Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 172




“Nương nương, bình thường hoàng thượng sẽ không như vậy.” Vũ Lạc Thuỷ khóe môi nhếch lên một tia khổ sở.

“Bình thường không như vậy, chỉ có thể nói là hắn che dấu thật tốt, nói theo cách khác hắn là đồ tiểu nhân, âm hiểm, vô sỉ, ngụy quân tử!” Hiện tại thừa dịp Hoàng Phủ Tấn hôn quân kia không có ở đây, tranh thủ mắng hắn!

“Nương nương, hoàng thượng chưa bao giờ đối với người khác như vậy.” Vũ Lạc Thuỷ thở dài ở trong lòng, tại sao vị hoàng hậu nương nương này sao lại cũng không nhìn thấy chứ, nàng chẳng lẽ không cảm thấy hoàng thượng đối với nàng rất đặc biệt sao?

“Vậy thì càng khẳng định hắn là đồ tỉểu nhân, đối với người khác không như vậy, nhưng đối với ta lại vô sỉ như vậy, hắn thật sự rất căm hận ta, ngươi nói một chút đi, ngươi nói một chút đi, chuyện ta có người đàn ông khác bên ngoài đã là chuyện tám trăm năm trước rồi, hắn lại mang thù đến tận bây giờ!” Càng như vậy, nàng đối với Hoàng Phủ Tấn càng thêm căm thù đến tận xương tuỷ, NND, nếu để cho nàng biết gian phu là ai, nàng nhất định quăng hôn quân này đi chạy tìm hắn!

“Nương nương, này. . . . . .” Vũ Lạc Thuỷ bất đắc dĩ, rồi lại rất hâm mộ, tại sao vị hoàng hậu nương nương này lại có thể to gan đến như vậy, nếu như nàng cũng có lá gan để chọc tức hoàng thượng thì thật là tốt biết bao.

Hoàng hậu nương nương thật đúng là tốt số, dám cắm sừng cho hoàng thượng, hoàng thượng còn có thể nhẫn nhịn nàng như vậy.

Vũ Lạc Thuỷ rũ mi mắt xuống, trong ánh mắt mang theo nhàn nhạt mất mát.

“Lạc Thuỷ!” Tiểu Thiên hướng về Vũ Lạc THuỷ nghiêm mặt lại, “Không cho phép ngươi nói giúp cho hôn quân!”

“Nương nương, thật ra thì hoàng thượng . . . . . . Ngài ấy là người tốt!”

“Hắn là người tốt?” Tiểu Thiên nghe được liền cười thực to, “Lạc Thuỷ, ngươi thật là một cô gái đơn thuần, hôn quân nếu là người tốt như ngươi nói…, ngươi đời này nhất định chưa từng gặp người xấu.”

“Nương nương, hoàng thượng . . . . . . Ngài thật sự là người tốt!” Vũ Lạc Thủy khó khăn nói những lời này, tóm lại, nàng không thích người khác nói hoàng thượng xấu.

“Lạc Thuỷ?” Tiểu Thiên chợt giống như là nhìn thấu cái gì, trong mắt mang theo vài phần tìm hiểu.

“Dạ? Nương nương, tại sao người là nhìn ta như vậy?” Vũ Lạc Thuỷ theo hướng nhìn của Tiểu Thiên mà khẽ chột dạ.

“Ngươi. . . . . . Tại sao luôn vì hôn quân nói chuyện? Như vậy quả thực đã quá bảo vệ hắn rồi? Hình như . . . . . Thực sự ngươi làm cho ta cảm thấy rất hứng thú nha.” Khoé miệng Tiểu Thiên nâng lên một nụ cười giảo hoạt.