Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 553




Sau khi nói lời tạm biệt với Lạc Thủy, Tiểu Thiên chạy thẳng tới ngự thư phòng, nhưng vừa tới cửa ngự thư phòng, nàng lại ngừng lại không dám đi vào.

Nàng không biết ngày đó khi mình đuổi Hoàng Phủ Tấn đi, hắn có trách nàng hay không, có tức giận nàng hay không, có. . . . . . Có đuổi nàng đi hay không.

Lưỡng lự, nàng chậm rãi hướng tới cửa ngự thư phòng, làm thế nào cũng không động dậy nổi, nàng sợ Hoàng Phủ Tấn sẽ đuổi nàng đi, nàng còn nhớ ngày đó mình vô tình nói với hắn giữa bọn họ đã kết thúc, ánh mắt hắn đã đau khổ tuyệt vọng ra sao, hắn bỏ qua sự tự ái của bản than mà cầu xin nàng.

Nhìn ngưỡng cửa không quá cao, tại sao nàng lại không dám nhấc chân bước vào.

"Hoàng thượng." Bên trong truyền đến tiếng của Phúc Quý, thấy được trong lời nói có vài phần lưỡng lự.

"Cái. . . . . . Khụ khụ. . . . . . Chuyện gì?" Che miệng, Hoàng Phủ Tấn khó khăn ho khan, trong khoảng thời gian này, hắn đã sớm quen với điều này.

Điều này truyền đến tai Tiểu Thiên khiến cả trái tim Tiểu Thiên nhói lên.

"Ngài đã một thời gian thật dài không có vào hậu cung ." Phúc Quý cau mày mở miệng nói.

"Ừ." Biết ý tứ trong lời nói của Phúc Quý, Hoàng Phủ Tấn không nói thêm gì, lại một trận tiếng ho khan nữa, khiến tâm Tiểu Thiên càng thắt chặt.

"Hoàng. . . . . . Hoàng thượng." Phúc Quý còn muốn nói điều gì, nhưng hắn cũng hiểu nỗi khổ trong lòng hoàng thượng, hắn không muốn làm khó hoàng thượng. Hắn hiểu, nhưng cả triều, những đại thần kia không hiểu, hoàng thượng không vào hậu cung, trong cung đã sớm náo loạn, đại thần làm sao có thể không biết chuyện, hoàng thượng nếu là vì hoàng hậu nương nương mà cả đời không vào hậu cung..., giang sơn Kim Lăng lớn như thế ai sẽ thừa kế, thật ra thì các đại thần nghĩ như vậy cũng không phải là không có đạo lý, nhưng hoàng thượng lại không muốn, trong lòng hoàng thượng chỉ có hoàng hậu nương nương, nên hắn không thể cùng nữ nhân khác chung giường được.

Đây chính là điều bất đắc dĩ của hoàng đế, ai cũng muốn hoàng đế, nhưng thật ra thì bọn họ đều chưa từng nghĩ tới, hoàng đế chính là người không có tự do nhất trên thế giới này.

"Khụ khụ. . . . . ." Tiếng ho khan vẫn như cũ kéo dài, "Còn. . . . . . Còn có chuyện gì? Khụ khụ. . . . . ."