Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 450




“Nàng vĩnh viễn không được trở thành như vậy!” Đoạn Ngự đem người nàng lắc mạnh, ánh mắt nhìn thẳng nàng lúc này ít đi sự ôn nhu nhã nhặn thường ngày mà tựa hồ như một con mãnh thú, “Nếu không muốn làm một nữ nhân như cũ, vậy thì hãy chờ đi ăn cơm của đại lao đi!”

Đoạn Ngự chưa từng nghĩ tới có lúc mình sẽ tức giận cực độ đến vậy, chỉ vì tiểu nữ nhân trước mắt không biết suy tính muốn hủy bỏ quan hệ giữa bọn họ này.

“Muốn ta ngồi tù?” Lúc này Như Mộng tựa hồ càng thêm tuyệt vọng, nàng không hề sợ hãi nhìn thằng Đoạn Ngự, mở miệng nói: “Chỉ sợ hoàng thượng các ngươi sẽ không để cho ngươi làm như vậy!”

“Tấn?” Nghe Như Mộng nhắc tới Hoàng Phủ Tấn, Đoạn Ngự giống như đang nghĩ tới điều gì.

Mấy ngày nay vì chuyện của nữ nhân này, hắn vẫn chưa có vào cung lần nào, hắn thật không biết giải thích cho Tấn nghe chuyện tình cảm với Như Mộng như thế nào, nhưng không phải vì thế mà hắn không nắm được sự tình trong cung, hoàng hậu trúng Minh Hoa chi độc của Tịch Huyễn, sinh tử chưa rõ, hiện tại duy nhất chuyện có thể để cho Tấn thỏa hiệp sợ rằng chỉ có chuyện chất độc trên người hoàng hậu.

Chằng lẽ Như Mộng muốn dùng hoàng hậu uy hiếp Tấn?

Nghĩ tới đây, Đoạn Ngự nhíu mày, điểm này Như Mộng cũng đã nhìn ra.

Nhìn thấu ý nghĩ trong lòng Đoạn Ngự, Như Mộng cười lạnh nói: “Hiện tại độc trong người hoàng hậu đã phát tác, không tới lấy thêm giải dược, e rằng nàng ta chẳng còn sống được bao lâu.”

Những lời này của Như Mộng làm cho trong mắt Đoạn Ngự hiện lên tia trầm mặc.

“Hoàng hậu không còn sống được bao lâu?” Đoạn Ngự nhìn về phía Như Mộng, cau mày dò hỏi. Vậy Tấn làm sao bây giờ? Hắn thật vất vả mới cùng hoàng hậu yêu nhau, mới chưa được bao lâu đã lại phân li?

Hắn đã đau khổ mười năm, làm sao có thể để hắn chịu đựng đau khổ một lần nữa.

“Sợ rằng Hoàng Phủ Tấn hắn còn không biết?” Như Mộng cười nhạt, tiếp tục nói: “Không bằng ta hảo tâm nói cho ngươi biết điều này, ngươi đi nói cho huynh đệ tốt của ngươi, thế nào hả?”

“A , đúng rồi……..” Nụ cười của Như Mộng lúc này mang theo chút tàn nhẫn, “Giải dược này trừ Nhị hoàng tử của chúng ta có, ta cũng có!”

Những lời này của Như Mộng làm cho trái tim Đoạn Ngự nhói lên, hắn biết Như Mộng nói những lời này ắt hẳn kèm theo yêu cầu, giải dược này cơ bản làm sao nàng có thể dễ dàng giao ra đây!

“Ngươi có yêu cầu gì, nói đi!” Đoạn Ngự trực tiếp đi thằng vào vấn đề.

“Dùng đầu Hoàng Phủ Tấn đổi lấy giải dược!” Như Mộng trực tiếp trả lời, nàng cũng không muốn cùng Đoạn Ngự vòng vo, hiện tại chuyện quan trọng còn đợi nàng đi làm! Mạng của Hoàng Phủ Tấn nàng không thể không có!