Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 504




Không thể nào, tuyệt không có khả năng này! Đại Ba hủy bỏ điểm này ở trong lòng.

Nhưng nếu không phải là có chuyện trọng yếu, hoàng thượng tuyệt sẽ không tự mình đến Chiêu Lăng để hỏi tới chuyện này.

Chẳng lẽ. . . . . . Hoàng thượng lần này đến đây là do có chuyện vô cùng quan trọng sao?

Nghĩ tới đây, Đại Ba đột nhiên nghĩ đến một chuyện, khoảng thời gian trước hoàng thượng không phải là hạ hoàng bảng treo giải thưởng vạn lượng hoàng kim tìm kiếm tung tích Hoàng hậu nương nương sao. Chẳng lẽ lần này hoàng thượng tự mình đến Chiêu Lăng, là vì tìm kiếm Hoàng hậu nương nương?

Nghĩ như vậy, trong mắt Đại Ba thoáng qua một tia không dám tin!

Dù sao cũng là người ở lăn lộn nhiều năm trong quan trường như vậy, có một số việc hắn rất dễ dàng xâu chuỗi lại.

Chẳng lẽ hoàng thượng cho rằng cô gái xuất hiện cùng thần tiên đại hiệp là Hoàng hậu nương nương?

Cũng không phải là không thể được. Người có thể có lục tùng thạch cũng không phải người bình thường, nhưng nếu khối lục tùng thạch kia thật sự là từ trên người nữ nhi kia rơi xuống, sợ rằng khả năng nàng là Hoàng hậu nương nương cũng không nhỏ.

Nghĩ như vậy, Đại Ba trở nên càng thêm chịu khó, lần này chính là giúp hoàng thượng tìm được Hoàng hậu nương nương, xem như lập được một cái công lớn rồi. Nếu như tìm được nương nương, hoàng thượng cao hứng sẽ liền điều hắn đến kinh thành làm quan cũng không chừng.

Sau khi Đại Ba đi, mi mắt Hoàng Phủ Tấn rũ xuống, giơ tay lên, nhìn mảnh ngọc trong tay, khuôn mặt hắn mang theo phiền muộn, đem khối ngọc xanh biếc kia nắm thật chặt , "Thiên Thiên, là nàng thật sao?"

Trong mắt Hoàng Phủ Tấn mang theo nhàn nhạt bất an, hắn rất sợ đến lúc đó nhìn thấy người kia lại không phải là Thiên Thiên, vậy hắn phải làm sao bây giờ? Thiên Thiên lại không biết là ở nơi nào? Nàng có thể hay không là đã xảy ra chuyện?

Hoàng Phủ Tấn không dám nghĩ tiếp nữa, hắn hi vọng bọn họ có thể mau sớm xuất hiện, nhưng lại thấy sợ khi bọn họ xuất hiện mà người đó lại không phải là Thiên Thiên. Cái loại cảm giác từ đám mây rơi xuống đáy cốc đó sẽ làm tim của hắn không thể chịu nổi.

"Hoàng thượng, ngài yên tâm đi, nương nương nhất định không có việc gì. Ngài cùng nương nương rất nhanh là có thể gặp mặt." Thấy Hoàng Phủ Tấn như vậy, Phúc Quý không đành lòng..., không thể làm gì khác hơn ngoài khích lệ.

"Ừ!" Hoàng Phủ Tấn khẽ gật đầu, tựa đầu nhìn về phía phương xa, trời xanh nơi xa vào lúc này có vẻ xa vô cùng không thể chạm đến.

Rất nhanh? Thật là rất nhanh là có thể nhìn thấy Thiên Thiên đến sao?