Hậu Cung Mưu Sinh Kế

Chương 175: Xin phép




Buổi sáng sau khi tiễn Hoàng thượng đi vào triều, Trần Mạn Nhu cùng Tiểu tứ Tiểu ngũ cùng nhau dùng đồ ăn sáng, sau đó, lại đưa Tiểu tứ đi đến trường. Tiếp theo chờ Thục phi các nàng lại đây sau, liền mang theo Tiểu ngũ cùng đi Từ An cung thỉnh an.

Đại công chúa sớm đi ra, thấy Tiểu ngũ biểu hiện cũng rất thân thiết.

Trần Mạn Nhu đánh giá y phục trên người Đại công chúa một chút, cười nói: "Đại công chúa hôm nay mặc y phục rất đẹp? Là gấm Tứ Xuyên tiến cống vài ngày trước làm thành đi? Ta nơi đó còn giữ một ít, quay đầu đưa qua cho Đại công chúa, lại làm một kiện áo khoác."

"Ngươi tự mình giữ đi, cũng làm cho Tiểu ngũ một kiện. Y phục của Nghi An khá nhiều, vài ngày trước ai gia vừa cho người làm cho nàng một bộ y phục." Từ An thái hậu cười nói, Đại công chúa cười mặt mày loan loan: "Hoàng tổ mẫu nhưng là thương yêu ta nhất, mẫu hậu cũng yêu thương ta, y phục của ta quả thật là thực nhiều, không cần thêm nữa."

Thục phi ở một bên trêu ghẹo: "Đại công chúa bộ dáng xinh đẹp, mặt mày cùng tỷ tỷ của ta giống hệt nhau, đều cực tinh xảo, mặc y phục đẹp, giống như tiên nữ, rất là được người yêu thích, Thái Hậu nương nương cùng Hoàng hậu nương nương tự nhiên là xá đắc đả phẫn Đại công chúa."

Huệ phi cùng Đức phi đều không nói chuyện, Tam công chúa của Huệ phi tự nhiên là so ra kém Đại công chúa, lúc này nàng chưa nói chua cũng đã là thực cho Đại công chúa mặt mũi, muốn nàng khen Đại công chúa, vậy vẫn là quay đầu chờ Tam công chúa của nàng cũng có đãi ngộ này rồi nói sau.

Đức phi lại không muốn dính đến Đại công chúa, lúc trước tiên hậu chính là vẫn chèn ép nàng, lúc này Nhị công chúa dưới gối Đức phi lại là người yếu đuối nhát gan, không có gì có thể cùng Đại công chúa so sánh, cũng lười nói chuyện.

Còn Lan chiêu nghi lại là vừa cười vừa nói: "Thục phi tỷ tỷ nói rất đúng, Đại công chúa luôn luôn được người thích, làm cho người ta hận không thể đem mọi thứ cho Đại công chúa đâu, Tứ công chúa của thiếp đến trước mặt Đại công chúa, dám bị so giống như là tiểu nha hoàn."

Đại công chúa giương mắt nhìn nhìn Lan chiêu nghi, cũng không nói tiếp. Lan chiêu nghi này trước đây tuy rằng là người của tiên hậu, nhưng là tiên hậu cũng đã tạ thế, người nhà Lan chiêu nghi cũng sớm từ Chu gia chuộc thân đi ra, Lan chiêu nghi không có khuyết điểm bị người Chu gia nắm bắt, tự nhiên là sẽ không đi lấy lòng Đại công chúa .

Nàng tự nhận là mình tuy rằng không phải thực được sủng ái, nhưng là sinh hạ được nữ nhi nhưng cũng là công chúa, là huyết mạch hoàng gia, đãi ngộ lại cùng Đại công chúa là kém rất nhiều, sớm có chút bất mãn, lúc này lại cười nói: "Đáng thương Tứ công chúa của thiếp, đừng nói y phục bằng gấm Tứ Xuyên, liền ngay cả khăn tay bằng gấm Tứ Xuyên cũng không có một cái."

Khóe miệng Trần Mạn Nhu co rút, quay đầu nhìn Lan chiêu nghi: "Bản cung nhớ rõ, gấm Tứ Xuyên cũng là đưa tới Tứ công chúa nơi đó một thất đi?"

Lần này gấm Tứ Xuyên tiến thượng cũng không nhiều, liền ngay cả Trần Mạn Nhu nơi đó cũng chỉ là được ba thất mà thôi.

Lan chiêu nghi xoa xoa khóe mắt, cúi đầu nói: "Là có một, bất quá quá mấy ngày nay là tiết trung thu, thiếp dùng gấm Tứ Xuyên làm một kiện y phục cho Hoàng thượng."

Trần Mạn Nhu hết chỗ nói rồi, Từ An cũng không nói chuyện, Đại công chúa lại không biết nói cái gì. Bên trong im lặng một hồi lâu, Trần Mạn Nhu mới nhớ tới mình không hoàn thành chức trách sinh động không khí, vội vàng cười nói: "Thái Hậu nương nương, hai ngày trước ngài nói đến thưởng cúc yến, thiếp đang muốn cùng ngài thương lượng đâu."

"Nga, ngươi đều an bài tốt?" Từ An thái hậu thực cảm thấy hứng thú hỏi, Trần Mạn Nhu cười gật gật đầu: "Bái thiếp đã phát ra ngoài, Như Ý cô nương đã cùng ngài nói qua đi? Định là buổi sáng ngày mai, vừa vặn giữa trưa có thể thưởng thức một chút cúc hoa yến. An bài ở Thiên Thu đình bên kia, mặt khác Đa Nhạc thự chuẩn bị hai bài ca múa, đến lúc đó cũng có thể trợ hứng. Thái Hậu nương nương người xem còn có cái gì phân phó sao?"

Từ An thái hậu bưng ly trà nhấp một ngụm, nghĩ nghĩ mới lắc đầu nói: "Đã không có, nếu ngươi an bài tốt, vậy ai gia sẽ chờ ngày mai đi qua."

"Vâng, thiếp nhất định hảo hảo chuẩn bị, ngày mai a, nhất định làm cho Thái Hậu nương nương tận hứng." Trần Mạn Nhu cười nói, Đại công chúa ở một bên rất là cao hứng: "Hoàng tổ mẫu muốn tổ chức cúc hoa yến? Ta đây cũng có thể được tham gia?"

Thái hậu chần chờ một chút, ngày mai nàng chuẩn bị nói chuyện Hiền phi, để cho Đại công chúa ở bên cạnh, khẳng định không tiện mở miệng lắm. Bất quá, đến lúc đó cũng có thể lấy cớ làm cho Đại công chúa đến nơi khác ngoạn đi, nghĩ, Từ An thái hậu liền cười nói: "Tự nhiên là có thể, đến lúc đó ngươi cùng Nhị hoàng muội ngươi các nàng ngoạn một chỗ, các ngươi là thân tỷ muội, hảo hảo ở chung mới phải."

"Vâng, Hoàng tổ mẫu, ta a, nhất định sẽ chiếu cố tốt các muội muội." Đại công chúa cười khanh khách nói, Trần Mạn Nhu thuận tiện đề nghị nói: "Một khi đã như vậy, không bằng Đại công chúa liền mời thêm vài nữ tử cùng tuổi lại đây? Tuổi Đại công chúa so với Nhị công chúa các nàng lớn hơn rất nhiều, chỉ sợ cũng ngoạn không tận hứng, không bằng tìm vài cô nương thế gia tiến vào, cũng làm bạn Đại công chúa."

Một câu cuối cùng là nhìn Từ An nói, mang theo chút ý tứ hỏi, nếu Từ An không đáp ứng, vậy Trần Mạn Nhu sẽ không đề cập việc này.

Bất quá, Từ An suy nghĩ một chút, nếu là có người cùng Đại công chúa làm bạn, vậy Đại công chúa khẳng định sẽ không luôn đi theo bên người mình. Vì thế liền gật đầu nói: "Tốt lắm, ai gia nghe vài cáo mệnh phu nhân nói qua, tiểu cô nương nhà mình đều là tuyệt sắc, như là Vương gia, Lý gia, Thạch gia, cũng không tệ. Hoàng hậu ngươi đi đưa bái thiếp, để cho các nàng mang theo tiểu cô nương tiến cung."

Tươi cười trên mặt Trần Mạn Nhu ngừng cũng ngừng không được, trong lòng âm thầm đối với mình khoa tay múa chân làm thủ thế thắng lợi, cuối cùng cũng đạt thành mục đích của mình.

"Thái Hậu nương nương yên tâm, việc này a, thiếp cam đoan làm thỏa thỏa đáng đáng cho ngài." Trần Mạn Nhu cười cam đoan nói, Từ An thái hậu nhìn nhìn Trần Mạn Nhu, hơi gật gật đầu: "Ngươi làm việc, ai gia luôn luôn rất yên tâm. Được rồi, lúc này thời gian cũng không sớm, ai gia cũng có chút mệt mỏi, các ngươi liền tan đi."

Trên mặt đám người Thục phi lộ ra điểm chút thần sắc thất vọng, mắt thấy lúc này sẽ hạ triều a, Hoàng thượng muốn lại đây a. Nhưng là, mình lại phải rời khỏi.

Trần Mạn Nhu dẫn đầu đứng dậy, cung kính hành lễ với Từ An thái hậu, sau đó lui ra ngoài cửa rời đi. Thục phi các nàng lại không có lý do gì ở lại, cho nên cũng đều nhất nhất đi theo rời đi.

Đại công chúa tựa vào bên người Từ An thái hậu, ý bảo đại cung nữ của mình lại đây, sau đó từ trong tay đại cung nữ lầy qua một bao bố, mở ra, lộ ra bên trong là đai buộc đầu: "Hoàng tổ mẫu, đây là cháu gái hiếu kính ngài, người xem có thích không?"

Đai buộc đầu là màu thạch thanh, phía trên thêu chữ phúc màu vàng, ở giữa kết hồng ngọc, phía dưới cùng phía trên ven đều thêu tường vân. Đồ thêu, thập phần tinh xảo. Thái Hậu cầm trong tay lật xem hai cái, cười ánh mắt đều mị đi lên: "Không tệ, tú công của Nghi An là càng ngày càng tốt."

Nói xong, buông đai buộc đầu, lôi kéo tay Đại công chúa, ý vị thâm trường nói: "Chính là chuyện thêu thùa, ngày thường Nghi An tiêu khiển một chút là được, nhưng đừng trở thành việc đứng đắn. Ngươi là công chúa thiên gia, việc này a, đều có người làm cho ngươi, ngươi chỉ cần ra lệnh là được, cũng không ai có thể làm cho ngươi động châm tuyến."

"Cháu gái nhi hiểu được, cháu gái đây là không phải hiếu kính hoàng tổ mẫu sao? Ngay cả mẫu hậu bên kia cháu gái cũng không có làm." Sắc mặt Đại công chúa hồng hồng nói, tươi cười trên mặt Từ An càng sâu, lôi kéo Đại công chúa lại dạy vài câu.

Không bao lâu, bên ngoài liền truyền đến thông báo, nói là Hoàng thượng lại đây. Từ An buông tay Đại công chúa ra, quay đầu trông cửa, chỉ thấy Hoàng thượng mặc long bào màu vàng sáng vào cửa, đi lại trong lúc đó, kim long trên vạt áo du động như thật.

"Nhi thần thỉnh an mẫu hậu." Đứng ở trước mặt Từ An thái hậu, Hoàng thượng hành lễ, Từ An thái hậu vội vàng lôi kéo hắn đứng dậy: "Nhanh ngồi xuống, Hoàng thượng vừa hạ triều, đã dùng đồ ăn sáng?"

Đại công chúa đi theo tiến lên thỉnh an, sau đó im lặng đứng ở một bên.

Trước khi vào triều, Hoàng thượng dùng trước một chút đồ ăn sáng. Chính là vào triều thời gian dài, trở về lại dùng một lần mới được.

Nghe câu hỏi Từ An xong, Hoàng thượng cười lắc đầu: "Trẫm nhưng là nhớ thương nhũ cáp canh mẫu hậu nơi này, vừa hạ triều liền vội vàng lại đây. Nếu mẫu hậu có, liền cho con một chén đi?"

Từ An thái hậu bị chọc ha ha cười, nhìn thoáng qua Đại công chúa cười nói: "Hai cha cha con các ngươi, cũng thật sự là một bộ dáng, Nghi An còn nhớ thương đồ ăn sáng ta nơi này đâu, ngươi liền nhanh chóng lại đây xin một ít."

"Đó là thức ăn Hoàng tổ mẫu nơi này ăn ngon, nếu là người khác, ta mới không nhớ thương đâu." Đại công chúa làm nũng nói, Hoàng thượng quay đầu nhìn Đại công chúa: "Nghi An hôm nay khởi sắc thoạt nhìn không sai, ngươi là người hiếu thuận, ngày thường có rảnh đến cùng Hoàng tổ mẫu ngươi nhiều một chút."

"Vâng, phụ hoàng, cho dù phụ hoàng không nói, nữ nhi đều ngày ngày lại đây cùng Hoàng tổ mẫu." Trên mặt Đại công chúa mang theo tươi cười sáng lạn thiên chân, đến bên người Hoàng thượng ôm cánh tay Hoàng thượng quơ quơ: "Nữ nhi cũng rất muốn cùng phụ hoàng."

Nói xong, sắc mặt ảm đạm một chút: "Chính là phụ hoàng nhiều việc."

"Bất quá, phụ hoàng nếu không chê nữ nhi, nữ nhi về sau mỗi ngày nấu canh cho phụ hoàng uống được không?" Đại công chúa ngưỡng nghiêm mặt nhìn Hoàng thượng, trên mặt mang theo chờ đợi nhụ mộ, trong lòng Hoàng thượng mềm nhũn, đưa tay xoa xoa đầu Đại công chúa: "Xuống bếp việc này, có bọn hạ nhân là được. Ngươi là chưởng thượng minh châu của phụ hoàng, phụ hoàng luyến tiếc ngươi làm loại chuyện này. Đúng rồi, ngươi không phải thực thích chữ Thước Siết sao? Vài ngày trước trẫm vừa được một quyển bảng chữ mẫu của hắn, quay đầu phụ hoàng cho người đưa qua cho ngươi."

"Thật sự? Phụ hoàng ngươi thật tốt quá!" Ánh mắt Đại công chúa phát sáng, kích động kém chút nhảy dựng lên, Từ An thái hậu cùng Hoàng thượng đều vui tươi hớn hở nhìn Đại công chúa. Cười đùa qua đi, Thái hậu đã nói đến thưởng cúc yến ngày mai.

Hoàng thượng bưng ly trà nhấp một ngụm: "Việc này Hoàng hậu đã cùng trẫm nói qua, chỉ cần mẫu hậu vui vẻ là được."

Nghĩ nghĩ, lại nói tiếp: "Nếu thiếu cái gì, hoặc là thiếu nhân người, mẫu hậu chỉ cần nói cùng trẫm, trẫm cho người đưa lại đây cho ngài."

"Vậy là tốt rồi, vậy ai gia khiến cho các nàng tiến cung, Hoàng thượng đói bụng đi? Bình ma ma, ngươi cho người chuẩn bị đồ ăn sáng." Từ An thái hậu càng cao hứng, cảm thấy ở trong lòng con mình, phân lượng Hoàng hậu cũng chỉ như vậy. Cười đến mặt như hoa cúc, quay đầu phân phó Bình ma ma, Bình ma ma lên tiếng đi xuống đi chuẩn bị.

Ăn đồ ăn sáng, Hoàng thượng hồi Càn Thanh cung, Đại công chúa hồi Tây Tam sở, còn Từ An thái hậu lại là đi hậu điện. Tam hoàng tử cũng bắt đầu đi học, lúc này không ở đây, bằng không, cũng có thể để cho Hoàng thượng nhìn Tam hoàng tử.

Vừa đáng tiếc, Từ An thái hậu vừa mang kinh phật đưa cho cung nữ phía sau, ý bảo nàng bắt đầu niệm. Trong lòng lại tính toán ngày mai nên mở miệng như thế nào, tốt nhất là làm cho Hoàng hậu một câu phản đối cũng nói không nên lời, lập tức đáp ứng.