Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 485




Ngự thư phòng ——

"Các ngươi đúng là phế vật!" Dưới cơn thịnh nộ, Hoàng Phủ Tấn đem tất cả mọi thứ trên bàn đạp bay thẳng đến chỗ viên quan đang căng thẳng quỳ gối trước bàn đọc sách, trong mắt mệt mỏi mang theo dấu tích cả đêm chưa ngủ, hằn đầy tia máu!

"Hoàng. . . . . . Hoàng thượng thứ tội!"

"Thứ tội!" Hoàng Phủ Tấn khó nén được tức giận, "Một người trúng kịch độc như thế mà ngươi đuổi không kịp, thấy nàng mà ngươi lại đuổi không kịp!!!" Câu này, Hoàng Phủ Tấn gần như là hét lên.

Thiếu chút nữa! Còn kém một chút là có thể tìm được Thiên Thiên rồi! Bọn họ cứ như vậy trơ mắt để nàng biến mất khỏi tầm mắt.

Hoàng Phủ Tấn hối hận, hắn lúc ấy cũng nên tự mình đi tìm, nếu như lúc ấy hắn ở đó, hắn còn có thể để nàng dễ dàng biến mất lần nữa sao?

"Hoàng. . . . . . Hoàng thượng thứ tội, thần. . . . . ." Lam Diệc cũng không biết còn có thể nói gì, trên thực tế, đuổi không kịp Hoàng hậu nương nương, hắn đúng là thất trách, nhưng hắn không nghĩ đến Hoàng hậu nương nương lại có khinh công lợi hại như vậy, hắn một thân thống lĩnh cấm quân cũng không đuổi kịp nàng.

"Được rồi, ngươi đi xuống đi, tiếp tục toàn lực tìm kiếm tung tích hoàng hậu, không tìm được, không cần xuất hiện trước mặt trẫm!" Hoàng Phủ Tấn cắn răng mở miệng nói.

Những lời này của hắn rất rõ ràng, không tìm được Tiểu Thiên, chức danh cấm quân thống lĩnh này của Lam Diệc phế lập tức đi.

"Dạ, thần nhất định tìm được Hoàng hậu nương nương!" Lam Diệc cũng kinh hoàng từ dưới đất bò dậy, những lời này của hoàng thượng đã tạo cho hắn áp lực lớn nhất, không làm quan không cần gấp gáp, nhưng hoàng thượng dưới cơn nóng giận, tùy thời sẽ hái đầu hắn mất.

Trong khoảng thời gian này độc trên người Hoàng hậu nương nương đã khiến cho thái y của Thành Thiên sống trong căng thẳng lo âu, hiện tại vì nàng rời cung, chuyện xui xẻo lại đến phiên hắn chịu.

Này là Hoàng hậu nương nương thì không thể làm người ta tĩnh tâm một chút sao?

Trong lòng Lam Diệc mang theo vài phần bất bình, bất quá hắn có quyền lực gì chỉ trích người ta, người ta là hoàng hậu, là hoàng thượng không muốnđể mất hoàng hậu, hắn chỉ có thể nhận trọng trách tiếp tục đi tìm Hoàng hậu nương nương thôi!

Lam Diệc lui xuống, Hoàng Phủ Tấn vô lực ngồi vào một bên ghế, khuôn mặt mệt mỏi, bất quá chỉ mới một đêm, hắn đã tiều tụy giống như là người khác, ánh mắt mang theo đau đớn lúc này lại thêm mấy phần vô lực cùng tự trách!