Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 435




Cảm giác khó chịu do bóng tối mang đến cũng mất dần, lúc này Tiểu Thiên đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường như chưa có gì xảy ra, "Không có sao nữa, có thể là ngồi quá lâu, đột nhiên đứng lên có chút không thích ứng liền choáng váng đầu."

Nàng cũng không có cảm thấy có gì không ổn, đi tới sau lưng Hoàng Phủ Tấn, nhẹ nhàng nắm bờ vai của hắn.

Mặc dù Tiểu Thiên nói như vậy, Hoàng Phủ Tấn vẫn có chút không yên lòng, "Không được, ta để cho Phúc Quý truyền ngự y tới đây xem qua cho nàng!"

"Ai nha, không muốn đâu, như vậy mà cũng truyền ngự y, người ta còn tưởng rằng Hoàng hậu nương nương ta đây là người dễ bệnh đấy." Tiểu Thiên lập tức ngăn trở động tác của Hoàng Phủ Tấn.

"Nàng vốn là dễ bệnh, ở trong mắt ta, nàng là bảo bối vô giá!"

"Lại nữa, lại nữa, vậy bảo bối hiện tại cầu xin ngài xem tấu chương nhanh lên một chút nữa, có được hay không?" Tuy trong lời ngon tiếng ngọt cũng có chút phần giả dối, có lẽ trời sanh đây là "Nhược điểm" của nữ nhân, bất kể lời ngon tiếng ngọt mà nghe vào trong lỗ tai người nào, cũng sẽ để cho trong lòng người nghe thoải mái, mặc dù ngoài mặt không có biểu hiện gì quá lớn, nhưng khóe miệng Tiểu Thiên vẫn kìm lòng không đặng mà cong lên.

"Được rồi!" Không có kiên trì nữa, Hoàng Phủ Tấn gật đầu một cái, quả thật tấu chương này phải phê hết trước mới được, trong thời gian hắn hôn mê, đã có một đống tấu chương dày cộm chờ hắn xem, trung gian có vài phần đều là quan hệ đến chuyện sinh sống của dân chúng, hắn phải nhanh một chút giải quyết mới được.

Tiểu Thiên đứng ở sau lưng Hoàng Phủ Tấn nhẹ nhàng nắm bờ vai của hắn, khóe miệng luôn treo nụ cười như có như không.

Trước kia vẫn chưa chạm vào chuyện tình yêu như thế này, cảm giác, cảm thấy những tình nhân ngày ngày dính sát vào nhau, không hề chia cắt như thế cảm thấy bọn họ thực sự vô dụng, bọn họ không thể tách rời đối phương mỗi phút mỗi giây cũng dính vào cùng nhau cũng không thấy ngán, bây giờ nghĩ lại, nàng có thể hiểu được tâm tình của những người đó. Thì ra là đây chính là tương cứu trong lúc hoạn nạn, cảm giác như keo như sơn, thật rất tốt đẹp.

Đang nghĩ như vậy, trước mắt nàng lại tối sầm một lần nữa, tựa như vừa rồi, cái gì cũng không nhìn thấy, ánh sáng xuyên qua ánh mắt của nàng cũng chỉ mơ hồ.

Nhưng chính là tình huống này cũng không kéo dài thật lâu, không qua bao lâu, ánh sáng lại lần nữa khôi phục lại dáng vẻ bình thường.

Sao vậy?

Tiểu Thiên mơ hồ cảm giác được một tia bất an.

Chuyện tựa hồ cũng không đơn giản như nàng nói như vậy, tại sao tầm mắt của nàng lúc thì lại tối om om, cái gì cũng không nhìn thấy .

Mang theo cảm giác bất an, chân mày nàng khẽ cau.