Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 518




"Ách........." chợt, bụng dưới Tiểu Thiên hung hăng nhói một cái, dưới thân thể ý thức khom xuống, nàng che bụng dưới, bởi vì trong bụng truyền tới từng trận đau nhức mà đau đến nhíu mày, thân thể cũng không đứng thể đứng lên. Sử dụng kiếm chống xuống mặt đất, dưới chân của nàng có chút không yên, mà bộ dạng này của nàng trông rất thống khổ, làm cho Hoàng Phủ Tấn cả trái tim cũng nhói lên. Bước nhanh về phía trước, vây quanh nàng, thân thể hắn cũng theo đó ngồi xổm xuống, trong mắt khó nén vẻ khẩn trương, "Thế nào, Thiên Thiên? Nàng làm sao vậy?"

"Ta...........ta không sao!" Cắn chặt môi dưới, nàng đem Hoàng Phủ Tấn hung hăng đẩy ra, dưới chân không yên vẫn sử dụng kiếm chống mặt đất, hai mắt nàng lãnh mạc ngăn lại Hoàng Phủ Tấn một bước đi về phía trước.

"Hoàng Phủ Tấn, ngươi nghe rõ cho ta, cả đời này ta cũng sẽ không dây dưa, không quấn lấy ngươi nữa." Trong mắt của nàng mang theo cái nhìn không tha thứ cùng lạnh lẽo, nhưng vẻ đau lòng trong ánh mắt kia lại làm đau nhói tâm Hoàng Phủ Tấn.

"Còn có............" Nghĩ đến câu nói trước kia, đau đớn trong mắt Tiểu Thiên càng thêm mãnh liệt, nhưng ánh nhìn lạnh như băng kia ngay cả Hoàng Phủ Tấn, cũng không dám tiến lên nữa bước. "Có một câu ta muốn nói với ngươi, từ nay về sau, cho dù ta phơi thây nơi hoang dã, cũng sẽ không nương nhờ bên cạnh hoàng thượng ngài." Nói đến đây, nàng châm chọc nở nụ cười, dưới chân lần nữa không vững lảo đảo vài bước.

"Thiên Thiên..........." Hoàng Phủ Tấn muốn bước lên trước đỡ lấy nàng, lại bị nàng một lần nữa quát bảo dừng lại, "Đừng có đụng vào ta!" Bụng nàng đau đớn càng ngày càng kịch liệt, đau đến mức cả người lại một lần nữa khom xuống dưới.

"Thiên Thiên, nàng giận trẫm cũng không sao, nàng mau nói cho trẫm biết nàng rốt cuộc bị làm sao?" Hoàng Phủ Tấn tiến lên ôm nàng, nhìn thân thể nàng khó chiu như thế, tim của hắn so với nàng còn đau hơn.

"Ám Dạ................" Không để ý tới Hoàng Phủ Tấn, nàng giùng giằng từ trong ngực Hoàng Phủ Tấn muốn đi ra. Nhưng lại không có một chút khí lực nào, nàng chỉ vào đội quan binh dũng mãnh đang vây quanh kia mà không nhận ra được Ám Dạ, ròi lại nhìn về phía Hoàng Phủ Tấn, mở miệng nói."Ám Dạ..........thả...........thả Ám Dạ."

"Thiên Thiên, trẫm đáp ứng nàng, nhất định thả hắn, nàng đừng khẩn trương được không, nàng mau nói cho trẫm thân thể nàng sao rồi? Có phải hay không độc trên người lại phát tác, nàng mau nói cho trẫm a, Thiên Thiên!" Gấp đến độ mù quáng, Hoàng Phủ Tấn khó nén đau lòng trong mắt.

"Hoàng Phủ Tấn, tên ngu ngốc này, Thiên Thiên nàng đang mang thai!" Trong khi hoảng loạn, Ám Dạ làm thế nào cũng không thể từ trong đội quan binh dũng mãnh mà thoát thân ra, trong lòng âm thầm khổ não, không hổ là Hoàng Phủ Tấn nuôi binh, quả nhiên khó mà đối phó. Hắn rất muốn phân thân đến chổ Tiểu Thiên xem một chút, nhưng làm gì cũng đều bị đám quan binh dũng mãnh quấn lấy, dù thế nào cũng không thể đi ra được. Dưới tình thế cấp bách, không thể làm gì khác hơn là đối với Hoàng Phủ Tấn hô lên, hắn biết, hiện tại chỉ có Hoàng Phủ Tấn mới có thể chế trụ được đám quan binh dũng mãnh này!.