Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 483




"Đi đâu?" Tiểu Thiên mở miệng hỏi, bớt đi gánh nặng trong lòng kia, lúc này nàng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

" Nơi để chữa bệnh!" Ám Dạ đơn giản trả lời một tiếng, kéo nàng qua bước nhanh về phía trước.

Không biết đã đi bao lâu rồi, Tiểu Thiên chỉ nhớ rõ Ám Dạ mang theo nàng vòng vo thật lâu, cuối cùng đã tới một nơi có thể nói là tiên cảnh nhân gian.

Khói trắng lượn lờ dưới sơn cốc, có dòng nước mát đang chảy xuôi róc rách, tiếng nước chảy tích tích, giống như âm nhạc thiên nhiên tấu ra một điệp khúc tuyệt vời, nhắm hai mắt lại, thật làm cho người ta cảm thấy như được đi vào tiên cảnh vậy.

Nhắm mắt lại, nàng hít sâu nhìn một hơi, cảm giác mát mẻ này làm cho Tiểu Thiên cảm thấy thoải mái thích thú vô cùng.

Lưu luyến mở mắt ra, nàng hướng về phía Ám Dạ bên cạnh mở miệng nói: "Chỗ này thật đẹp!"

"Vậy thì hãy hưởng thụ đi, những người khác cũng không có cơ hội tới nơi này."

Ám Dạ nghiêng đầu, cười cười với nàng.

"Vậy ta có thể ở chỗ này sao?" Tiểu Thiên quay đầu nhìn về phía Ám Dạ, trong mắt mang theo nét thăm dò.

Câu hỏi của Tiểu Thiên làm cho Ám Dạ nhìn nàng chăm chú, lần đầu tiên từ khi hắn nhìn thấy Tiểu Thiên cho đến giờ, đã cảm thấy nàng không phải người bình thường, ít nhất thân phận của nàng rất không bình thường, thậm chí ngay cả cấm vệ quân cũng xuất động tìm đến nàng, cầm đầu còn là thống lĩnh cấm quân Lam Diệc, có thể nghĩ, nàng cũng không phải là một người bình thường!

Chẳng qua là hắn không muốn truy cứu nhiều, dù sao chuyện của người khác, nếu người khác không muốn nói, hắn sẽ không hỏi nhiều. Không quan tâm đến việc vớ vẩn không liên quan đến mình, từ trước đến giờ là nguyên tắc làm người của hắn.

Vì vậy, việc chữa bệnh cho người khác đối với hắn mà nói cũng xem như là việc vớ vẩn, hắn không muốn quản thì sẽ không thèm quản, chỉ có thể nói rõ người kia vận khí quá tốt, vừa lúc đụng phải thời điểm hắn muốn chõ mõm vào cũng giống như nói trường hợp cô gái đứng trước mặt này.

"Ngươi vẫn muốn ở chỗ này?" Ám Dạ nhìn mặt Tiểu Thiên, mở miệng hỏi.

"Ừ!" Tiểu Thiên gật đầu không chút do dự.

"Người thân của ngươi đâu?"

"Người thân?" Thấp giọng nhớ tới hai chữ này, mi mắt của nàng bởi vì hai chữ này mà rũ xuống, tâm lại nhói đau từng cơn, nam nhân mà nàng đã từng quan tâm nhất đó có thể coi như là người nhà của nàng sao?

Ở trong triều đại xa lạ này, người mà nàng đã từng cho là có thể bảo vệ nàng nhất, lại đả thương nàng thật sâu, nên vết thương mà nàng mang phải vô cùng nặng.

Trong mắt cảm thấy một trận chua xót, nàng nhắm mắt lại, đem nước mắt cứng rắn nuốt trở về.

Giương mắt lên, nàng nhìn về hướng Ám Dạ, bình thản mở miệng nói: "Ta là một đào phạm, làm sao có thể có người trong nhà chứ?"