Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 465




“Hoàng Thượng!” Lạc Thủy nhẹ nhàng kêu hắn một tiếng, do dự đứng ở phía sau.

Hoàng Phủ Tấn xoay người, thấy Lạc Thủy nên vẻ mặt hắn không có bao nhiêu biến hóa, chẳng qua là mặt không thay đổi mở miệng hỏi: “Thân thể Hoàng Tổ Mẫu có tốt hơn chút nào không?”

“Dạ, đã tốt hơn nhiều, uống thuốc của thái y xong giờ đã ngủ.” Lạc Thủy nhẹ giọng hồi đáp, thấy trong mắt Hoàng Phủ Tấn thống khổ, lại xen lẫn vẻ mệt mỏi khó có thể che giấu, trong mắt Lạc Thủy cũng tràn đầy đau lòng không thôi.

Ngay sau đó, Hoàng Phủ Tấn đột nhiên đưa tay, kéo Lạc Thủy qua, trong mắt mang theo vài phần nhu tình, tay nghịch qua Lạc Thủy tạo ra một kẽ hở, cử động này làm cho Lạc Thủy hoàn toàn trợn tròn mắt, ở trong mắt của nàng, xuất hiện hoàn toàn vẻ mặt không thể nào tin được.

“Lạc Thủy, trong thời gian này nàng đã khổ cực rồi.” Tay Hoàng Phủ Tấn chạm qua mỗi một tấc da thịt của Lạc Thủy đều dọa cho nàng sợ đến lui về sau từng bước, nhưng tay của nàng lại thủy chung bị Hoàng Phủ Tấn nắm thật chặt.

“Hoàng…..Hoàng Thượng, xin ngài……….Buông tay!” Lạc Thủy khó khăn nói ra những lời này, nói thật, Hoàng Phủ Tấn nhu tình như vậy nàng không kháng cự được, nhưng là nàng không thể làm chuyện có lỗi với Thiên Thiên, nàng không hiểu tại sao Hoàng Thượng đột nhiên lại trở nên như vậy….Trở nên ôn nhu như vậy, nhưng nhu tình không nên xuất hiện trên người nàng mới đúng.

“Lạc Thủy, chớ khẩu thị tâm phi!” Hoàng Phủ Tân chặn ngang đem Lạc Thủy kéo thẳng vào trong ngực, khóe miệng đắc ý nâng lên: “Trẫm biết, nàng vẫn luôn thích trẫm, không phải sao?”

“Hoàng…..Hoàng Thượng, ta……..ta……..” Những lời này của Hoàng Phủ Tấn dọa Lạc Thủy đến nói không ra lời, thân thể nhỏ bé ở trong ngực Hoàng Phủ Tấn run rẩy gay gắt, nhất là cảm giác bị Hoàng Phủ Tấn ôm vào trong ngực, đây là hình ảnh nàng nhiều lần ảo tưởng qua, nhưng lúc này lại làm cho nàng cảm thấy dị thường kinh khủng, nàng không hiểu, Hoàng Thượng tại sao lại đột nhiên biến thành như vậy?

Hắn chẳng lẽ quên sự tồn tại của Thiên Thiên sao?

“Lạc Thủy, Trẫm đột nhiên phát hiện, nàng thật là một cô gái xinh đẹp, tại sao trước đây trẫm lại không phát hiện.” Ngón tay Hoàng Phủ Tấn nghịch qua đôi môi run rẩy của Lạc Thủy, khóe môi hắn treo lên một mạt cười như có như không.

“Hoàng Thượng, xin ngài……Tự trọng!” Lạc Thủy ở trong ngực Hoàng Phủ Tấn càng không ngừng vùng vẫy, nhưng Hoàng Phủ Tấn lại ôm rất chặt, hắn hoàn toàn không cho Lạc Thủy một chút cơ hội chạy thoát!