Thần thiếu mở cửa cho mình?" Nói xong, cô dường như bị chính mình chọc cười, khóe miệng cười tươi.

Lý Tiểu Nguyệt cảm thấy Giản Mạt điên rồi, "Nếu như Cố Bắc Thần mở cửa cho cậu, mình mời cậu đi ăn đại tiệc!"

Giản Mạt hướng phía Lý Tiểu Nguyệt cười một tiếng, cảm giác ý nghĩ của chính mình đúng là kỳ lạ......... Cố Bắc Thần mở cửa cho cô? Không để hắn canh cửa đã là may rồi......