Hầu Phu Nhân Và Đao Mổ Lợn

Chương 48: Chương 48





Tạ Chinh không trực tiếp trả lời nàng, sau khi chú giải xong trên trang sách cuối cùng, hắn đặt bút xuống, nói: "Ta đã chú thích tất cả những chỗ tối nghĩa khó hiểu trong những quyển sách này, nếu khi nàng xem, cũng có thể xem hiểu được.

"Phàn Trường Ngọc nghe hắn nói như vậy, còn cái gì không hiểu nữa.

Hắn đã hứa dạy cho nàng đọc sách, sợ là không làm tròn lời hứa, mới làm xong tất cả các chú giải trong sách để lại cho nàng.

Trong lòng có một khoảnh khắc vắng vẻ, không thể nói cảm giác đó là gì.

Bất quá hắn cùng mình không thân cũng chẳng quen, giả ở rể là theo yêu cầu, vốn là không nợ nần gì nhau, huống chi khoảng thời gian này hắn cũng giúp đỡ chính mình rất nhiều.

Phàn Trường Ngọc đè nén sự kỳ lạ trong lòng, nói: “Ta không muốn gì cả, ta có mọi thứ ta cần, cửa hàng thịt lợn làm ăn phát đạt, món thịt kho cũng trở nên nổi tiếng, nguồn tiền ổn định, sau đầu xuân cũng có thể đến chuồng lợn ở nông thôn chăn lợn! "Nàng đang nói về dự định tương lai của mình, nghĩ rằng Ngôn Chính sắp rời đi, hắn có lẽ sẽ không thể tham dự vào việc nuôi lợn, vì vậy nàng không thể không ngẩng đầu nhìn hắn, phát hiện hắn tựa hồ đang chăm chú lắng nghe lời nàng nói, với vẻ mặt điềm tĩnh nhu hòa, một nỗi buồn không tên đột ngột dâng lên từ tận đáy lòng.

Nàng cảm thấy có lẽ tại lúc mình cảm thấy khó khăn nhất, là cùng với hắn nâng đỡ hỗ trợ nhau, cho nên khi hắn nói muốn đi mới lập tức có chút không quen.

Nàng nói: “Bạc của huynh đặt ở chỗ ta, ngày mai ta đến tiền trang giúp huynh đổi thành ngân phiếu, như thế thì khi huynh đi cũng thuận tiện mang trên người.

”Đôi lông mày xinh đẹp của Tạ Chinh cau lại, nói: "Đưa cho nàng thì chính là của nàng.

"Phàn Trường Ngọc nói: "Đi ra bên ngoài có nhiều thứ phải dùng đến bạc, huống chi huynh còn muốn dựng lại tiêu cục, trên người không mang theo bạc, huynh dự định uống gió tây bắc sao? Hơn nữa, vô công bất thụ lộc, giữ nhiều bạc của huynh như vậy, trong lòng ta cũng không yên tâm.

"Bốn mươi lượng bạc trắng không phải là con số nhỏ, hắn tạm thời để ở chỗ nàng cũng thôi đi, người đi rồi còn giao bạc lại cho nàng, Phàn Trường Ngọc thật sự không thể yên tâm thoải mái giữ lại.

Tính cả sáu lượng chia đều của hai người bán thịt kho ở Dật Hương lâu ngày hôm qua, tổng cộng hắn đưa cho nàng là bốn mươi sáu lượng bạc, Phàn Trường Ngọc định đưa thêm bốn lượng nữa để thành một số nguyên năm mươi lượng, toàn bộ đều đổi thành ngân phiếu đưa cho hắn, đến lúc đó lại đưa cho hắn một chút tiền đồng để trên đường đánh xe hoặc nghỉ chân để dùng.


Bằng cách này, cũng không tính là thua thiệt hắn.

Khóe môi Tạ Chinh hơi mím lại, hắn nhìn nàng nói: “Không phải là tiền kẹo sao?”Phàn Trường Ngọc dùng ánh mắt trong veo không chút tạp chất nhìn hắn: "Khi huynh trở về, nếu còn muốn ăn kẹo, ta sẽ mua giúp huynh.

"Nàng mỉm cười, tựa như trêu chọc, nhưng lại nói có chút nghiêm túc: "Bằng không huynh bên ngài gặp một cô nương, muốn đối phương giúp huynh mua kẹo mà không có bạc thì phải làm thế nào?"Khóe môi Tạ Chinh mím càng chặt, tia nhu hòa trên người cũng đã hoàn toàn biến mất.

Phàn Trường Ngọc giống như chưa nhận ra, ngáp một cái nói: "Muộn rồi, nghỉ ngơi sớm một chút.

"Cho đến khi Phàn Trường Ngọc trở lại phòng, Tạ Chinh vẫn ngồi ở trước bàn, nhắm mắt hồi lâu.

Ngoại trừ nàng, sẽ không còn có ai mua kẹo cho hắn.

Hắn không chắc mình đi lần này có mạng trở về hay không, có một lời vẫn không thể nói ra miệng.

Hạ Kính Nguyên truy theo hai mươi vạn thạch lương thực tra được trên đầu Triệu Tuân, Triệu Tuân đã giao lương thực cho thuộc hạ cũ của hắn, Hạ Kính Nguyên không tra ra được bất cứ thứ gì cụ thể, nhưng dựa vào dấu vết tìm được cũng có thể đoán được là thứ gì.

Ngụy Tuyên làm việc hỗn trướng như thế, lấy bản lĩnh của Hạ Kính Nguyên, lại đang ở phủ Tế châu, muốn kiềm chế Ngụy Tuyên không phải việc khó, nhưng ông ta không làm vậy, đơn giản là muốn dùng bách tính buộc hắn mang hai mươi vạn thạch lương thực để hiện thân.

Sự khó khăn của bách tính cùng với việc bị dân gian bêu danh, so với mạng của hắn, đối với Ngụy đảng hiển nhiên không được tính là gì.

Dù sao trước đây vì để diệt trừ hắn, Ngụy đảng đã bố trị gián điệp ở bên cạnh hắn báo sai quân tình, tám ngàn tướng sĩ cùng theo hắn trên chiến trường kia đều đã trở thành tử khí trên chiến trường Sùng Châu ! Mối thù núi xác biển máu lớn như thế này còn chưa trả, phụ tử Ngụy Nghiêm một ngày chưa tìm thấy thi thể của hắn, nào dám kê gối nằm?Hắn không thể cho nàng một lời hứa hẹn có thể trở lại hay không, nàng nhìn như vô tư nhưng là người vô cùng có nguyên tắc, sẽ không dây dưa với hắn mà không có lý do rõ ràng, vì vậy nàng kiên quyết không nhận bạc của hắn.

Không ai nợ ai, vậy thì trong lòng không còn lo lắng.


Hắn nghĩ, không nợ nhau thì không nợ nhau thôi, bất quá nàng chỉ là một nữ đồ tể, có cái gì tốt?Đứng dậy thả bước đi về phòng, khi đi ngang qua dưới mái hiên, tuyết rơi giữa mi tâm, hơi lạnh sau khi tan chảy thấm thấu xương, tia kiêu ngạo cuối cùng trong đáy lòng cũng bị hơi lạnh ăn mòn.

Tay đẩy cửa ấn nhẹ lên cánh cửa gỗ, chậm chạp không đẩy ra, hắn cúi đầu nặng nề nhắm mắt lại để che giấu sự chật vật lúc này.

Nàng sao có thể không tốt?Nàng chỗ nào cũng tốt.

-Sân sâu thẳm, cành trúc phủ đầy tuyết.

Triệu Tuân giẫm lên tuyết rơi bước nhanh qua sân, tiến vào noãn các, một căn phòng được thắp sáng rực rỡ với những ngọn nến, phía sau nguyệt môn hình tròn được chạm khắc hoa rỗng có bày một đôi lò sưởi Toan Nghê mạ vàng, từ đỉnh lò chạm rỗng từ từ lơ lửng làn khói xanh.

Xa hơn nữa trước chiếc giường mềm mại, một nửa tấm màn bằng lụa vàng rủ xuống, không rõ nam nhân trên ghế dáng dấp ra sao, bất quá vạt áo rủ xuống dưới giường được dệt bằng gấm vàng, rất lộng lẫy hoa lệ.

Triệu Tuân không dám nhìn quá nhiều, cung kính cúi đầu: “Chủ thượng, theo ngài phân phó, việc Ngụy Tuyên cưỡng chế chinh lương đã làm lớn truyền khắp kinh thành, bây giờ tất cả các sĩ tử đều lên án Ngụy đảng, Lý thái phó cũng công khai đối đầu với Ngụy Nghiêm trong triều đình.

”Trên giường có đặt một chiếc bàn thấp, trên có bày biện mấy tách trà, nam nahan đưa tay cầm lấy một chiếc, đốt ngón tay thon dài nhưng lại quá nhợt nhạt, gầy guộc như mấy khúc xương khô, cười nói: “Làm tốt lắm.

"Lại hỏi: "Vũ An hầu bên kia như thế nào?"Nghĩ đến lần trước gặp mặt Tạ Chinh, trên thái dương của Triệu Tuân toát ra một tầng mồ hôi, nhắm mắt nói: "Vũ An hầu sai thuộc hạ đem việc Ngụy Tuyên chinh lương vượt mức thông báo cho Hạ Kính Nguyên, có lẽ là muốn để Hạ Kính Nguyên ngăn cản Ngụy Tuyên chinh lương.

”Người phía sau bức màn sa khẽ cười, không biết là giễu cợt hay thật sự cảm thấy tức cười: “Ngụy Nghiêm loại phản thần tặc tử kia, lại giáo dưỡng ra được đứa cháu trái thương xót những khổ cực của dân chúng?”Hắn ta nhấp một ngụm rồi đặt tách trà trong tay xuống: "Khó trách Ngụy Nghiêm lại kiêng kỵ hắn như vậy, hắn mượn việc mua lương, lại có thể tra rõ hơn mười điểm tiếp nối của ngươi ở hai châu Thái, Tế, lúc giao hàng ngươi cố ý lưu lại manh mối cho Hạ Kính Nguyên, cũng coi như đáp lại Vũ An hầu một món lễ lớn.

Dù sao! nếu phủ Tế Châu không thể tiếp tục vụ bê bối chinh lương, sân khấu kịch chúng ta dựng ở kinh thành sẽ không ai lên hát.


”Triệu Tuân có chút lo lắng: "Nếu Vũ An hầu phát hiện chúng ta lưu lại phía sau cho Hạ Kính Nguyên! "Người phía sau bức màn lơ đễnh: "Sợ cái gì, cũng không phải ta dùng đao ép Ngụy Tuyên chinh lương, có thể khiến cho Ngụy đảng hết lần này đến lần khác mất đi dân tâm, lại có thể cùng hai thanh đao cũ trong tay Ngụy Nghiêm biểu diễn hí khúc, sao lại không làm? Huống hồ, ta đây cũng là đang giúp Vũ An hầu một tay, bách tính càng thù hận Ngụy đảng, hắn đứng ở phía sau đoạt lại được tây bắc, không phải càng được dân tâm sao?”Triệu Tuân ca ngợi: "Chủ thượng thánh minh.

"Sau đó lại do dự mở miệng, nói: "Vũ An hầu muốn cùng chủ thượng gặp mặt nói chuyện, ý ngài thấy thế nào?"Những gì Tạ Chinh kiêu ngạo nói ngày hôm đó, nửa câu cũng không dám nói cho người ở trước mặt nghe.

Nam nhân ở sau bức màn sa trầm ngâm một lát rồi nói: "Còn chưa đến lúc, để hắn cùng với Ngụy Nghiêm ngao cò tranh nhau thôi, tốt nhất là đánh đến lưỡng bại câu thương.

"Triệu Tuân nghe hắn ta có ý định lợi dụng Tạ Chinh, do dự nói: "Vũ An hầu dù sao cũng là cô nhi của Tạ tướng quân ! "Ánh mắt nam nhận đột nhiên sắc lạnh: "Con sói con do Ngụy Nghiêm tự mình nuôi dưỡng cũng sẽ không phải hạng người thuần túy thiện lương gì, đặt binh quyền vào tay người khác không bằng tự mình nắm giữ.

"Trời đông giá rét, phía sau lưng Triệu Tuân toát một tầng mồ hôi lạnh mà không dám bốc lên, khom người nói: “Thuộc hạ hiểu rõ.

”-Đèn đuốc đêm này thật lâu không tắt, trong đó còn có Hạ phủ.

Mười mấy quân sĩ dưới quyền Ngụy Tuyên bao vây quanh Hạ phủ, người trong phủ không được tùy tiện ra ngoài.

Ngay cả cửa hông cùng với tường viện đều có quân sĩ lui tới tuần tra.

Trong bóng đêm, những mũi tên ẩn như mưa như vũ lao về đám quân sĩ ở trước cửa phủ, quân sĩ ở trước cửa phủ nháy mắt náo loạn trận địa, hoảng hốt trốn vào nơi trú ẩn: "Có địch tập kích!""Mau bẩm báo với tướng quân!""Giết --"Một đội binh sĩ phủ Tế châu tay cầm đao từ trong bóng tối xông ra giết đánh, quân sĩ Ngụy gia bị tập kích chưa kịp tỉnh hồn không kịp tìm được biện pháp, đối phương nhanh chóng chiếm lấy thế thượng phong.

Thủ lĩnh binh sĩ phủ Tế châu là Trịnh Văn Thường, hắn ta giơ cao hoành đao trong tay: "Theo ta vào giải cứu đại nhân!"Hắn ta là một trong tướng sĩ dưới quyền của Hạ Kính Nguyên, rất quen thuộc với địa hình của Hạ phủ, vì thế rất nhanh mang người tìm được thư phòng.

Hạ Kính Nguyên đang ngồi sau án thư, trên án thư có một quyển thẻ tre, giống như ông ta đang dựa vào ánh đuốc ban đêm để đọc, nhìn thấy cả đám người Trịnh Văn Thường cầm đao xông vào Hạ phủ, sắc mặt thay đổi: "Các ngươi vì sao lại tới đây?"Trịnh Văn Thường quỳ một gối xuống, chắp tay nói: "Mạt tướng dẫn người đến đây hỗ trợ đại nhân thoát khỏi khó khăn, hành động của Ngụy Tuyên lần này quả thật khinh người quá đáng! Đại nhân không ngại viết một bức thư gửi đến kinh thành để bẩm báo với thừa tướng, xem Ngụy Tuyên có thể bá đạo được bao lâu!"Hạ Kính Nguyên nghe hắn nói vậy thì cau mày, thở dài: "Hồ đồ rồi!"Trịnh Văn Thường vẻ mặt nghi hoặc: "Lời này của đại nhân là có ý gì?"Hạ Kính Nguyên không muốn nhiều lời qua lại, đứng dậy đi tới đi lui trong thư phòng, sau đó ra lệnh: "Mang người của ngươi rời đi trước.

"Trịnh Văn Thường kinh ngạc nói: "Còn đại nhân ngài thì sao?"Hạ Kính Nguyên nói: "Ngụy Tuyên không dám làm gì ta, ta làm như thế là tự có nguyên do của mình, các ngươi cứ quay trở về chờ lệnh là được.

"Trịnh Văn Thường và các võ tướng khác hai mặt nhìn nhau, nhưng vẫn đối với Hạ Kính Nguyên kính trọng phục tụng, ôm quyền nói: "Mạt tướng lĩnh mệnh.

"Khi bọn họ chuẩn bị rời đi, Hạ Kính Nguyên do dự một lúc, cuối cùng nói thêm: "Nếu như thấy quân sĩ dưới trướng của Ngụy Tuyên ức hiếp người dân vô tội, cũng nên đến cản trở một hai, đừng gây ra nhân mạng.


"Mấy võ tướng nghe vậy, tuy trong lòng lấy làm khó hiểu, nhưng cũng chỉ chắp tay nhận lệnh.

Chỉ có Trịnh Văn Thường là người cuối cùng rời đi, trước khi ra cửa không hiểu hỏi một câu: "Đại nhân vì sao lại sợ cái tên Ngụy Tuyên kia?"Hạ Kính Nguyên chắp tay nhìn tấm biển ‘Minh đức duy hinh’* trên án thư kia, thở dài một tiếng: "Không phải là ta sợ hắn, chớ có hỏi nhiều, cứ làm theo lời ta là được.

"*Minh đức duy hinh lấy từ câu ‘thử tắc phi hinh, minh đức duy hinh’: lúa nếp cao lương không thơm, chỉ có đức hạnh mới thơm.

Trịnh Văn Thường đành phải cất đầy bụng nghi hoặc ôm quyền lui xuống.

Hạ Kính Nguyên lại nhìn tấm biển kia thật lâu không rời mắt.

Trên người ông ta đầy tội nghiệt không sao, nhưng bách tính Đại Dân sau này có thể từ trong kẽ hở chiến hỏa cầu được con đường sống hay không mới là quan trọng nhất.

Thiên tử nổi giận, trăm vạn thây nằm.

Người cầm quyền phân tranh, cuối cùng chỉ có bách tính dưới đáy khổ sở.

Hai mươi vạn thạch lương thực bị tên thương nhân họ Triệu mua đi, nếu thật sự nằm trong tay của người kia, trải qua cuộc thử lần này, liền có thể biết hắn tâm ngoan thủ lạt như Ngụy Nghiêm, không đạt được mục đích thề không bỏ qua, hay là vẫn còn nhớ tới lê dân bách tính thiên hạ.

Nếu là loại sau, những gì ông ta biết được liên quan đến trận chiến Cẩm châu mười sáu năm trước, khi người kia trở về, có lẽ sẽ lựa thời điểm nói cho hắn biết.

Nếu là loại trước, ông ta liền cùng bí mật kia theo tiến vào quan tài.

Nếu chỉ có cừu hận mà không có lòng thương xót với thiên hạ, sau khi biết rõ mọi chuyện chỉ càng bùng lên ngọn lửa chiến tranh, vạn dân thêm khổ.

--------------------Tác giả có lời muốn nói: Vở kịch nhỏTạ hầu tự thôi miên bản thân: Nàng không tốt, nàng không tốt, nàng không tốt đẹp gì, không có gì để lo nghĩ!Một giây sau Tạ hầu mở phá bỏ phòng bị: Nàng chỗ nào cũng tốt!.