Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 184




“Ngươi. . . . . .” Tiểu Thiên bị Hoàng Phủ Tấn nói đến nghẹn họng. Cúi đầu liếc mắt nhìn thân thể mình quả thực cao không đến thước rưỡi, đứng ở bên cạnh hôn quân này thật đúng là nhỏ bé.

Chột dạ liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Tấn, nàng chết cũng không thừa nhận, mở miệng nói: “Ta. . . . . . Ta vốn là cao hơn thước rưỡi nha.” Vì để cho Hoàng Phủ Tấn càng thêm tin chắc thân thể của mình cao, nàng vẫn không quên tăng thêm một câu, “Còn gần một mét sáu đó.”

Bộ dạng Tiểu Thiên lúc này thật khiến cho Hoàng Phủ Tấn thiếu chút nữa thì bật cười, nữ nhân này, trong người cao hay không còn có thể nghiêm túc như vậy. Lại một lần nữa nhìn nàng một cái, hắn vờ cau mày: “Đúng không? Niếp Tiểu Thiên, sự thật đã rõ ràng thế, cao không đến mét rưỡi thì thôi, làm gì có chuyện đúng hay không?”

“Ta. . . . . .” Tiểu Thiên vốn muốn nói thân thể của mình khi ở hiện đại cao hơn một mét bảy mươi, lại không thể giải thích được sau khi xuyên qua thân thể nữ nhân này cao không đến mét sáu nên để mặc cho hắn tận tình trêu cợt đàn áp.

Bình thường thì lại không chú ý, hiện tại liếc mắt nhìn xuống, hôn quân này đại khái cao hơn mét tám nha.

NND, xuyên qua cũng không cho nàng cao hơn được chút nào.

Đều do lão Niếp Vân Hạc kia, sinh ra nữ nhi sao lùn như vậy.

Tự biết vấn đề cao thấp này nàng không thể đấu lại với Hoàng Phủ Tấn, nàng không thể làm gì khác hơn là chết không thừa nhận mở miệng nói: “Dù. . . . . . Dù sao ta cũng cao hơn mét rưỡi nha.” Nghẹn miệng, nàng chột dạ cúi đầu, xới thêm cơm, đầy bụng không tình nguyện.

Hoàng Phủ Tấn nhìn bộ dạng chột dạ này của Tiểu Thiên lại liều chết không thừa nhận, trong mắt của hắn thoáng qua một tia cười khẽ, “Vậy thì cố gắng đem cơm ăn nhiều một chút đi, nói không chừng qua một hai năm, thật đúng là có thể cao hơn mét rưỡi!”

Hắn không nghe thấy được sự cưng chìu bên trong câu nói của mình.

“Không phải là vừa rồi ngươi còn bảo ta ăn ít một chút sao? Ngươi là tên ngụy quân tử!” Tiểu Thiên không nhịn được đối đáp lại.

“Niếp Tiểu Thiên, ngậm miệng, ăn cơm!” Thanh âm của Hoàng Phủ Tấn vang lên, nhưng trong mắt nụ cười lại thủy chung dừng lại.

“Ngậm miệng thì làm sao ăn cơm? Chẳng lẽ nhét vào trong lỗ mũi sao?” Ngu ngốc! Tiểu Thiên ở trong lòng tặng thêm một câu.

“Ngươi. . . . . .” Hoàng Phủ Tấn bị nàng làm cho vừa bực mình vừa buồn cười, nữ nhân này, thật đúng là có một chút khe hở nàng liền muốn chui.

Vũ Lạc Thủy nhìn hai người đấu tới đấu đi, trong lòng Vũ Lạc Thủy cũng rất hâm mộ, nàng cũng rất muốn đấu mấy câu, nhưng nàng biết, bất kể nàng cố gắng thế nào, nàng cũng không cách nào chen vào giữa bọn họ được.

Khóe miệng Vũ Lạc Thủy hiện lên nụ cười khổ, một mình buồn bực trong đầu ăn cơm.