Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 180




Nhận lấy nước Hoàng Phủ Tấn bưng tới, uống vài ngụm lớn, cuối cùng nàng cũng đem khối nghẹn kia nuốt xuống.

“Mẹ nó, thiếu chút nữa là phải đi gặp Diêm Vương ca ca.”Vất vả lắm mới được mở miệng, miệng Tiểu Thiên lại bắt đầu không an phận.

“Sao rồi? Đã khỏe chưa?” Khẩu khí của Hoàng Phủ Tấn vẫn cứng rắn như cũ, nhưng không khó để nhận ra trong khẩu khí của hắn lúc này mang theo lo lắng.

“Tên chết tiệt nhà ngươi, tại sao mỗi lần ngươi xuất hiện trước mặt ta, ta nhất định không gặp chuyện tốt!” Khẩu khí giảm nhẹ, Tiểu Thiên giận dữ đi tới.

Nàng cũng không biết nàng cũng tên hôn quân này còn có thể không hợp thế nào? Hôn quân này mỗi lần xuất hiện đều rất đúng lúc, khi thì nàng bị sặc nước, khi thì giống ma quỷ hiện ra, nàng lại bị nghẹn. Hôm nào đó nhất định phải tìm thầy coi bói thử xem, chắc nàng cùng hôn quân này tám phần là xung khắc quá!

“Niếp Tiểu Thiên, không phải ngươi rất muốn đi gặp ngươi Diêm Vương ca ca sao?” Sắc mặt Hoàng Phủ Tấn một lần nữa tối đen, nữ nhân đáng chết này, lại dám gọi hắn là tên chết tiệt! Hắn thật không nên có lòng từ bi sang đây thăm nàng, lại càng không nên giúp nàng uống nước, lại còn vỗ lưng thuận khí cho nàng, trực tiếp để cho nàng nghẹn chết. Chưa có nữ nhân nào hưởng sự ưu đãi như vậy, nàng tốt số, hưởng thụ xong, lại còn dám chỉ trích hắn.

“Ngươi. . . . . .” Được rồi, nàng bây giờ còn là nhân sĩ tàn tật, nàng không đấu lại hôn quân này, nàng chịu nhục!

Nàng phải giống như Câu Tiễn, có thể nhịn tới mức nào liền nhịn tới mức đó! Người ta ngay cả phân của Phù Sai cũng có thể chịu đựng mà ăn, nàng còn nhịn không được mấy câu nói của hôn quân này sao?

Hơn nữa, bên cạnh còn có người yêu thương hắn là Lạc Thủy, nàng cũng không thèm cùng hắn so đo.

Đúng nha, thiếu chút nữa quên mất Lạc Thủy. Ngay trước mặt của người ta mắng chửi người mà họ yêu, đó là rất không lịch sự.

Nghĩ như vậy, nàng liền đem tầm mắt chuyển sang Vũ Lạc Thủy, lại thấy trên mặt nàng ấy thoáng tia mất mát.

Làm thế nào đây?

Tiểu Thiên nhìn mình một chút, rồi lại nhìn chỗ Hoàng Phủ Tấn đứng.

Thật không đỡ được! Hôn quân này tay còn khoác tay lên lưng của nàng, động tác này cũng rất mập mờ!

Khó trách mặt Lạc Thủy xuống sắc như vậy. Hôn quân này thật là một kẻ phiền toái luôn tạo sự hiểu lầm!

Nàng chợt đứng dậy, vốn định đứng cách xa Hoàng Phủ Tấn, lại bị Hoàng Phủ Tấn từ phía sau lôi trở lại.