Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 414




Thân thể Tiểu Thiên bởi vì vòng tay ấm áp và bờ ngực rộng lớn được ôm từ phía sau làm cho nàng không dám tin mà run rẩy, nàng thủy chung không dám quay đầu lại, cái nỗi sợ hãi cùng không chân thực phát ra từ nội tâm đã chiếm hết toàn thân của nàng, làm cho nàng sợ cái loại cảm giác từ đám mây rơi xuống đến đáy cốc, cho dù sẽ không rơi tan xương nát thịt, cũng sẽ để cho nàng đau thật lâu.

Thấy thân thể nhỏ bé của Tiểu Thiên run rẩy, phía sau nàng, Hoàng Phủ Tấn đau lòng nhíu mày, đem nàng ôm càng thêm chặt một chút, hắn biết, nàng rất sợ, nàng sợ đây chỉ là sự cảm nhận sai lầm của nàng, sợ hắn vẫn không tỉnh lại, sợ lúc nàng xoay người, thấy cũng không phải là hắn.

"Thiên Thiên, ngoan, nghe lời, đừng ngồi dưới đất." Hoàng Phủ Tấn để sát vào bên tai nàng, lại một lần nữa ôn nhu nói. Ngón tay nghịch qua sợi tóc hỗn loạn của nàng, ôn nhu như vậy để cho Tiểu Thiên cảm thấy quen thuộc như vậy, lại quen thuộc đến mức đau lòng.

Một lúc lâu sau, đôi môi run rẩy của nàng mới từ trong miệng chậm rãi thốt ra mấy chữ, "Tấn. . . . . . Tấn, là ngươi sao? Tấn!" Lời này vừa rơi xuống, nước mắt cũng đi theo từ trong hốc mắt chảy tràn ra.

"Ừ, là ta, thật sự là ta." Hoàng Phủ Tấn đem nàng ôm thật chặt, "Thiên Thiên, nàng quay lại, có được không?"

Hoàng Phủ Tấn cảm giác được thân thể của Tiểu Thiên cứng lại, một lúc lâu sau, nàng mới lấy can đảm chậm rãi xoay người lại, nhìn thẳng vào ánh mắt ôn nhu kia của Hoàng Phủ Tấn, Tiểu Thiên cũng không khống chế được nữa, cảm xúc đè nén đã lâu vào lúc này hoàn toàn bộc phát ra ngoài.

Tấn, ngươi rốt cục đã tỉnh lại, ngươi đã tỉnh lại, ta rất nhớ ngươi

" Nàng giống như một đứa bé, hai tay ôm lấy cổ Hoàng Phủ Tấn, cằm tựa vào trên bả vai hắn, khóc đến trái tim đau đớn, nước mắt một giọt lại một giọt nhỏ xuống trên lưng Hoàng Phủ Tấn, nong nóng , lại mang theo sự thẩm thấu ấm áp.

Mặc dù tỉnh, nhưng vết thương của Hoàng Phủ Tấn cũng chưa khỏi hẳn, một động tác nho nhỏ cũng sẽ dễ dàng làm động tới vết thương của hắn, nhưng hắn vẫn cố nhịn.

Khó khăn đưa tay, vỗ nhè nhẹ lên lưng của Tiểu Thiên, bởi vì nức nở mà không ngừng run rẩy, khóe miệng của hắn khẽ nhếch thành một nụ cười ôn nhu yếu ớt, "Ừ, ta đã tỉnh, ta đã từng hứa với Thiên Thiên rồi, về sau vẫn phải yêu nàng, dĩ nhiên phải tỉnh lại chứ."

Đem Tiểu Thiên ôm vào trong ngực, Hoàng Phủ Tấn có vẻ an tâm dị thường.