Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 154




Một tiếng mắng này của Hoàng Phủ Tấn dĩ nhiên lọt vào tai của Tiểu Thiên, trong lòng nhói đau, nhưng cũng không có kéo dài bao lâu. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn Hoàng Phủ Tấn có vẻ có chút lúng túng.

Cái này chẳng nhẽ là vẻ mặt chưa được thoả mãn?

“Cái đó. . . . . .”

“Ngươi đừng suy nghĩ nhiều quá, đây chẳng qua chỉ là sự trừng phạt mà thôi!” Thanh âm Hoàng Phủ Tấn lạnh như băng cắt đứt câu nói của nàng, trên mặt không có bất kỳ biểu hiện gì.

Câu trả lời của Hoàng Phủ Tấn khiến cho nụ cười lúng túng của Tiểu Thiên lập tức cứng ở trên mặt, nhưng cũng không có biểu hiện ra, nàng lập tức khôi phục bộ dáng cợt nhả thường ngày!

“Hắc hắc

ta biết a, ngươi đối với một nữ nhân bẩn thỉu vốn là không có hứng thú.” Tiểu Thiên đưa tay gãi gãi đầu, cười khan mấy tiếng, bộ dạng hời hợt này của nàng khiến cho Hoàng Phủ Tấn không khỏi nổi giận.

“Thế nào? Ngươi đối với những chuyện phong lưu mình làm ra có phải rất tự hào hay không?” Hoàng Phủ Tấn giận tái mặt, trong mắt thoáng qua một tia không vui.

Đáng chết!

Tiểu Thiên ở trong lòng không vui mắng một tiếng! Hôn quân này rốt cuộc là muốn như thế nào? Không châm chọc nàng trong lòng liền không thoải mái có phải hay không?

Nói theo ý tứ của hắn thì hắn lại khó chịu, không nói theo ý tứ của hắn, chẳng lẽ nàng phải nói là nàng thật sự nghĩ rằng những chuyện vừa rồi là thật sao?

Nói đến đây, trong người nàng như bị lửa đốt, hôn quân này thiếu chút nữa đã cùng nàng làm chuyện đó, cho nên trong lòng thực sự cảm thấy chua xót.

Khẽ cắn răng, nàng ngẩng đầu lên, nghênh hướng Hoàng Phủ Tấn, mở miệng nói: “Nếu như ta nhớ được những chuyện phong lưu trước kia, nói không chừng ta sẽ thật sự rất tự hào. Ngươi phải biết ở thời đại này, nữ nhân chưa lập gia đình đã cùng nam nhân khác thân cận thật đúng là không nhiều lắm!”

Những lời này của Tiểu Thiên mang theo rõ rang mùi vị giận dỗi, đồng thời, cũng khiến cho sự tức giận của Hoàng Phủ Tấn lại một lần nữa lên tới cực điểm.

“Niếp Tiểu Thiên, trẫm thật không mắt nên mới động vào một nữ nhân không biết xấu hổ như ngươi!” Hoàng Phủ Tấn giận đến độ không thể lựa lời mà nói.

Lại một lần nữa, những lời của Hoàng Phủ Tấn khiến cho Tiểu Thiên đau đớn.

Miễn cưỡng cười một tiếng, nàng bình tĩnh mở miệng nói: “Đúng vậy, ta không biết xấu hổ, hơn nữa ngươi cũng không phải là hôm nay mới biết. Ngày đó ba mươi đại bản, hoàng thượng không phải là vì trừng phạt ta không biết xấu hổ sao?”

Nàng nói hời hợt, nhưng trong lòng lại mang theo không biết bao nhiêu là khó chịu.

“Ngươi. . . . . .”

“Còn có, ta thật may mắn khi hoàng thượng ngài đối với một nữ nhân bẩn thỉu như ta không có hứng thú. Nếu không, ta còn thật lo lắng hoàng thượng tối nay đã bị ta câu dẫn rồi!” mỗi một câu nói của Tiểu Thiên đều hàm chứa ý châm chọc, nhưng cũng lại làm tổn thương chính bản thân nàng.