Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 447




Nghe Tiểu Thiên nói như vậy, khẩn trương trong mắt Hoàng Phủ Tấn thoáng giảm chút ít, chỉ cần có thể để cho Thiên Thiên sống lâu mấy năm, là có thể cho hắn nhiều thời gian hơn đi tìm Ám Dạ, chỉ cần có thể tìm được Ám Dạ, độc kia của Thiên Thiên không phải là có thể giải sao.

Tuyệt vọng trong mắt Hoàng Phủ Tấn rốt cục đã tìm ra tia hi vọng. Tiểu Thiên nhìn ánh mắt của hắn, ánh mắt của nàng chua xót gay gắt.

Nàng cũng hi vọng mình thật có thể sống thật là nhiều năm, nếu như có thể thật sự để cho nàng sống lâu thêm nhiều năm, cho dù khi đó tìm không được Ám dạ, nàng cũng không tham lắm, ít nhất vài năm sau, nàng cũng vì Tấn sinh hài tử đi.

Nhưng bây giờ. . . . . . Nửa tháng, chẳng qua là nửa tháng thời gian, cái gì nàng cũng không thể lưu lại cho hắn.

Đây có lẽ là chuyện mà cả đời này nàng tiếc nuối nhất .

Nghĩ tới đây, trong vành mắt của nàng lần nữa chứa đầy nước mắt, càng không ngừng đảo quanh, nàng hi vọng mình có thể gắng gượng giả vờ thêm một lút, nhưng khi nhìn đến ước mơ cùng ánh mắt hy vọng trong mắt Hoàng Phủ Tấn, nước mắt của nàng vẫn không thể kiềm được tuôn trào.

"Thiên Thiên. . . . . ." Hoàng Phủ Tấn nghiêng đầu nhìn nàng, thấy nàng lúc này lệ rơi đầy mặt, tim của hắn lần nữa nhói lên.

"Sao vậy, Thiên Thiên?"

"Không có, không có gì." Liên tục không ngừng lau nước mắt ở khóe mắt, nàng miễn cưỡng nặn ra một nụ cười , "Ta đột nhiên nghĩ tới, mấy năm về sau, chúng ta sẽ có rất nhiều hoàng nhi, liền cao hứng nên khóc."

"Thật là một đứa ngốc!" Hoàng Phủ Tấn đem Tiểu Thiên ôm chặt ở trong ngực, ước mơ cuộc sống sau này, "Thiên Thiên, về sau chúng ta sẽ sinh rất nhiều rất nhiều hài tử, lúc nghe thanh âm non nớt của bọn họ gọi phụ hoàng mẫu hậu, đó là chuyện tuyệt vời nhất trên đời."

Nghĩ đến cuộc sống sau này, trong mắt Hoàng Phủ Tấn liền tràn đầy hạnh phúc.

Tiểu Thiên giương mắt, nhìn trong mắt Hoàng Phủ Tấn để lộ ra ánh mắt ước mơ đó, nước mắt của nàng vẫn nén ở trong lòng, không dám chảy xuống, nàng không muốn đánh vỡ ảo tưởng của hắn lúc này, cho dù, nửa tháng sau, nàng vẫn phải tàn nhẫn để cho hắn đối mặt điểm này.

Run rẩy đôi môi, nàng tựa vào trong ngực Hoàng Phủ Tấn thật chặc , thanh âm nghẹn ngào mở miệng nói: "Ừ, ta tin tưởng chàng rất nhanh có thể làm phụ hoàng ."

Chẳng qua là mẫu hậu của hài tử kia . . . . . . Không phải là nàng.

Tiểu Thiên đem đau đớn trong lòng đè ép thật chặc, đôi môi bị nàng cắn đến muốn bật máu.

Dưới sự kích động, trước mắt của nàng lần nữa lại đen kịt, thân thể nàng run rẩy sợ hãi, nắm thật chặc cánh tay Hoàng Phủ Tấn, tựa vào trong ngực hắn, cứ như vậy ôm ngực hắn có chút vẻ luyến tiếc, chỉ tiếc ——

Nàng đã không thể đợi quá lâu .