Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 492




Đoạn Tình cốc, tình khó mà đoạn!

Tiểu Thiên nước mắt ướt mặt, tâm cũng ướt!

"Thiên Thiên, cô nương ở nơi này a." Sau lưng vang lên tiếng của Hoa thúc, chính là người quản gia mà Ám Dạ đã nhắc tới lúc trước.

Tiếng của Hoa thúc khiến cho Tiểu Thiên không ngừng xoa xoa nước nơi khóe mắt, hít sâu một hơi, xoay đầu lại, nặn ra một nụ cười với Hoa thúc, "Hoa thúc, ngài tìm ta?"

"Không phải, là thiếu gia tìm cô nương."

"A, được, ta bây giờ liền quay về." Đối với Hoa thúc gật đầu một cái, nàng từ trên tảng đá lớn đứng lên, hướng thư phòng Ám Dạ mà đi tới.

Mấy ngày nay ở Đoạn Tình cốc, Tiểu Thiên hoàn toàn đã quen thuộc với tất cả.

Đẩy ra cửa thư phòng, nàng đi tới, "Tìm ta?"

"Ừ." Gật đầu một cái, Ám Dạ hướng nàng vẫy vẫy tay, "Tới đây."

"Nha." Không có hỏi nhiều, Tiểu Thiên đi tới chỗ hắn, mấy ngày nay đều là như vậy, mỗi ngày, Ám Dạ đều chuẩn đoán bệnh cho nàng.

Đưa tay kéo tay của nàng qua, ngón tay khoác lên mạch của nàng, vẻ mặt Ám Dạ lại một lần nữa trở nên vô cùng nghiêm túc.

"Dạ, độc trên người ta có phải rất khó giải hay không?" Nhìn bộ dạng Ám Dạ thỉnh thoảng cau mày, Tiểu Thiên không nhịn được mở miệng hỏi.

Mấy ngày nay mặc dù tốt hơn so với lúc trước nhiều, nhưng nàng cảm lại có cảm giác giống như không có thật, luôn có một loại cảm giác nôn mửa khó có thể ức chế mà thỉnh thoảng lại hướng ngực của nàng xông tới.

Câu hỏi của Tiểu Thiên khiến cho Ám Dạ ngẩng đầu lên nhìn về phía nàng, cười nói: "Chừng nào thì ngươi mới không hoài nghi y thuật của ta nữa?"

"Vậy không phải là ta lo lắng cái mạng nhỏ của ta sao." Tiểu Thiên nở nụ cười.

"Được rồi, vậy ta nói thật với ngươi." Ám Dạ kéo Tiểu Thiên đến ngồi xuống trên cái ghế băng, người tựa vào trên bàn trước mặt của nàng , hai tay vòng trên ngực nhìn về phía nàng, mở miệng nói: "Minh Hoa chi độc, mấu chốt nhất chính là người trúng độc quyết không thể động tình, nếu không sẽ gia tốc kỳ độc lưu chuyển trong người, mà ngươi. . . . . ."

Ám Dạ dựa vào gần nàng, nhìn thẳng hai mắt của nàng, mang theo vài phần đánh giá xem xét.

"Ta. . . . . . Ta làm sao?" Ánh mắt của Ám Dạ như thế làm cho Tiểu Thiên cảm thấy chột dạ, ánh mắt lóe lên nhìn về phía khác.

"Trong lòng của ngươi tưởng nhớ một người đàn ông, một người nam nhân mà ngươi yêu rất sâu đậm!" Ám Dạ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Tiểu Thiên, mà những lời của hắn này khiến cho Tiểu Thiên chợt ngẩng đầu lên, trên tay bởi vì khẩn trương mà hơi run rẩy.