Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 441




"Nương nương, vi thần cho ngài uống thuốc này chỉ có thể đem độc tính tạm thời kềm chế, nhưng. . . . ." Thái y khó khăn nhìn về phía Tiểu Thiên, trên thực tế, hắn thật không thể làm gì được.

"Ừ, ta biết, ngươi đi xuống trước đi." Tiểu Thiên hướng thái y khoát tay áo, nàng biết thái y ở chỗ này đã bị hù dọa gần chết, để hắn tuyên bố sinh tử tồn vong của nàng, đối với hắn mà nói quả thật làm cho hắn so với mình chết còn đáng sợ hơn.

"Đa tạ nương nương, vi thần cáo lui!" Thấy Tiểu Thiên nói như vậy, thái y như trước đại xá một cái, lòng bàn chân đột nhiên nhanh không nhỏ, còn không đợi Tiểu Thiên kịp phản ứng, hắn đã thối lui ra thật xa.

"Thiên Thiên, nàng đừng sợ, ta lập tức phái người đến Tịch Huyễn quốc tìm Nhị hoàng tử lấy giải dược."

"Chàng thật ngốc, chúng ta đem Tịch Huyễn quốc đánh cho thảm như vậy, Nhị hoàng tử người ta nguyện ý cho sao?" Tiểu Thiên cố làm thoải mái mà mở miệng nói.

"Nếu như hắn không cho, ta liền làm Tịch Huyễn quốc vĩnh viễn biến mất!" Trong mắt Hoàng Phủ Tấn thoáng qua sát khí khó nén.

"Tấn, đừng như vậy, nói không chừng còn có biện pháp khác, không chừng ngày nào đó Ám Dạ đột nhiên xuất hiện, ta liền được cứu rồi nha." Tiểu Thiên vẫn làm ra vẻ thoải mái, khóe miệng mang ý cười.

Ngược lại Hoàng Phủ Tấn, lại thủy chung cau mày, trong mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.

"Nhưng ta không tìm được hắn, Thiên Thiên!" Hoàng Phủ Tấn cuối cùng vẫn không thể khống chế được mình, đem Tiểu Thiên ôm vào trong ngực, nước mắt theo chóp mũi hắn rơi xuống, "Thiên Thiên, ta thật sợ hãi nàng sẽ ở trước mặt của ta đột nhiên rời đi, ta tự nói với mình nàng sẽ không sao, nhưng trong lòng ta thật rất sợ, thiên hạ này ta có nhưng ta không muốn, ta không thể không có nàng, Thiên Thiên. . . . . ."

Hoàng Phủ Tấn trực tiếp trước mặt Tiểu Thiên nói ra nỗi sợ của mình lúc này như thế, làm khóe mắt Tiểu Thiên mang màn sương nhàn nhạt.

"Tấn, chàng quên sao, ta nói rồi, ta muốn chàng cả đời nắm tay ta, thời gian cả đời còn rất dài, chúng ta vẫn có thể tiếp tục nắm tay." Nàng từ trong ngực Hoàng Phủ Tấn ngẩng đầu lên, thanh âm nghẹn ngào, nước mắt lướt qua khóe mắt, " Chàng đã nói, cả đời này chỉ nắm tay ta, ta nhớ rất rõ ràng, ta sẽ không hào phóng để chàng đi nắm tay nữ nhân khác." Nàng hít sâu một cái, tiếp tục nói: "Cho nên chàng yên tâm, trừ khi ta chán chàng rồi, là nếu không tuyệt sẽ không có chuyện ."

"Thiên Thiên. . . . . ." Hoàng Phủ Tấn nhìn về phía Tiểu Thiên, động tình nâng cằm của nàng, cúi xuống hôn, nước mắt lướt qua khóe miệng, nụ hôn của hắn mang theo đau đớn khó nén, ông trời rốt cuộc trừng phạt hắn hay là đang khảo nghiệm hắn?