Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 431




Edit : Zennie

Những ký ức này hoàn toàn rót vào trong đầu Tiểu Thiên, nàng lúc này hoàn toàn có tất cả trí nhớ của hoàng hậu trước kia, nàng rốt cuộc cũng hiểu rõ tại sao trước kia hoàng hậu lại bị xử tử, cũng hiểu những hình ảnh đột nhiên xuất hiện ở trong đầu nàng lại khiến nàng đau lòng mà khóc không thành tiếng.

Nàng biết, hoàng hậu trước là cam tâm tình nguyện cho đi lần đầu tiên của mình, đem lần đầu tiên của mình giao ột người mà nàng biết cả đời cũng sẽ không phải là nam nhân của riêng nàng!

Cả đêm tận tình, nhất dạ tình sâu, nàng cho đi trái tim, cho đi thân thể, lại vĩnh viễn cũng không nghĩ đến sẽ được đáp án.

Hoàng hậu trước thật là đáng thương, nàng yêu làm cho lòng người đau!

Vốn tưởng rằng mình rốt cục cũng có thể gả cho nam nhân mình yêu nhân thì lại bị mang trên mình tiếng xấu là ‘Dâm phụ” , cho người mình yêu ném ra khỏi giường, từ đó hồn đi chầu trời!

Đối với Hoàng Phủ Tấn, không phải là nàng không muốn giải thích, mà là nàng không biết nên giải thích thế nào, đêm phong lưu hôm đó với một nam nhân hoàn toàn không nhớ rõ nàng.

Cho dù là bị đặt lên trên ghế, thừa nhận ba mươi đại bản trừng phạt, nàng vẫn cắn chặt răng, quyết bảo vệ không nói ra "Gian phu" đó .

Cho đến khi ——

Cho đến khi ba mươi đại bản vẫn chưa đánh xong, liền bị linh hồn của nàng đến từ hiện đại thay thế, tất cả đều nổi lên biến hóa lớn.

Nàng có thể cảm nhận được nỗi đau của hoàng hậu trước, cứ như chính là nỗi lòng của nàng vậy.

"Thiên. . . . . . Thiên Thiên, đêm. . . . . . Đêm đó người kia là nàng!" Trong mắt Hoàng Phủ Tấn mang theo áy náy cùng không dám tin, cũng có một phần lửa giận, hắn đang giận chính hắn!

Từng từ, từng tiếng đối với Thiên Thiên làm nhục, một câu lại them một câu dâm phụ, bởi vì "Gian phu" trong truyền thuyết kia, hắn ở đêm tân hôn đầu tiên liền nhẫn tâm đem bỏ nàng lại trên giường, vì ép nàng nói ra gian phu là ai, hắn không chút nào suy tính để cho nàng vô tội bị đánh ba mươi đại bản, quay đầu lại, mới biết, gian phu mà hắn vẫn để ý lại là chính hắn.

Hắn nhớ tới mình hôm đó, say rượu khi tỉnh lại từ Vũ Phượng Cung, trời đã sáng choang, áo khoác bị cởi hết vứt toán loạn, phía trên mang theo nhàn nhạt vết bẩn, áo trong đã cởi ra mang theo chút xốc xếch, máu đỏ ánh vào trong mắt hắn cũng làm cho hắn hiểu được, một đêm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.