Harry Poter Và Câu Chuyện Học Hạng Nhất

Chương 217: Luna đi đâu vậy?




Editor: Waveliterature Vietnam

Ellen xoay người, giật mình phát hiện Luna đã biến mất!

"Luna – bạn đang ở đâu?" Ellen hét lên tên của đối phương, nhưng không có ai đáp lại, anh thậm chí còn đi ra khỏi căn phòng để tìm, nhưng không tìm thấy được gì.

"Là ngay lúc tại sợi dây xích? Luna vừa phát ra ma lực, nên đã chạm vào cơ quan nên ta thì không sao?" Con mắt của Ellen vẫn nhìn trên cánh cửa dẫn đến phòng tối nhỏ, quay đầu chạy trở lại.

Anh nhanh chóng trở lại căn phòng tối, dưới sàn nhà vẫn vang lên tiếng bước chân, nhưng Ellen lại không thể nghe thấy âm thanh, giống như bị hút bởi một nam châm cực mạnh, và rồi Ellen lại hướng về chiếc gương bước đến.

Anh ta phải nghiên cứu nó một cách chặt chẽ.

Anh ta phải biết sự thật của vấn đề.

Anh phải tìm thấy – Luna.

Sự nguy hiểm và kỳ lạ mà Ellen đã từng trải qua chưa từng ít, so với sự kích thích này, đối mặt với người thần bí kia cũng không khiến anh có sự dao động quá lớn.

Thế nhưng, lần này đối với sự mất tích của Luna, khiến nội tâm của anh có một chút bối rối, có lẽ bởi vì Luna là người dẫn anh đến nơi này, nên anh cũng cần có một chút trách nhiệm, một cảm giác bứt rứt – cộng thêm Luna không phải là người mà anh đã tiếp xúc nhiều, nhưng luôn có cảm giác gần gũi với đối phương không thể nào giải thích được.

Ellen ngừng lại, cẩn thận quan sát bóng dáng bên trong gương, tóc của anh ta rối tung hoàn toàn, nhưng anh không quan tâm chút nào, gương phản chiếu Ellen từ đầu đến chân, hình ảnh anh trong gương không có gì đặc biệt, không bị xiêu vẹo và trông rất bình thường – Ellen dần dần bình tĩnh lại, anh không có phát hiện gì, trái tim của anh đập thình thịch, giống như một con bướm vỗ cánh trong sự lo lắng, hai tay hai chân của anh bắt đầu lạnh buốt lên.

"Tỉnh táo lại." Ellen nói lẩm bẩm trong phòng, nhìn chính mình trong gương, rồi nhìn lên sợi dây xích trên gương.

Trước mắt, tấm gương này gần như vô hại, nhưng nó có thể là thủ phạm dẫn đến sự mất tích của Luna. Ellen hít thở một hơi thật sâu, sau đó dùng đũa phép chỉ vào dây xích kia, khi anh định phát ra ma lực, khiến anh không thể không hét lên một tiếng – trong gương có hai con mắt, nhìn anh ta chằm chằm.

Ellen nhanh chóng xoay người lại, nhưng phía sau lại không có gì, anh vừa nhanh chóng quay lại, vẫn nhìn thấy hai con mắt trong gương đang nhìn anh, đó là một đôi mắt đen và tà ác.

Bỗng nhiên có ai đó đã vỗ vai của Ellen, kinh nghiệm của nhiều lần chiến đấu đã khiến Ellen nhanh chóng nhảy lên phía trước, vai anh đập vào khung kính, và hơi đau.

"Luna!" Ellen hét lên, giọng nói của anh không còn dịu dàng như xưa, nó vô cùng khẩn trương và sắc bén, như thể bị ai đó bóp vào cổ họng.

Luna đứng trước gương và cười nhếch miệng với Ellen, Ellen bừng tỉnh, hóa ra con mắt nhìn mình chằm chằm trong gương chính là Luna.

Ellen chạy đến, bắt lấy bờ vai của Luna, « Bạn đi đâu đấy? » Ellen một nửa là hét, một nửa là oán trách.

"Bạn thật sự rất ngốc." Luna càng cười vui vẻ hơn, cười to hơn và trực tiếp hơn bình thường, Luna nhún vai, "Ta đã trốn ở đằng sau gương, ai biết như vậy bạn đã chạy ra ngoài! Nhìn ta xem chẳng phải trở về không có gì sao…"

Ellen cảm thấy đối phương thật sự là một cô gái điên, lại có thể ở đây làm loạn pha trò vui đùa, "Đợi một chút, giọng điệu này có chút hơi lạ…"Cảm giác trái tim của anh đập dữ dội, anh ta không thể không nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu đen của Luna, anh ta nhớ rõ rằng đôi mắt của Luna có màu xám bạc! – Đôi mắt vừa rồi khiến anh cảm thấy có chút sởn tóc gáy từ gương cũng có màu đen!

"Luna, đũa phép của bạn đâu?" Ellen đột nhiên hỏi, và quay người hoàn toàn về phía Luna.

Luna rút đũa phép từ trong tay áo ra, hoa văn trong tay cùng biến đổi, "Ở chỗ này!"

"Luna, bạn thật sự quá tinh nghịch, về sau tôi không muốn bạn lại đùa giỡn như vậy nữa!" Ellen dịu dàng và cười, rồi đến gần Luna.

"Loại bỏ vũ khí!" Cây đũa phép trong tay Luna bị đập bay ra ngoài, Luna ngã xuống tường.

"Bạn đang làm gì vậy?" Luna đau đớn cúi đầu đứng lên.

« Ngươi không phải Luna, ngươi là ai? Cô ấy ở đâu? » Ellen kìềm chế cơn giận của mình, không hề thả lỏng vẫn chỉ ma trượng vào người của Luna.

« Ta chính là Luna, Ellen, bạn điên rồi sao? » Luna vẫn cố gắng đứng dậy.

"Mắt của Luna có màu xám bạc, còn mắt của ngươi có màu đen." Ellen dùng mắt mình nhìn mắt đối phương.

Luna nhìn lên, và trong đôi mắt toát lên một sự đáng thương trong đôi mắt màu xám bạc, "Bạn hãy nhìn xem, màu xám bạc!" Luna nói, thậm chí trong hốc mắt của cô còn tuôn ra nước mắt óng ánh.

Ellen trong lòng cười nhạo, Luna không bao giờ có vẻ mặt như vậy, nếu như là một cô gái chung chung, có lẽ Ellen sẽ nghĩ mình bị hoa mắt, nhưng tính khí khác biệt của bên kia chỉ khiến anh ta chắc chắn hơn về phán đoán của mình- Tính cách Luna những hiểu biết sâu sắc về bản chất của trí tuệ không phải là điều mà người bình thường có thể bắt chước.

"Luan từ trước đến nay không bao giờ đặt đũa phép trong tay áo. Ngươi nhất định cũng không biết cô ấy để ở đâu…" Nói xong, Ellen tức giận: "Luna ở nơi nào? Ngươi là ai?"

"Hiện nguyên hình ngay lập tức!" Cây đũa phép của Ellen phát ra một ánh sáng, đánh trúng vào Luna, nhưng Luna vẫn ở nguyên vị trí đó.

« Nhìn này, Ellen, ta thật sự là Luna! » Đôi mắt của Luna sững sờ và trông rất vô tội vạ.

Mỗi khi gặp Luna, Ellen chú ý rằng đối phương điều nhìn chằm chằm vào mắt của mình không nháy mắt, nên tuyệt đối sẽ không có vẻ mặt như thế.

Ellen vẫn tin tưởng vào phán đoán của riêng mình, tuy nhiên nếu như ma chú không có tác dụng, trước mặt mình có thể là Luna thật sự - ít nhất cô ấy vẫn là Luna, nên vấn đề là…

Ellen đột nhiên lao về phía trước, Luna cơ thể yếu ớt lùi lại về sau hai bước, nhưng vẫn bị Ellen kìm chặt cổ.

Viên đá Mai lâm xuất hiện trong tay Ellen, Ellen dán nó lên lông mày của Luna và một tiếng hét phát ra từ miệng của Luna, một làn khói đen phát ra từ bên trong người của Luna, và biến mất không một dấu vết.

Luna ngồi bệt xuống trong lòng của Ellen, không có dấu hiệu của tỉnh lại – Ellen kiểm tra một chút và phát hiện rằng linh hồn của cô không còn trong cơ thể!

Ellen rất lo lắng, nhưng tinh linh coi nhà Maggie đã hét lên, yêu cầu đưa cô ra khỏi căn phòng để bảo vệ thân thể của cô – Nếu như gặp nguy hiểm và cảm thấy chủ nhân muốn gọi cô ấy, thì yêu tinh trong nhà có thể dùng khả năng truyền chủng tộc của họ để đưa Luna đi đến bất kỳ nơi nào.

Sau đó, ma lực của Ellen được bắn ra từ cây đũa phép, dọc theo chuỗi ánh sáng, nó giống như một quả cầu pha lê.

Bên trong phòng là ánh sáng vô cùng tà ác, Ellen dùng tay che lại ánh sáng chói mắt này, và khi anh mở mắt ra, anh đã xuất hiện trong một không gian được bao xung quanh bởi những tấm gương.

Bốn phía đều là hình ảnh của Ellen – Ellen giơ đũa phép lên, trong gương cũng xuất hiện Ellen giơ đũa phép lên.

Ellen bước về phía trước một bước, trong gương cũng xuất hiện hình ảnh Ellen bước về phía trước một bước.

Sau đó, Ellen lại nghe thấy một âm thanh nhẹ nhàng.

"Ellen!"

Cũng giống như gió thổi qua rừng, tiếng lá run, không phải tiếng người, cũng không phải tiếng bàn luận xôn xao, nhưng lại có một chút giống như tiếng bàn luận xôn xao.

"Ellen."

Ellen gần như nghi ngờ rằng tai mình có ảo giác.

Giọng nói kia yếu dần đi, nhẹ nhàng, thất thường, nhưng lại rất gần anh.

Anh nhìn không gian bên trong gương rồi đánh giá, và trong gương cũng có vô số Ellen đang quay người.