Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 142




Bất quá, như vậy cũng tốt, có hôn quân này ngồi ở bên cạnh, nàng cũng sẽ không phải lo lắng những bóng ma đáng chết dám quấy rầy nàng khi ngủ.

Nhìn nét mặt vẫn thủy chung trầm mặc của Hoàng Phủ Tấn, nàng cuối cùng vẫn là không nhịn được mở miệng nói: “Hoàng thượng, ngươi. . . . . . Ngươi chẳng nhẽ vẫn còn muốn ở chỗ này của ta sao?”

Mặc dù nàng không trông cậy vào hôn quân này thật sẽ ở nơi này, nhưng theo như tình huống bây giờ, hôn quân tựa hồ thật sự có ý định này.

Câu hỏi của Tiểu Thiên khiến cho Hoàng Phủ Tấn nghiêng đầu, môi mím chặt, không biết trả lời như thế nào.

Hắn cũng không biết mình tại sao đột nhiên chạy tới nơi này, chỉ là bởi vì nghe nha hoàn của nàng nói nàng không dám một mình ngủ trong bóng tối, hắn liền tự mình đi đến nơi này cái này.

“Làm sao ngươi lại nhiều lời như vậy, trẫm đến đây không phải là để cho ngươi có thể nằm xuống ngủ sao?” Hoàng Phủ Tấn không vui nhìn chằm chằm nàng, không trả lời vấn đề của nàng, trên thực tế, chính hắn cũng không biết nên trả lời như thế nào.

“Nhưng. . . . . . Nhưng , ngươi ở nơi này ta. . . . . . Ta không ngủ được.”

“Nếu như vậy, trẫm đi.” Hoàng Phủ Tấn không vui đứng dậy rời đi.

” Khoan,khoan đã, hoàng thượng, hoàng thượng, ngưoi đừng đi.” Tiểu Thiên lập tức kéo hắn lại, thật vất vả đưa tay kéo hắn, không cần biết hắn là hôn quân hay ai khác, hiện tại nàng thực không muốn để cho hắn đi.

Dùng hết sức kéo tay Hoàng Phủ Tấn, nhưng hắn một chút dấu hiệu muốn ở lại cũng không có.

“Niếp Tiểu Thiên, buông tay!” Hoàng Phủ Tấn trầm giọng mở miệng nói, chẳng qua là nụ cười trong mắt đã thực sự bán đứng tâm tình của hắn lúc này.

“Ngươi hứa với ta ngươi không đi, ta liền ngủ.” Chớp chớp cặp mắt, nàng nhìn Hoàng Phủ Tấn, giả bộ vô tội cũng nhiều nên công phu đã tăng lên không ít.

“Niếp Tiểu Thiên, ngươi thật to gan, nhiều lần cùng trẫm nói điều kiện!” Hoàng Phủ Tấn nhìn về phía nàng, xin nam nhân ở lại gian phòng của nàng, nàng ngược mặt không hồng, khí không suyễn.

“Nhưng tay chân ta hiện nay không thể làm gì được!” Nàng nói bằng một bộ dáng đương nhiên.

“Tay ngươi chân ngươi không thể hoạt động thuận tiện thì có liên quan gì tới ta?” Hoàng Phủ Tấn tức giận liếc nàng một cái!

“Dĩ nhiên là liên quan đến ngươi, ta ngã xuống đều là vì ngưỡng cửa tiểu thiếp của ngươi quá cao, lại bởi vì long bào ngươi quá dài, ngươi không phải là cũng nên phụ trách sao?” Tiểu Thiên trả lời mọi chuyện như là lẽ đương nhiên.